Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

16

Đôi khi người ta vẫn nhắc lại chuyện cũ, trong đó có một câu thế này : "Đàn ông mà, như vậy chẳng phải rất bình thường sao ?"

Ký ức dần dần bị bóc tách. Phó Cảnh Hoài sau khi hỏi một tràng dài, vẫn cố chấp bồi thêm một câu: "Cha đứa trẻ là kẻ nào mà không thể lộ diện? Hay là không ra gì?"

Tôi nhìn xuống vùng bụng hơi nhô lên của mình , bất giác nở một nụ cười : "Đứa trẻ này rất khỏe mạnh."

Phó Cảnh Hoài lại bắt đầu cáu kỉnh: "Sao em cứ trả lời râu ông nọ cắm cằm bà kia thế hả? Tôi đang hỏi cha đứa trẻ là ai!"

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta : "Đứa trẻ này là thụ tinh ống nghiệm, cho nên nó không có cha."

Phó Cảnh Hoài suýt chút nữa là văng tục: "Cái gì cơ? Thụ tinh ống nghiệm? Tô Thanh Hòa, em điên rồi à mà đi làm thụ tinh ống nghiệm?"

Vấn đề này tôi đã cân nhắc từ trước . "Nếu đứa trẻ cần một người cha, tôi sẽ tìm cho nó một người cha."

Đàn ông ấy mà, trên thế giới này thiếu gì.

Phó Cảnh Hoài bị câu nói của tôi làm cho nghẹn họng, sau đó lại lầm bầm c.h.ử.i đổng: "Em giỏi thật đấy Tô Thanh Hòa, thà làm ống nghiệm chứ nhất quyết không ..."

Nói đến đây, anh ta khựng lại , dường như đã hiểu ra điều gì đó. Sau khi bình tĩnh lại , anh ta mới hỏi: "Em chưa từng cân nhắc đến tôi sao ? Tôi kém chỗ nào?"

Dứt lời, không gian rơi vào im lặng. Phó Cảnh Hoài tự luyến một hồi, quay sang lại thấy tôi đang cười . Nhưng anh ta lại nhíu mày, theo bản năng co người lại phía cửa xe: "Không trả lời thì thôi, đừng cười kiểu đó, trông rợn người lắm..."

Tôi gõ gõ vào ghế lái, cuối cùng cũng chịu hết nổi gã này ngồi chung xe: "Dừng xe! Cho Phó tiên sinh biến xuống!"

17

Tôi đã từng thật lòng yêu Phó Cảnh Hoài. Chúng tôi quen biết quá lâu, quá hiểu nhau và từng rất tin tưởng nhau . Nhưng khi đó, sự tin tưởng ấy lại trở thành một gánh nặng kéo ghì lấy tôi .

Ai mà ngờ được sau mấy năm, anh ta lại hỏi tôi rằng: "Anh ta kém chỗ nào?"

Một gã lãng t.ử coi đời như cuộc dạo chơi, chơi chán rồi giờ muốn đổi tính đổi nết sao ? Chẳng lẽ tôi phải cảm động đến phát khóc , cảm ơn Phó tiên sinh đã "lãng t.ử quay đầu" chịu quay về bên tôi ?

Đừng có đùa. Ai thèm cơ chứ!

18

Chuyện ngày hôm nay thực sự khiến tôi buồn nôn. Về đến nhà, tôi đi ngủ ngay, dặn quản gia không được cho bất cứ ai làm phiền. Tôi ngủ một mạch từ đêm đến sáng, rồi lại từ sáng đến tối.

Mặc kệ Phó Cảnh Hoài, Chu Hủ An, Trình Vũ Vi hay Lâm Du, thậm chí cả người của tòa án cũng đã phái tới, vì họ không gọi được cho tôi . Thế là tất cả đám người đó đều kéo đến nhà tôi . Lại vì quản gia nhất quyết không cho vào , nên một đám đông nhốn nháo đứng vây quanh cửa biệt thự.

Mãi đến khi tôi tỉnh dậy, quản gia mới thấp thỏm hỏi: "Cô có muốn gặp họ không ? Họ vẫn đang đợi..."

"Hẹn riêng từng người đi . Có vài chuyện tôi cần nói chuyện riêng với họ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gap-lai-chong-cu-sau-khi-ly-hon-ba-nam/chuong-5.html.]

19

Người đầu tiên tôi gặp là Lâm Du.

Trước đây chúng tôi không thân thiết, chỉ là quen biết xã giao. Nhưng Lâm tiểu thư đứng trước mặt tôi lúc này hoàn toàn khác với hình ảnh cô gái mắt đỏ hoe, đáng thương gặp lúc trước .

