Nhật Ký Thường Ngày Của Kẻ Làm Thuê Cứu Vớt Người Xuyên Không/Chương 2: Đưa Tề Duyệt về nhàC. 2: Đưa Tề Duyệt về nhà
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Đưa Tề Duyệt về nhà?” Vân Tân nhẩm đi nhẩm lại mấy chữ này trong đầu, mắt chăm chú nhìn vào nội dung bên trong đường link vừa mới bấm vào ...

 

[Họ và tên: Tề Duyệt.】

 

[Tuổi: 17.]

 

[Vị diện ủy thác: Đô thị hiện đại, không có yếu tố huyền huyễn.]

 

[Điều cần lưu ý: Vui lòng chú ý phương thức và phương pháp, nghiêm cấm người nhận ủy thác lừa gạt bằng hình thức tình cảm, người vi phạm sẽ bị sa thải. Nghiêm cấm người nhận ủy thác dùng lời lẽ gây tổn thương cho người ủy thác, trường hợp nghiêm trọng sẽ bị sa thải...]

 

Phần phía trước rất ngắn, nhưng đến khi nói về những điều cần lưu ý thì có tới tận 99 điều.

 

Trong đó có rất nhiều quy định kỳ lạ.

 

Chẳng hạn như không cho phép cung cấp v.ũ k.h.í vượt chiều không gian cho người ủy thác, không cho phép ép buộc người ủy thác, v.v.

 

Điều này làm Vân Tân nhớ đến việc trường học của cô có quy định không được phép ngồi trò chuyện trên bãi cỏ của sân vận động.

 

Bởi vì cứ ngồi trò chuyện một lúc là có người lại ngứa tay nhổ cỏ, thậm chí có người còn đào hẳn một mảng mang về nhà làm kỷ niệm, khiến bãi cỏ của trường lồi lõm loang lổ.

 

Cho nên người ủy thác ở đây không có nhiều ý thức phục vụ đến thế sao ?

 

Chẳng biết tại sao , Vân Tân luôn cảm thấy những thứ này rất kỳ lạ.

 

Cách mô tả kỳ lạ, từ ngữ dùng cũng kỳ lạ.

 

Vũ khí vượt chiều không gian, bọn họ còn có thể sở hữu thứ v.ũ k.h.í như thế này cơ à ?

 

Nhưng nếu muốn xâu chuỗi chúng lại thành một mối gì đó thì cô lại không tài nào xâu chuỗi nổi.

 

Theo hướng dẫn, Vân Tân thoát khỏi đường link.

 

Giao diện ủy thác vừa rồi cũng đã thay đổi, xuất hiện dòng chữ “Bắt đầu ủy thác”.

 

Cái này là bắt họ phải đọc xong mới được bấm bắt đầu, để tránh việc sau này lật lọng quỵt nợ sao ?

 

Ở một góc độ nào đó, Vân Tân đã đoán trúng sự thật rồi .

 

Hai chữ “Bắt đầu ủy thác” này ... không hiểu sao lại mang đến cho Vân Tân một cảm giác hoang mang khi phải đối mặt với những điều chưa biết .

 

Vào khoảnh khắc này , cô thực sự nhận ra rằng mọi thứ trước mắt có lẽ không hề đơn giản.

 

Hình như cô đã vô tình lọt vào một công ty kỳ quái, và người ủy thác cũng chẳng phải dạng vừa .

 

Thế nhưng cô không thể chắc chắn được , lỡ đâu đây chỉ là một vài thuật ngữ chuyên ngành kỳ lạ mà người trong ngành hay dùng, còn mình thì hiểu lầm thì sao ?

 

Việc cô cần làm bây giờ là tìm hiểu ứng dụng này trước , và đọc lại toàn bộ nội dung trong sổ tay hướng dẫn công việc.

 

Cô tin rằng, dù có phải làm gì đi chăng nữa, cô đều có thể tìm thấy câu trả lời mình muốn trong cuốn sổ tay này .

