1

Chu Hủ An là chồng cũ của tôi . Sau khi ly hôn, anh ta cưới cô thư ký của mình . Còn hôm nay... người phụ nữ đang dùng chăn che chắn nửa kín nửa hở kia lại không phải vợ anh ta . Nếu tôi nhớ không lầm, vị này chính là tiểu thư Lâm Du – người đã có hôn ước.

Chuyện vụng trộm giữa đàn ông có vợ và phụ nữ có chồng chưa cưới thế này ... Tôi chẳng buồn do dự, xoay người định đi luôn, coi như mắt không thấy tim không phiền. Nhưng cái loại rắc rối này , càng muốn tránh thì nó càng tìm đến tận cửa.

Tiệc diễn ra được nửa chừng, nhà họ Lâm phái người mời tôi qua. Vừa đến hiện trường, Trình Vũ Vi – cô thư ký năm xưa nay đã thành bà Chu – liền hung hổ lao tới định vồ lấy tôi : "Con tiện nhân, sao cô độc ác thế hả? Ly hôn rồi mà vẫn không chịu buông tha cho anh Hủ An sao !!!"

2

May mà Phó Cảnh Hoài cũng có mặt. Thấy cảnh đó, anh ta sải bước dài tới túm lấy Trình Vũ Vi, quăng sang một bên. Phó Cảnh Hoài cau mày, làm bộ như bị dọa sợ: "Cô điên à ? Cô ấy đang m.a.n.g t.h.a.i đấy! Cô muốn đ.á.n.h người hả??"

Trình Vũ Vi đang nổi cơn tam bành, định trút giận lên cả Phó Cảnh Hoài, nhưng anh ta đã mất kiên nhẫn đẩy cô ta một cái. Cô ta ngã nhào vào lòng Chu Hủ An một cách chật vật. Phó Cảnh Hoài đưa tay chỉnh lại cổ áo đang siết c.h.ặ.t, vẻ mặt cực kỳ ghét bỏ: "Quản cho tốt vợ anh đi , như mụ đàn bà chanh chua ấy , suýt chút nữa cào nát mặt tôi rồi ..."

Nói xong, anh ta quay sang dặn dò đám người nhà họ Lâm: "Cả mấy người nữa, định làm cái gì đấy? Thẩm vấn phạm nhân chắc? Phụ nữ có t.h.a.i thì mau bê cái ghế ra cho người ta ngồi đi , lỡ có mệnh hệ gì ai chịu trách nhiệm?"

Lâm Khiếu – cha của Lâm Du – khóe mắt giật giật, nhưng cũng chẳng biết làm gì với một kẻ ngông nghênh như Phó Cảnh Hoài. Ông ta đành gọi người mang ghế lại . Thế là, tôi thong dong ngồi đối diện với đám người đó.

Chu Hủ An mặt mày xám xịt nằm trên giường xếp, Trình Vũ Vi thì gào khóc t.h.ả.m thiết như thể chồng mình sắp c.h.ế.t đến nơi. Lâm Du thì mắt đỏ hoe. Phó Cảnh Hoài tựa lưng vào tường, lười biếng nghịch chiếc bật lửa trong tay: "Này, gọi người ta đến rồi thì muốn hỏi gì thì hỏi đi chứ? Cứ đứng đực ra đấy làm gì? Hỏi nhanh cho xong để tôi còn đưa bà bầu về nghỉ..."

Trình Vũ Vi đang khóc dở thì bị ngắt lời, cô ta quay phắt lại , nhìn Phó Cảnh Hoài đầy độc địa: "Anh sốt sắng cái gì? Hay cái giống hoang trong bụng nó là của anh ?"

Phó Cảnh Hoài nhướn mày, nhìn cô ta với ánh mắt lạnh lẽo: "Cô nên thấy may mắn là mấy năm nay tôi tu tâm dưỡng tính không đ.á.n.h phụ nữ, chứ là mấy năm trước , tôi đã tiễn cô lên bàn thờ rồi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/gap-lai-chong-cu-sau-khi-ly-hon-ba-nam/chuong-1.html.]

Những năm qua nhờ Chu Hủ An ngày càng phất lên, địa vị của Trình Vũ Vi cũng theo đó mà tăng, cô ta sống rất thuận lợi trong giới thượng lưu.

