Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cuộc trò chuyện giữa hai người khiến Vân Tân chợt nhận ra một vấn đề vô cùng quan trọng.
Họ chỉ còn ba ngày nữa là có thể rời khỏi thế giới này . Thế nhưng, theo lời Tề Duyệt, cô ấy hoàn toàn không có cách nào thoát khỏi sự khống chế của cốt truyện.
“Ý cô là trong ba ngày tới, cô vẫn phải tiếp tục đi theo cốt truyện, vẫn sẽ bị nó kiểm soát sao ?”
Theo suy nghĩ của người bình thường, khi gặp phải chuyện như thế này , chỉ cần có cơ hội thoát khỏi sự khống chế, người ta chắc chắn sẽ không cam tâm ngồi yên chịu đựng.
Nhưng khi Vân Tân tìm thấy Tề Duyệt, cô ấy vẫn đang bị bắt nạt.
Điều đó có nghĩa là những lời thì thầm của cuốn sách trong đầu cô ấy tuyệt đối không chỉ đơn thuần là mê hoặc hay dẫn dắt.
Chắc chắn đằng sau đó còn tồn tại một dạng cưỡng chế nào đó, ép cô ấy phải thực hiện cốt truyện theo đúng quỹ đạo đã định.
Sự im lặng của Tề Duyệt đã trở thành câu trả lời rõ ràng nhất cho câu hỏi của Vân Tân.
Vân Tân khẽ nhíu mày: “Thật sự không còn cách nào khác sao ?”
Nếu đã nhận nhiệm vụ và đến được nơi này , cô không thể khoanh tay đứng nhìn , mặc cho người được ủy thác tiếp tục bị hành hạ và tổn thương như vậy .
Tề Duyệt xoay người sang một bên, cụp mắt xuống rồi khẽ nói : “Sẽ không còn nữa đâu .”
“Hửm?”
Vân Tân thoáng ngẩn người , nhưng rất nhanh đã hiểu ra ý cô ấy .
Nam chính đã xuất hiện.
Một khi nam chính xuất hiện, nữ chính sẽ không còn phải tiếp tục chịu đựng những màn bắt nạt như trước nữa.
Vân Tân vốn định nói gì đó, nhưng cuối cùng tất cả chỉ hóa thành một câu đơn giản: “Bây giờ đã một giờ sáng rồi , ngủ đi . Đừng nghĩ nhiều nữa, chúng ta sắp được về nhà rồi .”
Thế nhưng sau khi nằm xuống giường, chính cô lại không sao ngủ được .
Vân Tân mở mắt nhìn lên trần nhà, cơ thể vẫn bất động.
Bốn năm đẹp nhất của tuổi trẻ cứ thế bị cướp mất.
Nếu cô đến sớm hơn một chút thì tốt biết mấy.
Nghĩ đến đây, cô không khỏi tự hỏi.
Chỉ là câu hỏi ấy , e rằng trong lòng Tề Duyệt đã tự hỏi bản thân mình nhiều lần hơn thế.
Một lúc sau , Vân Tân lại nghĩ đến một vấn đề khác.
Từ đầu đến giờ, cô chưa từng thấy Tề Duyệt sử dụng bất kỳ thiết bị liên lạc nào như điện thoại.
Nhìn vào cách mọi chuyện diễn ra trước đó, chẳng lẽ cô ấy chỉ cần dùng ý nghĩ trong đầu là có thể gửi thông tin đi ?
Vậy còn thông tin của mình thì sao ?
Liệu có phải cũng được chuyển đổi thông qua một dạng trung gian nào đó, biến thành âm thanh rồi mới truyền đến đầu óc Tề Duyệt hay không ?
Nếu là như vậy , thì việc cô nhiều lần không nhận được phản hồi trước đó cũng có thể giải thích được .
Nghĩ đến đây, mọi chuyện từng khiến cô cảm thấy khó hiểu dường như đều trở nên hợp lý.
Quả nhiên, Công ty Ủy thác Thương Khung còn lợi hại hơn những gì cô tưởng tượng.
Ban ngày Vân Tân bôn ba tìm việc, ban đêm lại trải qua chuyện xuyên không , còn dẫn theo Tề Duyệt trốn khỏi nhà kho của trường học.
Hàng loạt thông tin dồn dập tràn vào đầu khiến cô mệt mỏi đến cực điểm. Vừa suy nghĩ, cô vừa bất giác chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay .
Sáng sớm hôm sau , Vân Tân ra ngoài mua bữa sáng mang về để Tề Duyệt lót dạ .