 

Lúc trước vì sợ làm mất thời gian của người khác nên cô chỉ xem qua loa.

 

Giờ xem kỹ lại mới biết bên trong mô tả không ít những điều cần lưu ý khi gặp nguy hiểm.

 

Tuy nhiên, phía sau những điều cần lưu ý này thường được mở ngoặc đính kèm dòng chữ “Có biện pháp bảo vệ”.

 

Điều này khiến cô phần nào yên tâm hơn.

 

Vân Tân chưa từng nghĩ đến việc bỏ cuộc, lý do rất đơn giản: Tiền tài luôn làm mờ mắt người .

 

Cô quá nghèo rồi , một tháng mười lăm nghìn tệ, cộng thêm các khoản trợ cấp ăn uống này nọ, ít nhất cũng phải được hai mươi nghìn tệ.

 

Số tiền này đủ để cô sống tốt ở thành phố này , thậm chí thỉnh thoảng còn có thể gửi về đỡ đần cho gia đình.

 

Nói một cách đơn giản thì khi con người ta đã nghèo, làm việc sẽ không màng đến nguy hiểm hay an toàn nữa, cứ có tiền kiếm là được .

 

Đó là ham muốn chôn giấu tận sâu trong xương tủy của những đứa trẻ nhà nghèo.

 

Hơn nữa cô cũng không thể làm ra cái trò vừa nhận tiền trợ cấp ăn ở xong là lập tức lật lọng không nhận người được .

 

Cô lại lướt qua nhóm chat công việc một chút, thấy bên trong đều là những cuộc đối thoại khá thường nhật, bầu không khí cũng tương đối thoải mái.

 

Làm theo những chỉ dẫn trên điện thoại và trong sổ tay, cô lấy hết can đảm, bấm vào nút “Bắt đầu ủy thác”.

 

Tình huống tưởng tượng ra đã không xảy ra , bởi vì thứ hiện lên trước mặt cô là một hộp thoại.

 

Hình như là một khung chat?

 

Ngước mắt nhìn vào phần ghi chú của khung chat, đúng như cô nghĩ, đó là Tề Duyệt.

 

Cô cầm điện thoại lên, thử gõ vài chữ.

 

Vân Tân: [Xin chào, cho hỏi tôi có thể giúp gì được cho bạn?]

 

Dựa theo tài liệu, Tề Duyệt là người vị thành niên, và nhiệm vụ là đưa cô bé về nhà.

 

Vậy việc đầu tiên cần làm là tìm hiểu tình cảnh hiện tại của Tề Duyệt.

 

Dù là giải cứu ngoài đời thực hay là giải cứu mang tính siêu thực, một khi đã nhận nhiệm vụ, Vân Tân sẽ nghiêm túc hoàn thành.

 

Vân Tân ôm điện thoại, chăm chú chờ đợi câu trả lời từ Tề Duyệt.

 

Bây giờ đã là bốn giờ chiều. Hôm nay tìm được việc làm , lại vừa có một khoản tiền cứu cấp trong tay, cô tự nhủ phải mời hội bạn thân một bữa để tỏ lòng biết ơn sự chăm sóc của họ bấy lâu nay, sẵn tiện đóng luôn tiền phòng cho cả nhóm.

 

Tiền nhà ở đây ba tháng đóng một lần . Trong ba người , phần của cô là ít nhất, mỗi tháng một nghìn tệ, tính cả tiền điện nước thì tầm một nghìn tệ lẻ một chút. Sở dĩ có giá này là vì họ thuê ở một khu tương đối hẻo lánh, căn hộ lại nằm tận tầng năm của một tòa chung cư cũ kỹ, nếu không thì chi phí còn đắt đỏ hơn nhiều.

 

Cô nhẩm tính một chút, gom hết số tiền mặt đang có , sau khi trừ đi tiền phòng và điện nước thì giữ lại một nghìn tệ làm sinh hoạt phí, tính ra vẫn còn dư lại hai trăm tệ.

