Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tô Nguyệt mỉm cười , chỉ vào chiếc nhẫn kia :
“Cậu đừng lo lắng, Thẩm Đường còn chẳng đeo vào tay, chỉ treo trên túi thôi, nhìn một cái là biết muốn làm cho cậu tức giận rồi , tính khí trẻ con ấy mà, cậu dỗ dành cô ấy chút là được rồi ."
Theo tính khí của Chu Tụng An, lúc này chắc chắn sẽ nhíu c.h.ặ.t mày, tức giận đùng đùng mà phản bác lại .
Nhưng Chu Tụng An không những không nhảy dựng lên, ngược lại còn cúi đầu xuống, dường như thực sự đang cân nhắc xem có nên dỗ dành hay không .
Sắc mặt Tô Nguyệt lập tức trầm xuống.
“A Tụng?"
Chu Tụng An như bừng tỉnh khỏi giấc mộng:
“Vứt cái này đi , quay đầu lại tớ tặng cậu cái mới."
Nói xong liền đưa tay ra định giật lấy chiếc nhẫn đó, liền bị tôi dùng sức vỗ chát một cái vào tay.
Tôi giơ ngón tay giữa lên, l.ồ.ng chiếc nhẫn vào :
“Hết chuyện rồi chứ gì?
Không có việc gì thì tôi đi đây."
9
Để tránh việc lại tình cờ gặp phải Chu Tụng An, tôi đã thuê một căn nhà ở ngoài trường.
Lục Dã xung phong nhận việc muốn giúp tôi chuyển nhà, anh ấy vác hai chiếc vali lớn của tôi , vừa bước vào cửa đã đối diện ngay với Tạ Cẩn Hoài đang mặc tạp dề, tay lăm lăm chiếc xẻng nấu ăn.
“Sao cậu lại ở đây?"
Một tiếng “cạch" nhẹ nhàng vang lên, Lục Dã nhẹ nhàng đặt chiếc vali xuống, nguy hiểm nheo đôi mắt lại .
Tạ Cẩn Hoài vuốt vuốt tóc mái, cực kỳ vô tình để lộ chiếc nhẫn trên tay ra .
“ Tôi là chồng của Đường Đường, chuyển nhà vất vả thế này chắc chắn là không kịp nấu cơm rồi , tôi đến để làm cho cô ấy vài món ngon bồi bổ."
Lục Dã cười giễu:
“Thế thì trùng hợp quá, tôi là bạn trai của cô ấy , ai là kẻ mạo danh thì khó đoán lắm nha."
“ Đúng vậy ."
Tạ Cẩn Hoài vừa nói một câu không hợp liền cởi cúc áo ra , để lộ hình xăm chữ Đường trên xương quai xanh:
“ Nhưng ai yêu cô ấy nhất thì nhìn một cái là rõ ngay."
Lục Dã mặt không cảm xúc bấm mở khóa thắt lưng, kéo cạp quần xuống để lộ vòng bụng săn chắc có xăm hai chữ Đường Đường:
“Nực cười , ai mà không có chứ?"
Tạ Cẩn Hoài im lặng nửa ngày trời, cười lạnh một tiếng rồi cài cúc áo lại :
“Hèn chi tôi đưa ra nhiều bằng chứng như vậy mà Đường Đường vẫn không chịu tin, hóa ra là có một kẻ bắt chước đang làm gậy khuấy phân ở đây."
Lục Dã quay đầu nhìn tôi :
“Vậy em cảm thấy ai mới là thật đây?"
Tôi khép nép đứng một bên, cẩn thận từng li từng tí hỏi một câu:
“Liệu có khả năng nào...
đều là giả không ..."
Chữ “giả" còn chưa nói xong đã bị Tạ Cẩn Hoài ngắt lời:
“Liệu có khả năng nào đều là thật không nhỉ?"
Đồng t.ử tôi chấn động dữ dội.
Chấn động đầu đời luôn đấy!
“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!