Sau khi ăn xong, Tề Duyệt phải đến bệnh viện một chuyến. Bà nội của cô ấy ở thế giới này đang nằm viện, nên cô ấy muốn đến thăm bà.
Em trai cô ấy hiện đang học cấp hai. Mỗi sáng cậu đều đến bệnh viện thăm bà, còn cuối tuần thì ở lại chăm sóc và bầu bạn với bà.
Điều kiện gia đình vốn không khá giả, hoàn toàn không đủ khả năng chi trả chi phí điều trị đắt đỏ, vì vậy bệnh viện chỉ có thể áp dụng phương án điều trị bảo thủ.
“Trước đây khi đọc tiểu thuyết, tôi chẳng để ý nhiều. Bây giờ tự mình trải qua mới nhận ra , cuộc sống này thật sự quá t.h.ả.m.” Tề Duyệt nói bằng giọng như đang kể chuyện của người khác, nhưng nơi khóe môi vẫn thấp thoáng vài phần chua xót.
Vân Tân biết rằng trong lòng cô ấy vẫn không nỡ buông bỏ.
Dù sao thì những người thân ở thế giới này cũng đã thật sự đồng hành cùng cô ấy trong suốt quãng thời gian dài.
Hiện tại cũng không có việc gì gấp, Vân Tân liền mua thêm một ít trái cây rồi cùng Tề Duyệt đến bệnh viện thăm bà.
Bệnh viện cách khách sạn không quá xa. Cả hai đều không dư dả tiền bạc nên quyết định đi bộ đến đó.
Bầu không khí trên đường có phần trầm lắng, vì thế họ chủ động trò chuyện về những chủ đề nhẹ nhàng hơn.
Tề Duyệt dò hỏi về những thay đổi đã xảy ra trong bốn năm qua ở thế giới thực, muốn biết đã có những chuyện thú vị hay những điều mới mẻ nào xuất hiện.
Bốn năm ấy vừa vặn là quãng thời gian học đại học của Vân Tân. Cuộc sống của cô khá phong phú, ngoài việc thỉnh thoảng đi làm thêm thì phần lớn thời gian đều dành cho việc học và giải trí.
Bởi vậy , những câu chuyện để kể cũng không hề ít.
Cô chọn lọc một vài sự kiện đáng nhớ và những thay đổi lớn trong những năm gần đây để kể cho Tề Duyệt nghe .
Có thể nhìn ra bằng mắt thường rằng tâm trạng của Tề Duyệt đã tốt hơn rất nhiều so với trước đó.
Ánh mắt Vân Tân dừng lại trên cánh tay của Tề Duyệt. May mà cô ấy chỉ xuyên không bằng linh hồn. Nếu là xuyên không bằng thân xác, những vết sẹo này sẽ mãi lưu lại trên cơ thể. Đến khi vô tình nhìn thấy chúng, những ký ức đau buồn trong quá khứ rất có thể sẽ bị khơi dậy, khiến cô ấy một lần nữa chìm sâu trong nỗi đau.
Có những chuyện của quá khứ, tốt hơn hết nên để chúng dần bị lãng quên.
Trước khi ra ngoài, Tề Duyệt cố ý thay một bộ đồng phục rộng thùng thình. Bộ quần áo rộng hơn hẳn so với dáng người của cô ấy , vừa che đi thân hình gầy gò, vừa giấu gần hết những vết thương trên tay dưới lớp tay áo.
Chỉ cần không quan sát quá kỹ, sẽ rất khó nhận ra những vết thương trên người cô ấy .
Người bà đã một mình nuôi nấng hai chị em suốt bao năm. Cuộc sống vất vả khiến mái tóc bà bạc trắng từ lâu. Nay lại thêm bệnh tật giày vò, sắc mặt bà càng trở nên tái nhợt và yếu ớt.
Thế nhưng khi nhìn thấy Tề Duyệt bước vào phòng bệnh, gương mặt bà lập tức hiện lên nụ cười hiền từ.
“Duyệt Duyệt đến rồi à ? Việc học đã đủ vất vả rồi , đừng chạy tới chạy lui mãi, mệt lắm.”
Bà cụ vừa nói vừa đưa tay vỗ nhẹ lên mép giường, sau đó nhìn sang Vân Tân đang đi phía sau với vẻ dò hỏi.
Vân Tân bước tới đặt đồ lên chiếc bàn bên cạnh.
Tề Duyệt chủ động giới thiệu: “Đây là một chị gái con quen trước đây. Nghe nói bà bị bệnh nên chị ấy muốn đến thăm bà.”