 

Đi mua thức ăn về tự nấu vậy , vừa vặn kịp lúc họ đi làm về.

 

Trước khi ra cửa, cô lại liếc nhìn điện thoại một cái, Tề Duyệt vẫn chưa trả lời tin nhắn.

 

Nghĩ đến việc đây là người ủy thác của mình , cô bèn gửi thêm một tin nhắn hỏi thăm rồi mới đi mua thức ăn.

 

Dù đang bận rộn làm gì, Vân Tân cũng thỉnh thoảng lại lấy điện thoại ra , mở ứng dụng lên xem có tin nhắn phản hồi nào không .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhat-ky-thuong-ngay-cua-ke-lam-thue-cuu-vot-nguoi-xuyen-khong/chuong-2-dua-te-duyet-ve-nha.html.]

Sau một hồi cân nhắc, cô quyết định mua một con cá, một ít sườn heo cùng rau xanh, thêm cả món nộm. Bữa tối của họ như vậy là đã đủ phong phú rồi . Gom hết đống này lại cũng mới chỉ tiêu hết một nửa ngân sách.

 

Nhắn tin thông báo cho hai cô bạn thân kiêm bạn cùng phòng biết hôm nay mình sẽ nấu cơm xong, cô vừa về đến nhà là bắt tay vào dọn dẹp ngay.

 

Năm Vân Tân lên một tuổi, bố cô đã bỏ trốn, một mình mẹ tảo tần nuôi cô khôn lớn. Giữa chốn làng quê nghèo ngày ấy , cuộc sống của hai mẹ con vô cùng chật vật.

Thế nên từ năm tám, chín tuổi, Vân Tân đã phải học cách nấu cơm và đỡ đần việc nhà. Sau này , khi mẹ tái hôn với bố dượng, cô mới ít phải lam lũ hơn một chút.

 

Trong suốt thời gian này , Tề Duyệt vẫn im hơi lặng tiếng, hoàn toàn không hồi âm.

 

Vân Tân nhìn đồng hồ, thầm nghĩ: “Hay là mình lên nhóm chat công việc, hỏi các đồng nghiệp khác xem tình hình của vị ủy thác này thế nào vậy .”

 

Thành thật mà nói , cô có chút không dám.

 

Bởi vì cô luôn cảm thấy mình sắp phải tìm hiểu một số thứ chưa biết , mà những thứ này rất có thể sẽ phá vỡ cuộc sống yên bình hiện tại của cô.

 

Trực giác xuất phát từ tận đáy lòng khiến cô không dám vén bức màn sự thật lên.

 

Cô chân thành hy vọng tất cả chỉ là do mình nghĩ nhiều quá mà thôi.

 

Nấu xong cơm canh, Vân Tân cuối cùng cũng lấy hết can đảm lên nhóm hỏi thăm.

 

Vân Tân [Ủy thác 1 sao ]: “Cho tôi hỏi các đồng nghiệp một chút, nếu người ủy thác không trả lời tin nhắn thì phải làm sao ?”

 

Vương Lãng [Ủy thác 2 sao ]: “Ồ ồ ồ, có người mới đến này !”

 

Khâu Khúc Khúc [Ủy thác 3 sao ]: “Không trả lời thì đại khái là đang bận chút việc riêng thôi, cô cứ đợi đến khi người ủy thác tiện là được . Không sao đâu , thường thì không mất nhiều thời gian lắm đâu .”

 

Triệu Tầm [Ủy thác 2 sao ]: “Chào mừng người mới nhé! Cứ làm theo đúng sổ tay hướng dẫn, kiên nhẫn chờ đợi là được rồi .”

 

Vân Tân nhìn vào dòng chữ “Ủy thác 1 sao ” hiển thị ngay cạnh tên mình , trong lòng không khỏi thắc mắc: “Chẳng lẽ người mới đều là ủy thác 1 sao sao ? Cấp bậc này là đại diện cho thâm niên của các đồng nghiệp à ?”

