Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

21

​ Tôi cảm giác tình hình hiện tại bắt đấy trở nên không ổn chút nào. Chu Sở Sinh bắt đầu thường xuyên hẹn tôi đi ăn cơm, lại còn liên tục tỏ ra ân cần, săn đón. Thật lòng mà nói , được người từng là nam thần trong mộng đối xử như vậy , trong lòng tôi cũng có chút âm thầm sướng râm ran.

​ Nhưng sướng thì sướng thế thôi, tôi vẫn nói rõ ràng với Chu Sở Sinh rằng tình cảm giữa tôi và Giang Dục đang rất tốt . Chu Sở Sinh nghe vậy liền gật đầu, bày tỏ anh ta chỉ muốn kết bạn ở chung bình thường, tuyệt đối không có bất kỳ ý đồ quá giới hạn nào khác.

​Hôm nay sau khi tăng ca xong, bên ngoài bỗng đổ mưa như trút nước. Tôi cùng cô đồng nghiệp bị kẹt lại ngay trước sảnh lớn của tòa nhà văn phòng, đứng chờ người đến đón.

​Trần Yến - cô bạn đồng nghiệp của tôi - khẽ kéo lại chiếc áo khoác vest, nháy mắt ra hiệu với tôi : "Vi Vi, bạn trai cậu đâu rồi ?"

​"Anh ấy đang ở nước ngoài."

​"Yêu xa đúng là chán thật đấy, những lúc cần thì chẳng bao giờ xuất hiện bên cạnh, lúc muốn chia sẻ tâm sự cũng chẳng thấy người đâu , gian nan cực kỳ. Con gái tụi mình ấy mà, vẫn là nên tìm một người biết nóng biết lạnh, ở gần để còn chăm sóc cho mình ."

​ Tôi chỉ biết gật gù phụ họa.

​"Ngưỡng mộ cậu thật đấy. Lát nữa bạn trai cậu lái xe đến, có thể cho tớ đi nhờ một đoạn được không ?"

​Trần Yến nghe xong thì sững người , lập tức dứt khoát lắc đầu từ chối: "Ôi, không thuận đường đâu cậu ạ."

​Nói xong, cô ta liền ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay anh bạn trai vừa mới trờ xe tới, vênh váo tự đắc bước đi .

​ Tôi cúi đầu nhìn chiếc điện thoại đã sập nguồn từ lúc nào mà âm thầm kêu khổ. Phen này hay rồi , đến cả gọi xe công nghệ cũng không gọi được nữa.

​Trời đổ mưa lớn đến mức cứ như bối cảnh phim Lục Y Bình chạy đến tìm bố đòi tiền năm xưa vậy . Tôi đành đội chiếc túi xách lên đầu, bấm bụng dầm mưa đi bộ đến trạm tàu điện ngầm cách đó hơn một cây số .

​Hiện tại trời đã vào thu, tôi lại chỉ mặc một chiếc váy liền thân mỏng manh. Bị nước mưa dội cho một trận, chiếc váy ướt sũng dính c.h.ặ.t vào người làm lộ rõ mồn một các đường cong cơ thể. Mấy gã tài xế đi ngang qua còn cố tình hạ kính xe xuống, huýt sáo trêu ghẹo tôi .

​"Huýt cái thằng cha các người chứ huýt ——"

​ Tôi vừa dứt lời mắng thầm thì gã tài xế kia đã nhấn ga một phát, chiếc xe phóng vụt qua cạnh tôi làm nước bẩn b.ắ.n tung tóe, tạt thẳng từ đầu đến chân khiến tôi tức đến mức suýt chút nữa là bật khóc nức nở.

​"Vi Vi, mau lên xe đi !"

​ Đúng lúc đó, một chiếc Mercedes-Benz chạy lướt qua rồi dừng lại . Cửa ghế sau bật mở, Chu Sở Sinh đang ở bên trong vẫy tay gọi tôi . Tôi cũng chẳng buồn khách sáo làm gì nữa, lập tức chạy bước nhỏ rồi chui tọt vào trong xe.