“Tốt, tốt lắm.” Bà cụ liên tục gật đầu, rồi quay sang Tề Duyệt nói : “Duyệt Duyệt, con đi rửa ít trái cây cho khách đi .”
Nói xong, bà ra hiệu cho Vân Tân ngồi xuống.
Tề Duyệt ngoan ngoãn gật đầu rồi cầm túi trái cây đi ra ngoài.
Vân Tân nhìn bà cụ. Không hiểu vì sao , cô luôn có cảm giác đối phương dường như có chuyện muốn nói với mình .
Quả nhiên, sau khi Tề Duyệt rời đi , bà cụ nhìn cô rồi hỏi: “Hai đứa quen nhau lâu chưa ?”
“Cũng chưa lâu lắm.” Vân Tân mỉm cười đáp. “ Nhưng trước đây em ấy đã giúp cháu một việc rất lớn, nên sau đó chúng cháu vẫn giữ liên lạc với nhau .”
Thật ra câu này cũng không hẳn là nói dối.
Dù Tề Duyệt không biết , nhưng đối với Vân Tân, việc giúp cô nhận được khoản thù lao kia quả thực là một ân huệ không nhỏ. Với một người đang thiếu tiền như cô, đó đúng là một việc vô cùng quan trọng.
Trên gương mặt đầy những nếp nhăn, đôi mắt đã vẩn đục của bà cụ chăm chú nhìn Vân Tân: “Haizz, Duyệt Duyệt là đứa quá mềm lòng, lại lương thiện. Nếu một ngày nào đó bà không còn nữa, hai chị em nó biết phải sống thế nào đây?”
“Bà đừng nghĩ nhiều quá. Nhất định bà sẽ khỏe lại thôi.” Vân Tân nhẹ giọng an ủi.
Tề Duyệt chắc chắn sẽ rời khỏi thế giới này trước bà cụ. Chỉ là Vân Tân không biết cô ấy có nói sự thật với bà hay không .
Bà cụ khẽ lắc đầu rồi nhìn Vân Tân: “Cơ thể mình thế nào, bà tự hiểu rõ. Cháu là người bạn duy nhất mà Duyệt Duyệt từng dẫn đến gặp bà. Nếu có thể, sau này bà muốn nhờ cháu quan tâm con bé nhiều hơn một chút.”
Bà dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Bà chỉ mong cháu thường xuyên an ủi con bé. Đừng để nó quá nhớ bà. Con người phải nhìn về phía trước , sống thật tốt mới là điều quan trọng nhất.”
Ánh mắt Vân Tân chậm rãi hạ xuống.
Bàn tay khô gầy của bà cụ đang nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, như thể đang cố gắng níu lấy một chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Cô cụp mắt xuống rồi khẽ gật đầu.
Không phải bà cụ biết được điều gì.
Chỉ là bà cảm nhận được thời gian của mình không còn nhiều nữa, nên muốn gửi gắm Tề Duyệt cho cô, hy vọng sau này sẽ có người ở bên an ủi và chăm sóc cô ấy .
Vân Tân ngẩng đầu lên,
nhìn
về phía cửa phòng bệnh.
Tề Duyệt đang đứng ở đó với đôi mắt đỏ hoe.
Cô ấy lặng lẽ lau đi nước mắt rồi mới bước vào trong.
“Rửa xong rồi , hai người ăn đi .”
Tề Duyệt đưa trái cây đã rửa sạch cho Vân Tân và bà nội, sau đó quay sang chuẩn bị t.h.u.ố.c. Cô ấy rót nước nóng vào cốc, kiên nhẫn chờ nước nguội bớt rồi mới đưa cho bà uống.
Đúng lúc ấy , một thiếu niên vẫn còn mang theo vài phần non nớt của tuổi trẻ bước vào phòng bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhat-ky-thuong-ngay-cua-ke-lam-thue-cuu-vot-nguoi-xuyen-khong/chuong-4-dua-te-duyet-ve-nha.html.]
Đó là Tề Hàng, em trai của Tề Duyệt.
Sau khi chào hỏi lẫn nhau , mọi người trò chuyện thêm một lúc. Không bao lâu sau , hai chị em cùng nhau rời đi để đến trường.
Tề Hàng ở nội trú nên hoàn toàn không biết tối qua chị gái mình không về nhà.
Thế nhưng cậu nhạy bén hơn bà nội rất nhiều.
Vân Tân có cảm giác cậu đã nhận ra trên người chị mình có vết thương.