Lâm tiểu thư đi thẳng vào vấn đề: "Tô tiểu thư là người thông minh, mục đích tôi đến đây chắc cô cũng đoán được rồi ."

Tôi bưng ly nước dừa lên, nhấp một ngụm đầy phiền não: "Rốt cuộc cô và Chu Hủ An có quan hệ gì?"

Tôi ở trong giới này cũng đủ lâu để hiểu rằng chẳng có ai là kẻ ngốc cả. Buổi tiệc nhà họ Lâm xảy ra vấn đề, thì nguyên nhân đầu tiên phải xét từ phía nhà họ Lâm. Cho dù Lâm Khiếu có khẳng định thẻ phòng chỉ có một chiếc, nhưng với công nghệ hiện nay, sao chép một chiếc thẻ thì có gì khó khăn đâu .

Lâm Du là đại tiểu thư nhà họ Lâm, muốn dàn dựng chút chuyện này thực sự quá dễ dàng.

20

Còn về lý do tại sao tôi nghi ngờ Lâm Du, chính là vì những gì tôi thấy ngày hôm nay. Thành thật mà nói , thời đại bây giờ đã khác. Trước khi kết hôn có yêu đương hay lên giường với ai cũng chẳng phải chuyện tày đình gì. Mấy ai còn giữ được cái gọi là "trinh tiết" cho đến tận lúc lấy chồng.

Mấu chốt của vấn đề không nằm ở việc Lâm Du "lăn lộn" với ai, mà ở chỗ cô ta đã đính hôn nhưng lại cố tình gây ra chuyện này ngay trước đám cưới.

Đó là lý do Lâm Khiếu không dám báo cảnh sát, thậm chí không dám điều tra sâu. Ông ta bị Phó Cảnh Hoài mắng cho á khẩu cũng chỉ dám xuống nước khuyên chúng tôi giữ bí mật để che đậy vụ bê bối này .

Và... xét từ kết quả, một gia tộc lâu đời như nhà họ Lâm chắc chắn không thể làm ngơ trước loại scandal này . Cuộc hôn nhân liên minh chắc chắn sẽ tan thành mây khói.

Lâm Du là con của vợ trước của Lâm Khiếu. Lâm Khiếu đối xử với cô ta cũng coi như tận tình, nhưng những năm qua, giới thượng lưu lại đồn thổi Lâm Du là một kẻ bất tài vô dụng, một "bình hoa di động". Và giá trị lớn nhất của một "bình hoa" chính là hôn nhân liên minh.

Người mà cô ta phải lấy là một người khá đặc biệt, chỉ cần là người có tham vọng thì tuyệt đối không muốn gả cho hắn . Chỉ là... tại sao Lâm Du lại chọn Chu Hủ An?

21

"Tô tiểu thư không còn quan tâm đến hai người đàn ông đó, nên cô mới thấy Chu tổng không ra gì. Nhưng đối với tôi , Chu tổng lại là một lựa chọn rất tốt ."

Lâm Du dừng một chút rồi nói tiếp: "Tài sản của Chu Hủ An và nhà tôi tương đương nhau , cha tôi sẽ không phản đối việc chúng tôi ở bên nhau ."

"Còn một lý do tuyệt vời nữa..." Lâm Du cười khổ: "Nếu cô không tái hôn, Từ Lan cũng sẽ đồng ý để tôi gả cho anh ta ."

Từ Lan chính là mẹ kế của Lâm Du. Trong giới, bà ta nổi tiếng là người khôn khéo, hiền hậu và độ lượng. Nhưng kể từ khi bà ta gả vào nhà họ Lâm, danh tiếng của Lâm Du ngày càng tệ hại.

Lâm Du không thể gả cho người quá kém cỏi, nếu không Từ Lan sẽ mang tiếng là mẹ kế độc ác. Nhưng cô ta cũng không được gả vào nhà quá hiển hách, vì như vậy sẽ trở thành chỗ dựa cho cô ta , khiến Từ Lan mất đi sự kiểm soát.

Tính đi tính lại , Chu Hủ An quả là một lựa chọn hoàn hảo.

Lâm Du ngập ngừng: "Tô tiểu thư, nếu cô có ý định tái hôn với anh ta , chuyện này tôi sẽ tìm cách khác."

Tôi bật cười : "Lâm tiểu thư, mọi chuyện đã đến mức này rồi , cô còn nói mấy lời này thì đúng là hơi đạo đức giả đấy..."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...