Thư Sách

 

22

Sao lại để mình chật vật đến nông nỗi này ?"

​Chu Sở Sinh nhíu c.h.ặ.t lông mày, cởi chiếc áo khoác vest ra rồi khoác lên người tôi . Nhìn gương mặt hơi ửng hồng của anh ta , tôi theo bản năng ngồi xích ra xa một chút.

​"Chu Sở Sinh, anh uống rượu à ?"

​Chu Sở Sinh gật đầu, đưa tay nới lỏng cà vạt: "Đi dự một buổi tiệc xã giao làm ăn, uống cũng không nhiều lắm."

​Cả hai chúng tôi không ai nói thêm câu nào nữa. Xe chạy thẳng đến dưới sảnh chung cư, Chu Sở Sinh chu đáo tiễn tôi lên tận phòng.

​"Cái đó... bây giờ muộn quá rồi , cũng gần 12 giờ đêm rồi nên em không mời anh vào nhà nữa nhé."

​ Tôi vừa định đóng cửa lại thì Chu Sở Sinh đã vươn tay ra chặn giữa khe cửa.

​Anh ta đeo một chiếc kính gọng vàng, gương mặt tuần tú hơi đỏ lên vì men say, đôi mắt sâu thẳm dài hẹp như thể đang phủ một lớp sương nước mờ ảo.

​"Hứa Vi Vi, cho anh vào đi nhờ nhà vệ sinh một lát."

​ Tôi chỉ đành mở cửa cho anh ta vào nhà. Tôi quay về phòng thay bộ quần áo ướt sũng ra , vừa bước ra phòng khách rót chén nước thì điện thoại lại đổ chuông. Nhìn ảnh đại diện của Giang Dục đang nhấp nháy trên màn hình, trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi do dự, không biết có nên bắt máy hay không .

​Bắt máy lúc này thì lại sợ anh ấy hiểu lầm, thôi bỏ đi , tốt nhất là không nghe . Tôi bấm tắt cuộc gọi, tùy tay ném điện thoại lên ghế sofa.

​Chu Sở Sinh từ phòng vệ sinh bước ra , anh ta đã cởi phăng chiếc áo khoác, cà vạt cũng tháo bỏ, thản nhiên ngồi phịch xuống ghế sofa, bộ dạng trông cứ như không hề có ý định rời đi .

​ Tôi kinh ngạc ra mặt: "Chu Sở Sinh, anh làm cái gì thế hả?"

​"Vi Vi, anh đau đầu quá." Chu Sở Sinh nhìn tôi với vẻ mặt đầy ủy khuất, hoàn toàn khác hẳn với vẻ trưởng thành, ổn trọng thường ngày của anh ta .

​"Vi Vi, có thể nói cho anh biết , năm đó tại sao em lại đột ngột cắt đứt liên lạc với anh không ?"

​"Chuyện qua lâu rồi còn nhắc lại làm gì nữa, chúng ta cứ như bây giờ chẳng phải rất tốt sao ."

​Chu Sở Sinh ngơ ngác nhìn tôi , rồi bỗng nhiên khẽ cong khóe môi cười : "Ừm, như bây giờ quả thực rất tốt ."

​"Đầu anh đau quá, Vi Vi, xoa bóp giúp anh một lát đi mà ——"

​Nghe cái giọng điệu nũng nịu y như một chú cún con này , tôi bị dọa cho giật b.ắ.n cả mình : "Anh bị hâm à ! Về nhà mà gọi mẹ anh xoa cho nhé! Mau đi ra ngoài đi , em phải đi ngủ đây!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/yeu-anh-bo-doi-dac-chung-qua-mang/6.html.]

​ Tôi dùng sức đẩy Chu Sở Sinh ra ngoài cửa.