Hai người đừng có bôi nhọ đạo đức của tôi chứ!"
Lục Dã cười khẽ:
“Đã phân không rõ thì chi bằng cứ coi như cả hai chúng tôi đều đang theo đuổi em đi ."
10
Lục Dã và Tạ Cẩn Hoài bắt đầu thường xuyên gửi tin nhắn cho tôi , mỗi ngày vừa mở mắt ra là đủ các loại lời hỏi han ân cần, mua cơm mua trà sữa cho tôi , gửi đủ các loại link video chia sẻ, đi đường gặp mèo con cũng sẽ thao thao bất tuyệt nói với tôi nửa ngày trời, ngay cả tài khoản đồng hồ thông minh cũng muốn đồng bộ hóa với tôi , nói là để tôi giám sát.
Tôi muốn lật bài ngửa, nhưng lại không muốn bại lộ chuyện mình đang giả vờ mất trí nhớ, chỉ đành c.ắ.n răng chịu đựng mà trò chuyện cùng bọn họ.
Khung chat vốn dĩ trống trải, vắng vẻ trước đây nay đã chật ních vô số tin nhắn, giống hệt như những cặp tình nhân thực sự vậy .
Lục Dã trông thì có vẻ lạnh lùng, nhưng khi ở riêng lại rất thích làm nũng, anh ấy dường như rất chuộng mặc áo ba lỗ túi hộp, chỉ cần vừa khom lưng xuống là khuôn ng/ực đầy đặn săn chắc cùng đường rãnh ng/ực thấp thoáng hiện ra ngay trước mắt.
Ánh mắt tôi né tránh không dám nhìn nhiều, anh ấy lại còn như không biết gì mà xích lại gần hơn, lưng khom thấp hơn, sờ sờ trán tôi hỏi sao mặt lại đỏ thế này .
Nhờ phúc của
anh
ấy
, dạo gần đây lúc
đi
ngủ trong mơ
toàn
là những hình ảnh nóng bỏng của
anh
ấy
,
lần
nào tỉnh dậy cũng
có
cảm giác cơ thể
bị
rút cạn sức lực
vậy
.
Lục Dã còn chụp bức ảnh mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau với tôi , đột nhiên đăng một bài lên vòng bạn bè—
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gia-vo-mat-tri-nho-xong-toi-co-them-hai-anh-ban-trai/chuong-4.html.]
“Chúc phúc cho chúng tôi ."
Anh ấy còn đặc biệt tag Chu Tụng An vào :
“Xếp hàng theo đội hình đi nào."
Chu Tụng An không hiểu ra làm sao , nhưng vẫn làm theo, gửi một câu chúc hai người bách niên giai lão.
Tôi tận mắt nhìn Lục Dã chụp màn hình dòng tin nhắn này lại , đổi thành hình nền khung chat giữa anh ấy và Chu Tụng An.
Tạ Cẩn Hoài thì thích đút cho tôi ăn.
Là đút ăn theo nghĩa đen luôn ấy .
Tay nghề nấu ăn của anh ấy rất tốt , mỗi ngày anh ấy đều bưng hộp cơm tự tay mình làm đến, cầm thìa xúc từng miếng từng miếng đút cho tôi ăn.
Anh ấy đút rất chậm, tôi nhai mười mấy cái xong anh ấy mới thong thả đưa thìa tiếp theo tới, dính vào khóe môi rồi thì sẽ nhẹ nhàng lau đi , ngón tay lại chậm chạp không chịu dời ra .
Trong không khí thoang thoảng một chút mập mờ, ám muội đang lay động.
Tôi thực sự cảm thấy ngượng ngùng, khéo léo hỏi anh ấy không đói sao .
Nhưng ánh mắt anh ấy tối sầm lại , nhìn chằm chằm vào môi tôi , dường như có chút ngẩn ngơ, yết hầu khẽ lăn lộn vài cái sau đó mới nói :
“Đói."
Tôi cảm thấy cứ tiếp tục thế này thì không ổn rồi .