 

Cô định bấm vào danh sách thành viên để tìm hiểu thêm, nhưng lại phát hiện hệ thống đã chặn, có ấn thế nào cũng không xem được thông tin gì.

 

Vân Tân hơi ngẩn ra . Sau khi nhắn một tin cảm ơn mọi người đã giải đáp thắc mắc, cô quyết định thu lại sự tò mò và kiên nhẫn chờ đợi.

 

Khi hai cô bạn thân về đến nhà, Vân Tân hào hứng thông báo cho họ tin vui mình đã tìm được việc làm .

 

Về phần đó là công việc gì, cô chỉ đại khái vài câu, mức lương cũng khéo léo nói mập mờ cho qua chuyện. Nghe vậy , cả nhóm liền vui vẻ cùng nhau ăn cơm. Không phải Vân Tân không tin tưởng bạn bè, chỉ là trực giác mách bảo cô rằng, có những chuyện không nên kể quá chi tiết thì hơn.

 

Cơm nước xong xuôi, Vân Tân lấy tiền phòng ra đưa cho người chịu trách nhiệm gom tiền của cả nhóm.

 

Thế nhưng, cô bạn lại từ chối, chỉ nhận đúng phần tiền thuê nhà của một tháng này .

 

“Công ty của bọn tớ chuyển địa điểm rồi , đường đi làm xa quá nên bọn tớ tính phải dọn đi nơi khác thôi.” Vương Á cúi đầu, giọng nói có chút ngại ngùng xen lẫn áy náy.

 

Vân Tân nhìn số tiền lẻ loi trong tay, vội vã lên tiếng: “Bao giờ các cậu chuyển? Tới lúc đó nhớ bảo tớ một tiếng để tớ sắp xếp thời gian qua phụ một tay nhé! Mà hai cậu đừng có như vậy chứ, từ lúc tốt nghiệp ra trường đến nay toàn là các cậu chăm sóc tớ, tớ mới là người phải thấy áy náy đây này . Công ty hiện tại của tớ có trợ cấp thuê nhà rồi , một mình tớ gánh tiền phòng cũng không áp lực lắm đâu .”

 

“Chắc tầm hai mươi ngày nữa, bọn tớ có chừa ra mấy ngày để dọn dẹp và thu xếp đồ đạc.” Vương Á nói .

 

Cô bạn còn lại cũng gãi gãi đầu, tiếp lời: “Cậu đừng có gượng ép bản thân đấy nhé. Nếu thấy không ổn thì cứ tìm thêm một hai người nữa về ở ghép, phòng ở khu này dễ cho thuê lắm.”

 

Vân Tân mỉm cười gật đầu.

 

Thế nhưng, chỉ có bản thân cô mới hiểu rõ, nếu mọi chuyện đúng như những gì cô dự đoán, e rằng sau này cô sẽ không tìm thêm bất kỳ ai về ở cùng nữa.

 

Có những bí mật, dù trong hợp đồng không hề có điều khoản bảo mật, cô cũng tự ý thức được rằng tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài.

 

Họ còn nán lại trò chuyện thêm một lát, bàn đại khái xem cần dọn những món đồ nào, khi nào đi xem phòng mới, sẵn tiện chuyển luôn thông tin liên lạc của chủ nhà cho Vân Tân rồi ai nấy mới về phòng đi ngủ.

 

Trở về phòng mình , Vân Tân nhìn vào màn hình hiển thị chuỗi năm tin nhắn hỏi thăm đã gửi đi mà vẫn chưa có hồi âm, thầm nghĩ vị ủy thác này của mình đúng là chẳng chịu đi theo lẽ thường chút nào.

 

Ngay khi cô vừa tắt máy định đi tắm rửa, chiếc điện thoại trên tay bỗng nhiên rung lên một tiếng.

