Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Cảm giác thế giới quan bị đập nát, tôi nằm trên giường hai mắt nhìn trân trân lên trần nhà.”
Tạ Cẩn Hoài ngồi bên giường gọt táo cho tôi , ra vẻ vô tình hỏi một câu:
“Bảo bối, Chu Tụng An muốn đến đây để xin lỗi em, em có muốn gặp anh ta không ?"
Tôi theo bản năng nhíu c.h.ặ.t mày lại :
“Chu Tụng An là ai?"
Tạ Cẩn Hoài nhếch môi cười :
“Không là ai cả, chính là cái kẻ đã hại em bị rơi xuống nước đó."
“Ồ, hèn chi nghe thấy cái tên này là đã thấy không thoải mái rồi ."
Nụ cười trên khóe môi Tạ Cẩn Hoài lại vụt tắt, uất ức đặt ngón tay lên giữa hai lông mày của tôi :
“Không được phép nghĩ đến người đàn ông khác."
Tôi :
...
Thật là một anh chồng bá đạo.
Đang nghĩ ngợi thì một anh chàng cool ngầu cao một mét chín, vai rộng eo thon đẩy cửa bước vào .
Lục Dã đi đến đầu giường, đưa tay sờ sờ trán tôi , thở phào một hơi nhẹ nhõm:
“Cuối cùng cũng hạ sốt rồi ."
Tôi nhìn nhìn anh ấy , lại nhìn nhìn Tạ Cẩn Hoài, hỏi:
“Anh ta là ai?"
Tay Lục Dã khựng lại một nhịp, ngay sau đó hai tay chống hai bên má tôi , đem tôi vây c.h.ặ.t giữa chiếc giường bệnh và người anh ấy .
Cổ áo ba lỗ bị ép mở ra , khuôn ng/ực đầy đặn săn chắc cứ thế dí sát ngay trước mắt, nhìn đến mức hai mắt tôi thẳng đờ ra .
“Lại quên mất bạn trai rồi sao ?"
Tôi hít vào một ngụm khí lạnh.
Luôn cảm thấy cảnh tượng này rất quen thuộc, đợi đến khi hoàn hồn lại , tay tôi đã hơi khom lại đặt vào vị trí có độ cong vô cùng vừa vặn rồi .
Tôi :
...
Lục Dã cười khẽ:
“Cơ thể nhớ rất rõ ràng đấy chứ."
Lần này tôi tiếp thu rất nhanh, thuần thục lật ra lịch sử trò chuyện của Lục Dã, sau đó rơi vào trầm tư.
Rốt cuộc tôi là tra nữ bắt cá hai tay, hay là cao thủ ôm trái ôm phải đây?
17
Đều không phải .
Tôi nhìn người đàn ông đang thở hồng hộc xông vào phòng, nhịn không được nghĩ thầm, không phải là còn có người thứ ba đấy chứ.
Không thể nào, không thể nào, không đến mức ly kỳ như vậy đâu .
Người đến vừa mở miệng đã là một tràng mắng mỏ xối xả.
“Các người mạo danh bạn trai của cô ấy để lừa gạt cô ấy , lẽ nào lương tâm không thấy c.ắ.n rứt sao !"
“ Tôi coi các người là anh em tốt , kết quả là các người lại muốn cắm sừng tôi à ?"
Lục Dã đưa tay che tai tôi lại , lạnh lùng nhìn anh ấy :
“Cậu không đi bồi cô em thanh mai trúc mã vừa mới vào đồn cảnh sát của cậu đi , chạy đến đây làm cái gì?"
“ Tôi mà còn không đến thì vợ tôi sắp bay mất rồi !"
“Chồng thì đã có người làm rồi ."
Lục Dã chỉ chỉ Tạ Cẩn Hoài, lại tự chỉ chỉ chính mình :
“Bạn trai cũng có rồi , đã không còn vị trí của cậu nữa rồi ."
“Cậu tir bậy!"
Chu Tụng An đỏ bừng mắt xông đến trước mặt tôi :
“Đường Đường, em đừng tin lời bọn họ, anh mới là bạn trai của em, chúng ta đã ở bên nhau được hai năm rồi !"
“Bằng chứng đâu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gia-vo-mat-tri-nho-xong-toi-co-them-hai-anh-ban-trai/chuong-6.html.]
Tôi
lại
một
lần
nữa thuần thục lật tìm lịch sử trò chuyện, nhưng trong khung chat với Chu Tụng An
lại
trống trơn, chỉ
có
hai dấu chấm hỏi.