Anh ta cũng không hề phản kháng, vô cùng phối hợp để mặc tôi bài bố, có điều khóe môi thì vẫn luôn ngập tràn ý cười .

​"Ngày mai gặp nhé, Vi Vi."

 

23

Tôi đóng cửa phòng lại rồi khẽ rùng mình một cái.

​Thái độ của Chu Sở Sinh ngày càng trở nên ái muội rõ rệt. Không thể để mọi chuyện tiếp diễn như thế này được nữa, tôi nhất định phải giữ khoảng cách với anh ta càng sớm càng tốt .

​ Tôi bước đến sofa cầm điện thoại lên, chuẩn bị gọi lại cho Giang Dục. Thế nhưng, khi vừa bấm vào ảnh đại diện của anh , lịch sử hiển thị khiến tôi điếng người : Cuộc gọi video trước đó đã kết nối thành công và kéo dài suốt hai phút.

​ Tôi nghệch mặt ra vì thảng thốt. Hai phút nào cơ chứ? Chẳng phải chính là hai phút mà Chu Sở Sinh cầm máy nói chuyện lúc tôi vào nhà vệ sinh sao ?!

​Xong đời tôi rồi !

​ Tôi lập tức cuống cuồng bấm gọi lại cho Giang Dục. Nhưng liên tiếp ba, bốn cuộc gọi đi đều bị đầu dây bên kia thẳng thừng ngắt ngang không một chút lưu tình.

​ Tôi vừa cuống vừa giận, liền gõ một dòng tin nhắn dài gửi qua: “Giang Dục! Nhận điện thoại của em ngay lập tức!”

​Đến khi bấm gọi lần nữa, Giang Dục cuối cùng cũng chịu bắt máy.

​Màn hình hiện lên gương mặt râu ria lún phún, đôi mắt anh đỏ bừng, trông cứ như thể đã rất nhiều ngày rồi chưa được chợp mắt.

​Nhìn thấy anh như vậy , lòng tôi thắt lại vì xót xa, trong lòng càng thêm căm ghét cái cuộc tình yêu xa c.h.ế.t tiệt này . Nếu có Giang Dục ở bên cạnh lúc này , tôi chắc chắn sẽ ôm chầm lấy anh ngay lập tức. Đáng tiếc là anh đang ở tận bên Pháp xa xôi, tôi chẳng thể làm được gì cho anh cả, chỉ có thể mở miệng giải thích một cách khô khan về những sự trùng hợp đầy oái oăm vừa rồi .

​"Giang Dục, chuyện trước đó em không nói với anh là em sai. Nhưng hiện tại em và Chu Sở Sinh thực sự chỉ là bạn bè bình thường mà thôi."

​Giang Dục rũ mắt ngồi trên ghế, điện thoại được gác ở trên bàn trước mặt. Anh giơ hai tay lên che kín mặt, rồi khẽ day day hai bên thái dương với vẻ đầy mỏi mệt. Giọng anh cất lên nghe vừa uể oải vừa có chút tủi thân :

​"Vi Vi, anh đau đầu quá."

​Cùng một câu nói , cùng một giọng điệu nũng nịu y hệt như Chu Sở Sinh lúc nãy. Câu nói ấy khiến tôi bỗng chốc cứng họng, không biết phải mở lời thế nào tiếp theo.

​"Giang Dục, anh không tin em có phải không ?"

​Giang Dục khẽ lắc đầu, rồi lại khẽ gật đầu: "Hứa Vi Vi, đôi khi anh nghĩ, nếu có một người có thể nhân lúc anh vắng mặt mà chen chân vào , ở bên cạnh chăm sóc, săn đón em thì cũng tốt . Ít nhất là vào những ngày trời mưa bão có người đến đón, lúc em ốm đau có người kề cận bảo bọc, em sẽ không phải một mình sống vất vả đến thế."