 

Vân Tân giật mình , vội vàng hoàn hồn mở màn hình lên. Cuối cùng, dòng tin nhắn mong đợi cũng xuất hiện.

 

Tề Duyệt: [Chị có phải là người thật không ?]

 

Vân Tân ngẩn ra một chốc, nhưng vẫn nhanh ch.óng gõ chữ, đi thẳng vào nội dung nhiệm vụ.

 

Vân Tân: [Xin chào, tôi là người thật, cũng là người tiếp nhận ủy thác của bạn. Hiện tại bạn đã tiện trò chuyện rồi đúng không ?]

 

Sau khi nhấn gửi, cô ôm khư khư chiếc điện thoại, nín thở chờ đợi trong lòng có chút căng thẳng.

 

Thế nhưng, bên kia lại một lần nữa rơi vào im lặng.

 

Vân Tân khẽ thở dài một tiếng.

 

Công việc nào cũng vậy thôi, lần đầu tiên chưa quen việc thì tình huống cứ thấp thỏm giật mình thế này ai mà chẳng phải trải qua.

 

Hy vọng sau này sẽ tốt hơn.

 

May mà lần này Tề Duyệt không bắt cô phải chờ đợi quá lâu, năm phút sau đã có tin nhắn phản hồi.

 

Tề Duyệt: [Ủy thác sao ? Tôi không nhớ mình từng ủy thác cái gì nữa... Tôi cũng chẳng có tiền trả thù lao đâu , tôi không còn lại gì cả.]

 

Vân Tân lặng người , câu chữ trong tin nhắn của Tề Duyệt vương chút gì đó vô vọng và tủi thân đến cùng cực. Cô vội vàng gõ máy trả lời:

 

Vân Tân: [Xin chào, bạn đã đăng ký dịch vụ đưa bạn về nhà tại công ty chúng tôi , và tôi là người tiếp nhận ủy thác này .]

 

Bên kia lập tức phản hồi, những dòng tin nhắn nhảy lên liên tục như thể người gửi đang vô cùng kích động:

 

Tề Duyệt: [Thật sao ? Hóa ra ... là thật à !]

 

Tề Duyệt: [Xin chị, làm ơn hãy đưa tôi về với, tôi sẵn sàng đ.á.n.h đổi bất cứ giá nào!]

 

Tề Duyệt: [Đến đưa tôi đi đi ! Xin chị đấy! Xin chị đấy!]

 

Âm thanh thông báo dồn dập liên hồi vang lên vang vọng cả căn phòng. Nhìn những dòng chữ tuyệt vọng như đang gào thét trên màn hình, lòng Vân Tân bỗng trĩu nặng một cảm giác bất an kỳ lạ.

 

[Tề Duyệt đã gửi lời mời, xin người tiếp nhận ủy thác nhanh ch.óng bắt đầu thực hiện nhiệm vụ.]

 

Một thông báo bất ngờ hiện lên trên ứng dụng Thương Khung. Không chút chần chừ, Vân Tân lập tức nhấn vào nút bắt đầu.

 

Ngay sau đó, trên màn hình hiện ra chiếc đồng hồ đếm ngược từ năm giây. Có lẽ nhờ đã có sự chuẩn bị từ trước , buổi chiều cô đã kịp mua một ít lương khô và vài món nhu yếu phẩm khẩn cấp.

 

Giây tiếp theo, vừa khi cô kịp nhấc chiếc ba lô lên, cả người cô đã hoàn toàn biến mất khỏi căn phòng.

 

Đến khi tầm nhìn rõ ràng trở lại , Vân Tân nhận ra mình đang đứng trong một căn phòng nồng nặc thứ mùi kỳ quái. Ánh trăng lạnh lẽo rọi qua ô cửa sổ nhỏ hẹp, lờ mờ in bóng một dáng người gầy guộc đang co rúm lại nơi góc phòng tối tăm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...