Tôi bấm vào ảnh đại diện của anh ấy , trên vòng bạn bè toàn là ảnh chụp chung của anh ấy và một cô gái khác.
Tôi lại lật mở album ảnh ra , đến một tấm ảnh của anh ấy cũng không có , ngược lại ảnh chụp cận mặt của Lục Dã và Tạ Cẩn Hoài lại chật ních cả album.
“Anh là người có sức thuyết phục thấp nhất đấy."
Chu Tụng An vội vàng lật tìm điện thoại, lại phát hiện ra bản thân mình đã sớm hờn dỗi xóa sạch mọi thứ liên quan đến tôi rồi , lúc này đây thế mà lại không tìm thấy một chút thông tin nào có thể chứng minh cho chính mình cả.
Anh ấy đứng ngơ ngác tại chỗ, có chút hoang mang.
“Anh, nhưng anh thực sự là..."
“Vậy ngày sinh nhật của cô ấy tuần trước cậu đang ở đâu ?"
Tạ Cẩn Hoài không đợi anh ấy trả lời đã tiếp tục nói :
“Cậu đã cho cô ấy leo cây, để đi bồi Tô Nguyệt đốt pháo hoa."
“Anh quên mất!"
Chu Tụng An đỏ bừng mắt:
“Anh đâu có nói là chia tay, cô ấy hiện tại vẫn là bạn gái của anh , hai người bớt ở đây mà ly gián mối quan hệ của chúng tôi đi !"
Lục Dã l/iếm l/iếm chiếc răng nanh, nụ cười đầy vẻ xấu xa:
“Hai người từng ở bên nhau sao ?"
Sắc mặt Chu Tụng An lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Lục Dã đem những lời Chu Tụng An từng nói trả ngược lại cho anh ấy , triệt để xóa sạch mọi dấu vết của anh ấy .
Bất luận Thẩm Đường có nhớ ra được hay không thì Chu Tụng An này cũng sẽ không còn cơ hội nữa rồi .
18
Ngày hôm sau tôi xuất viện.
Trở về căn nhà thuê lại phát hiện ra nơi này có thêm rất nhiều đồ đạc.
Dép đi trong nhà của nam giới cùng kiểu dáng nhưng khác màu, trên bàn có thêm chiếc cốc mới, bên bồn rửa mặt có thêm d.a.o cạo râu, trên chiếc ghế sofa màu sắc sặc sỡ có thêm một chiếc chăn màu xám.
Một sợi dây chuyền được đeo vào cổ tôi .
Tôi cúi đầu xuống, nhìn thấy trước ng/ực là hai chiếc nhẫn bạc sáng lấp lánh.
Chiếc nhẫn nam tương ứng đang được đeo trên tay của Lục Dã và Tạ Cẩn Hoài.
“Em muốn cùng ai đi đăng ký kết hôn nhất?
Nói đi ."
Lục Dã thân mật c.ắ.n c.ắ.n môi tôi .
Tạ Cẩn Hoài cũng không chịu yếu thế mà ghé sát vào tai tôi , giọng nói mập mờ, không rõ ràng.
“ Đúng vậy , phải cho một danh phận chính thức rồi ."
Đầu óc tôi một mảng hỗn loạn, trong lòng nghĩ thầm, cái này bắt tôi phải chọn thế nào đây trời.
Mọi người ơi, cái kênh này dường như không thể ôm đồm hết cả hai được nha, tôi phải đưa ra quyết định thế nào đây.
Lục Dã thấy tôi nửa ngày trời không nói năng gì, chỉ đành thở dài nói :
“Nếu đã hiện tại vẫn chưa nghĩ thông suốt, vậy thì phải đối xử bình đẳng như nhau ."
Tạ Cẩn Hoài cũng hùa theo nói :
“ Đúng vậy , em phải học cách bưng bát nước cho bằng."
Đầu óc tôi lập tức tỉnh táo lại ngay.
Bậc thầy bưng nước thì ai mà không biết cơ chứ, tôi là người biết rõ nhất đấy, hi hi hi.
Tôi liền vội vàng tặng cho Lục Dã và Tạ Cẩn Hoài mỗi người một cái thơm má làm phần thưởng.
Lục Dã phấn khích đến phát điên:
“Đường Đường, không cần khôi phục trí nhớ nữa có được không ?"
Tôi bị anh ấy lắc cho hoa cả mắt, ch.óng cả mặt.
Chỉ đành nói :
“Không nghĩ ra được , tôi cái gì cũng không nhớ ra được nữa rồi ."
Đầu óc cũng chỉ có ngần ấy chỗ thôi, tôi phải dùng để chứa đựng những ký ức mới chứ.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)