Cái vòng tròn này toàn kẻ nói lời bóng gió, mỉa mai, nhưng dù sao ai cũng giữ thể diện, chưa bao giờ gặp kẻ nào thô lỗ trực diện như Phó Cảnh Hoài. Trình Vũ Vi tức đến đỏ mặt, run rẩy nói : "Đây là xã hội pháp trị, anh làm gì được tôi ?" Phó Cảnh Hoài bật cười , một nụ cười đầy nguy hiểm: "Vậy cô nghĩ, xã hội pháp trị thì tôi không gi.ết được cô chắc?"

3

Cuộc tranh chấp nổ ra , Chu Hủ An cuối cùng cũng lên tiếng, anh ta nhìn Trình Vũ Vi đầy mệt mỏi: "Đủ rồi , đừng quấy nữa." Phó Cảnh Hoài là kẻ rất biết cách "đổ dầu vào lửa", thấy Chu Hủ An mở miệng liền bồi thêm: " Đúng đúng đúng, nghe thấy chưa ? Đừng có quấy nữa, bà Chu~~"

Trình Vũ Vi bị Chu Hủ An trách mắng trước mặt bao nhiêu người thì thấy mất mặt, lại bị Phó Cảnh Hoài châm chọc nên mất kiểm soát: "Anh bảo em... đừng quấy? Chu Hủ An, em làm vậy là vì ai?" Chu Hủ An kiên nhẫn nói : "Thằng cha Phó Cảnh Hoài này là kẻ liều mạng, em đừng có đụng vào ."

Trình Vũ Vi mím môi: "Em đụng vào anh ta à ? Anh mù rồi sao ? Rõ ràng anh ta xen vào chuyện người khác để bắt nạt em." Phó Cảnh Hoài vẫn nhìn cô ta lom lom. Chu Hủ An gằn giọng: "Cô cũng không được đ.á.n.h phụ nữ có thai, càng không được hở ra là nói lời ti tiện, giống hoang này nọ..."

" Tôi nói sai à ?" Trình Vũ Vi uất ức: "Cô ta và anh cứ lằng nhằng với nhau , không ti tiện thì là gì? Còn cái t.h.a.i trong bụng..." "Câm miệng!" Phó Cảnh Hoài ngắt lời: "Ông đây nhịn cô hơi lâu rồi đấy. Chuyện Tô Thanh Hòa có lằng nhằng hay không chúng ta bàn sau , nhưng dù có thật đi nữa thì đến lượt loại tiện nhân như cô lên tiếng chắc?" "Cô là cái thá gì mà đòi mắng cô ấy ?" "Hơn nữa, ông đây nhận là cha của đứa bé đấy thì đã sao ? Ông đây thích thế, cô làm gì được ?"

Trình Vũ Vi bị ánh mắt của Phó Cảnh Hoài dọa cho rùng mình , vội vàng giải thích: " Tôi không có ý đó..." Phó Cảnh Hoài cười nhạt: "Thế ý cô là gì?" Rồi anh ta quay sang nhìn tôi : "Tô Thanh Hòa, cô sa sút đến mức nào rồi mà để loại người này sỉ nhục vậy ..."

4

Tôi thản nhiên cầm ly nước dừa lên uống, nhìn Chu Hủ An hỏi: "Lúc ly hôn anh đã nói , vợ chồng đời này không cần gặp lại . Tôi đã né rồi , giờ anh lại bày ra cái trò này là ý gì?" Chu Hủ An lộ vẻ khó xử: "Hôm nay tôi uống say, cứ ngỡ cô..."

Trình Vũ Vi thấy Chu Hủ An đáp lời tôi thì càng phát điên: "Chu Hủ An! Bây giờ tôi mới là vợ hợp pháp của anh trên giấy tờ! Tôi có gì không ra được ánh sáng được mà phải trốn tránh?"

Phó Cảnh Hoài không bao giờ để lời nói của cô ta rơi xuống đất, lập tức kêu lên đầy châm chọc: "Tự mình có gì không ra được ánh sáng được mà còn phải hỏi sao ? Mẹ nó, cô chẳng phải là kẻ thứ ba chen chân vào à ? Vẻ vang lắm sao ?" "Ồ, giờ tiểu tam cũng đòi ngồi mâm trên rồi cơ đấy? Đúng là thời thế đảo điên..."

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...