Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
9
Lên xe, tài xế thấy tôi thì lập tức mở cửa. Phó Cảnh Hoài nhanh chân bước lên trước một bước. Thấy tôi đứng khựng lại không nhúc nhích, anh ta ló đầu ra hỏi:
"Định đứng đực ra đó làm tượng à ?"
Tôi do dự một chút, rồi cũng bước lên theo. Phó Cảnh Hoài nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua chậm rãi, bỗng nhiên hỏi:
"Mấy năm chia tay, em sống thế nào?"
Trong xe rất ấm áp, vốn dĩ tôi đang ôm tấm chăn định ngủ gật, nghe Phó Cảnh Hoài bắt chuyện mới vực dậy chút tinh thần:
"Rất tốt ."
Phó Cảnh Hoài im lặng hồi lâu, rồi nói bâng quơ:
"Lúc em ly hôn với Chu Hủ An, tôi đã định từ nước ngoài bay về." Anh ta bực dọc gõ tay lên thành cửa: " Nhưng tôi về muộn quá, lúc tôi hạ cánh thì em đã ra nước ngoài rồi ."
" Tôi đã tìm em rất lâu. Lúc đó em cố tình ẩn giấu hành tung, tôi không tìm được ..."
Anh ta khựng lại , rồi nói tiếp: "Thực ra cũng không hẳn là không tìm được . Nếu dùng chút biện pháp đặc biệt, muốn điều tra hành tung của một người ở nước ngoài cũng không khó. Nếu tôi nhất quyết muốn tìm, chắc chắn sẽ thấy..."
Ánh mắt Phó Cảnh Hoài nhìn tôi đầy phức tạp, lặp lại một câu: "Vốn dĩ là có thể tìm thấy..."
" Nhưng tôi lại nghĩ, em mới ly hôn, chắc chắn cần đi đây đó cho khuây khỏa. Em đã muốn trốn tôi thì tôi sẽ để em trốn. Đợi em nghĩ thông suốt rồi kiểu gì chẳng quay về, đến lúc đó... đến lúc đó..."
Nói đến đây, Phó Cảnh Hoài khựng lại , nhìn tôi hỏi: "Cái t.h.a.i trong bụng em rốt cuộc là của ai? Hắn ta đâu ? Sao lại để em về nước một mình thế này ?"
Tôi hơi nghiêng đầu, tựa vào cửa xe nhìn vẻ mặt của anh ta , bất giác bật cười :
"Phó Cảnh Hoài, giờ anh nói mấy lời này là có ý gì?"
"Chẳng lẽ muốn nói với tôi là anh hối hận rồi ? Hay là anh đã hối hận từ sớm hơn thế?"
"Phó Cảnh Hoài, lúc trước tôi chẳng phải đã nói với anh rồi sao , có những lựa chọn một khi đã chọn thì không thể quay đầu lại . Anh đã có được tự do cơ mà? Còn gì không hài lòng nữa sao ?"
10
Phó Cảnh Hoài là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ của tôi .
Tôi là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ , còn anh ta là một đứa con riêng không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Căn biệt thự ở ngoại ô với khuôn viên rộng lớn kia chính là nơi tôi phải đi ngang qua mỗi ngày để đến cô nhi viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gap-lai-chong-cu-sau-khi-ly-hon-ba-nam/chuong-3.html.]
Hồi nhỏ lúc tan học, tôi thường thấy chiếc xe Bentley của nhà anh ta lướt qua đầy kiêu ngạo. Thực ra những ngày ở cô nhi viện không khó vượt qua, cái khó vượt qua nhất là nhìn những đứa trẻ khác lần lượt được nhận nuôi. Khi đó, còn nhỏ mà đã phải đối mặt với sự chia ly liên tiếp là một chuyện vô cùng đau đớn.
Chắc là nghiệt duyên đi , đúng vào lúc nhạy cảm đó, hai chúng tôi đã quen biết nhau .
Lúc đó, Phó Cảnh Hoài cũng giống như
tôi
, đều
rất
cô độc. Anh
ta
có
một ngôi nhà lớn đến kinh ngạc, nhưng
không
ai ở. Còn
tôi
thì chẳng
có
nhà để về.
Thế là Phó Cảnh Hoài
đã
ở trong lòng
tôi
suốt cả một thời thanh xuân.
Tôi cứ ngỡ hai chúng tôi có thể mãi mãi làm bạn, ở bên cạnh nhau như thế. Nhưng hóa ra tôi đã nhầm.