​"Anh nói bậy bạ gì thế hả? Em không cần người khác chăm sóc! Hôm nay nếu không phải tại điện thoại hết pin sập nguồn thì em cũng chẳng thèm lên xe của Chu Sở Sinh làm gì. Giang Dục, em không phải là loại con gái yếu đuối đến mức lúc nào cũng phải dựa dẫm vào người khác!"

​ Tôi trừng trừng nhìn vào màn hình video, hai mắt như muốn bốc hỏa. Giang Dục ngẩng đầu nhìn tôi , hai chúng tôi chỉ biết nhìn nhau trân trân qua màn hình điện thoại. Một lúc sau , Giang Dục dời tầm mắt đi chỗ khác, khẽ thở dài một tiếng:

​"Vi Vi, ba ngày nay anh chưa hề chợp mắt chút nào rồi . Anh xin phép đi ngủ một lát trước nhé."

24

Giang Dục ngoài miệng thì tỏ ra như thể chuyện này chưa từng xảy ra , nhưng tôi biết thừa là anh đang ghen và giận dỗi.

​Đặt mình vào vị trí của anh mà suy nghĩ, nếu giữa đêm hôm khuya khoắt, trong phòng anh đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ khác, lại còn thốt ra những lời đầy ái muội như vậy , tôi chắc chắn cũng không thể dễ dàng bỏ qua như thế được .

​Cúp cuộc gọi này rồi , tôi không dám bảo đảm lần sau bao giờ mới có thể liên lạc lại được với anh . Tôi không muốn Giang Dục phải mang theo nỗi hiểu lầm và thất vọng về tôi mà đi chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm.

​ Tôi hít một hơi thật sâu, dịu giọng xuống nài nỉ: "Đừng cúp máy mà, em xin anh đấy... ông xã ——"

​Trong màn hình video, bả vai Giang Dục đột nhiên khẽ run lên một cái. Anh ngẩng phắt đầu lên, dùng ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào tôi : "Em vừa gọi anh là gì cơ?"

​Mặt tôi đỏ bừng lên, nhìn anh đáp: "Ông xã... đừng cúp điện thoại mà anh ."

​Ngay sau đó, tôi nhìn thấy khóe môi Giang Dục đã không thể kiềm chế được nữa mà bắt đầu cong lên. Anh cố mím c.h.ặ.t môi để nén nụ cười , hơi nghiêng vành tai về phía màn hình: "Anh nghe không rõ."

​"Ông xã ơi, làm thế nào thì anh mới hết giận đây?"

​Nụ cười trên gương mặt Giang Dục hoàn toàn bùng nổ, không cách nào giấu diếm được nữa.

​Anh nhướng mày, khẽ tì người lên bàn, ghé sát mặt vào gần màn hình điện thoại: "Làm thế nào cũng được sao ?"

​ Tôi gật đầu lia lịa. Hì hì, hai đứa đang cách nhau cả vạn dặm xa xôi, nói như thể anh làm gì được tôi không bằng ấy .

​Quả nhiên, Giang Dục chỉ có thể hơi bực bội trừng mắt nhìn tôi một cái. Ánh mắt anh bỗng trở nên sâu thẫm, tựa như muốn nuốt chửng lấy tôi : "Hứa Vi Vi, cứ nợ đó trước đi ."

​Sau cơn mưa trời lại sáng, kể từ khoảnh khắc thốt ra hai tiếng "ông xã" kia , tôi hoàn toàn vứt bỏ hết liêm sỉ, lời nói đường mật nào cũng có thể mặt dày gõ ra mà không biết ngượng. Giang Dục chống đỡ không nổi đòn tấn công của tôi , chỉ biết cách màn hình nghiến răng nghiến lợi đe dọa:

​"Hứa Vi Vi, em cứ giỏi trêu chọc anh đi , để xem lúc anh về nước sẽ thu thập em thế nào."

​"Vậy thì anh mau về đây đi chứ, em đang đợi anh đấy."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...