Tự nhiên lại biến thành một tra nữ bắt cá hai tay, luôn khiến tôi có chút cảm giác tội lỗi .
Càng huống hồ mối quan hệ giữa bọn họ và Chu Tụng An lại quá gần gũi, tôi thực sự không muốn có thêm bất kỳ sự dây dưa nào với anh ấy nữa.
Nhưng tôi vẫn chưa nghĩ ra cách vạch trần bọn họ.
Đến lúc đó cho dù có giải thích thế nào thì cuối cùng cũng không tránh khỏi việc tôi giả vờ mất trí nhớ.
Vừa vặn câu lạc bộ tổ chức đi cắm trại, mượn cớ đi thư giãn đầu óc, tôi liền đăng ký tham gia như một cách để trốn tránh.
11
Địa điểm cắm trại ở trên núi, môi trường rất tốt , gần đó còn có một con sông, tiếng ồn trắng giữa rừng cây đã xoa dịu rất tốt tâm trạng rối bời của tôi .
Tôi móc điện thoại ra chụp vài tấm ảnh, theo bản năng muốn gửi cho Lục Dã và Tạ Cẩn Hoài.
Ý nghĩ này vừa mới vụt qua, lòng tôi bỗng chùng xuống.
Tôi dường như có chút chìm đắm vào trong đó rồi .
Lục Dã và Tạ Cẩn Hoài tốt quá.
Nếu như còn không vạch rõ ranh giới cho rõ ràng, tôi sợ bản thân mình sẽ không nỡ buông bỏ mất.
Không nỡ vạch trần chân tướng, không nỡ đưa ra lựa chọn, không nỡ rời xa sự ấm áp như vậy .
Cảm giác khủng hoảng tự nhiên sinh ra , còn chưa kịp bùng lên thành ngọn lửa lớn thì phía sau đã truyền đến giọng nói của Tô Nguyệt.
“Thẩm Đường, cậu đến đây để tìm A Tụng phải không ?
Hay là để tớ tránh đi trước , hai người cứ tự nhiên trò chuyện nhé."
Lúc này tôi mới phát hiện ra Tô Nguyệt và Chu Tụng An thế mà lại cũng tham gia.
Chu Tụng An đưa tay ra kéo cô ta lại :
“Đừng đi , có chuyện gì mà cậu không được nghe chứ."
Dường như nhận ra bầu không khí có chút không đúng, chủ nhiệm câu lạc bộ cẩn thận từng li từng tí nói với tôi :
“Thẩm Đường, tớ quên chưa nói với cậu là Chu Tụng An bọn họ cũng tham gia chuyến đi này ."
Thầm mắng một câu âm hồn bất tán, tôi giả vờ ngốc nghếch nói .
“Chuyện này có cái gì mà phải đặc biệt nói chứ, tôi có quen biết bọn họ đâu ."
Chủ nhiệm câu lạc bộ thần sắc kinh ngạc:
“Cậu mất trí nhớ thật đấy à ?"
Lời vừa dứt, Chu Tụng An liền “xoạt" một tiếng đứng phắt dậy, trên khuôn mặt ngông cuồng, bất kham kia cuối cùng cũng thoáng hiện lên vài phần hoảng loạn.
“Đường..."
Phía sau truyền đến một tiếng kêu đau, ngắt lời bước chân đang đi tới của anh ấy .
Tô Nguyệt ngã nhào trên đất, ánh mắt đẫm lệ hướng về phía Chu Tụng An đưa tay ra .
“Đau quá, A Tụng, tớ không đứng lên nổi nữa."
Chu Tụng An có chút do dự, anh ấy quay đầu lại muốn giải thích cái gì đó, nhưng lại chỉ nhìn thấy bóng lưng tôi đã đi xa dần.
12
Chập tối, một nhóm người líu la líu lo rủ nhau lên đỉnh núi ngắm sao .
5.
Chaporia
Bình Luận (0)