Ngôi nhà đó, đối với tôi là một nơi trú ẩn cực kỳ rộng lớn, nhưng đối với anh ta lại quá đỗi chật hẹp. Anh ta từng không thể lộ diện, nên sau khi nắm quyền lực trong tay, anh ta sống vô cùng phô trương. Anh ta từng bị nhốt ở ngoại ô, nên sau này không điều gì có thể kìm hãm được anh ta nữa.
Và sự khát khao được gắn kết của tôi , đối với anh ta , chính là một loại xiềng xích.
Chúng tôi chia tay trong hòa bình, kết thúc một cách êm đẹp . Anh ta muốn tự do, muốn những điều mới lạ, muốn những cô gái với tính cách khác nhau , muốn một cuộc sống rực rỡ sắc màu. Còn tôi lại cứ mãi giữ khư khư cái lối sống cũ kỹ, cuối cùng trở nên cổ hủ và nhàm chán trong mắt anh ta .
Thế là, sau lần thứ n anh ta dắt gái về nhà để tìm kiếm sự kích thích, tôi đã bình thản đề nghị chia tay, thu dọn đồ đạc rời đi . Phó Cảnh Hoài không níu kéo, anh ta nói : "Được."
Anh ta đã đạt được ước nguyện. Còn tôi , sau đó gặp Chu Hủ An và gả cho anh ta .
11
Chu Hủ An và Phó Cảnh Hoài là hai thái cực hoàn toàn trái ngược.
Phó Cảnh Hoài trương dương, Chu Hủ An thâm trầm. Phó Cảnh Hoài thích sự mới mẻ, Chu Hủ An lại thích sự ổn định. Có lẽ vì tâm lý muốn bù đắp, tôi đã chịu quá nhiều tổn thương từ Phó Cảnh Hoài nên muốn tìm đến Chu Hủ An để chữa lành.
12
Tôi đã cùng Chu Hủ An đi lên từ những ngày đầu khởi nghiệp. Ban đầu, mối quan hệ của hai chúng tôi khá ổn định. Anh ta không phải là người ham mê d.ụ.c vọng. Cuộc sống bình lặng, nhàn hạ, hai bên tôn trọng khoảng không gian riêng của nhau .
Nhưng vốn dĩ vợ chồng phải thân mật hơn một chút mới đúng, chứ cứ giữ khoảng cách mơ hồ thế này , chúng tôi giống đồng minh, đối tác hơn là vợ chồng. Lúc đó tôi đã nghĩ... mình đã chịu đủ tổn thương từ Phó Cảnh Hoài rồi , tôi chỉ cần một người bạn đời vĩnh viễn không phản bội mình là đủ.
Thế rồi chuyện của Chu Hủ An và Trình Vũ Vi ầm ĩ khắp nơi. Tôi đã đợi rất lâu, nhưng không nhận được một lời giải thích nào từ anh ta . Nhìn thấy vết xe đổ của Phó Cảnh Hoài trước mắt, tôi bắt đầu hoảng loạn.
Tôi đã dùng mọi thủ đoạn để ép Trình Vũ Vi rời đi . Chu Hủ An không ngăn cản. Nhưng anh ta lại nhìn tôi với ánh mắt sợ hãi, xa cách, như thể tôi là một người xa lạ điên rồ. Cái nhìn đó như cây kim đ.â.m sâu vào tim tôi .
Sự cân bằng trước đây bị phá vỡ, sự bình yên một đi không trở lại , tôi không thể giải tỏa được nỗi lo sợ mất mát trong lòng. Thế là tôi bắt đầu nghi thần nghi quỷ, bắt đầu xâm nhập vào không gian riêng tư mà Chu Hủ An luôn bảo vệ. Tôi bắt đầu can thiệp quá sâu vào cuộc sống của anh ta .
Quãng thời gian đó, cuộc sống của tôi nát bét. Chu Hủ An cuối cùng cũng không thể chịu đựng nổi nữa. Thế là Trình Vũ Vi quay lại , anh ta coi cô ta là "tri kỷ" dịu dàng, nuôi cô ta ở bên ngoài.
Thực ra ban đầu, anh ta không hề có ý định đó. Anh ta cũng không nhất thiết phải nuôi bồ nhí. Anh ta chỉ là không chịu nổi tôi , không chịu nổi sự can thiệp quá mức, sự độc đoán và thói đa nghi của tôi mà thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)