Không chỉ vậy , nhìn phản ứng của cậu còn có thể đoán được rằng cậu biết khá rõ nội tình, thậm chí trong lòng đã âm thầm lên kế hoạch làm gì đó.
Dù vậy , chỉ cần không liên quan đến việc vi phạm pháp luật thì đó không phải chuyện Vân Tân cần can thiệp.
Vì thế, cô cũng không có ý định hỏi quá nhiều.
Sau khi tiễn Tề Duyệt vào cổng trường, Vân Tân tạm thời không còn việc gì cần làm .
Cô tìm một quán cà phê gần trường rồi ngồi xuống, dự định trước tiên sẽ học thuộc toàn bộ tài liệu liên quan đến công việc của mình , đồng thời tìm hiểu thêm kinh nghiệm và quy trình làm việc từ các tiền bối.
Cô không muốn lần nào cũng phải dò dẫm từng bước như tối hôm qua.
Muốn hoàn thành tốt công việc này , cô cần chuẩn bị thật đầy đủ.
Điều khiến Vân Tân bất ngờ là nhóm làm việc vẫn có thể nhắn tin bình thường.
Phát hiện này khiến cô vô cùng vui mừng. Như vậy , cô không cần phải đợi đến khi quay về mới tìm hiểu thêm thông tin nữa.
Sau khi đọc lại và ghi nhớ một lượt cuốn sổ tay công việc, cô mở ứng dụng ra , bắt đầu nghiên cứu kỹ các chức năng và hướng dẫn sử dụng bên trong.
Đọc xong toàn bộ nội dung, cuối cùng cô cũng có cái nhìn tương đối rõ ràng về công việc này .
Thứ nhất, ứng dụng hoạt động theo cơ chế ràng buộc một đối một. Người ngoài không thể nhìn thấy ứng dụng, còn phương thức liên lạc giữa hai bên sẽ tự động thay đổi tùy theo từng bình diện và thế giới khác nhau .
Thứ hai, hệ thống có cấp bậc người được ủy thác, được phân từ một đến sáu sao , căn cứ vào số lần hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn mỹ.
Một sao tương ứng với một lần hoàn thành hoàn mỹ.
Hai sao là mười lần .
Ba sao là năm mươi lần .
Bốn sao là một trăm lần .
Năm sao là một trăm năm mươi lần .
Sáu sao là trên hai trăm lần .
Sau cấp sáu sao sẽ không tiếp tục thống kê cấp bậc nữa.
Ngoài ra , thời gian chờ giữa các lần xuyên không ở mỗi thế giới cũng không giống nhau . Nếu người được ủy thác gặp nguy hiểm bất ngờ, có thể kích hoạt cơ chế quay về khẩn cấp.
Trong phần quy định còn ghi rõ không được mang bất kỳ vật phẩm nào từ thế giới nhiệm vụ trở về thế giới thực.
Những vật phẩm đặc biệt của các thế giới kỳ ảo cũng không được phép sử dụng. Bao gồm cả các loại thức ăn có thể mang lại hiệu quả đặc biệt hoặc năng lực siêu nhiên.
Dù có ăn vào , sau khi quay trở về thế giới thực, những hiệu quả đó cũng sẽ tự động biến mất.
Các điều khoản chi tiết bên trong còn rất nhiều.
Thực ra , Vân Tân chỉ tình cờ phát hiện ra chúng khi bấm vào một góc rất khuất của giao diện ứng dụng.
Dòng chữ ở đó nhỏ đến mức gần như không thể nhìn thấy, như thể cố tình không muốn người dùng chú ý tới.
Điều này khiến cô cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Ngay cả sổ tay công việc cũng đã được phát công khai, vậy mà phần hướng dẫn sử dụng quan trọng như thế lại bị giấu kín đến mức này .
Nghĩ đến đây, Vân Tân lập tức mở nhóm làm việc, chụp màn hình toàn bộ phần hướng dẫn chi tiết của ứng dụng rồi gửi vào nhóm.
Vân Tân [Ủy thác một sao ]: Mọi người đều đã đọc kỹ phần hướng dẫn chi tiết này rồi chứ?
Minh Lãng [Ủy thác hai sao ]: Hả? Còn có cả phiên bản văn bản à ?
Vương Thanh Thanh [Ủy thác hai sao ]: Chẳng phải những thông tin này đều được truyền thẳng vào đầu chúng ta sao ? Còn cần đọc nữa à ?
Đọc đến đây, Vân Tân bắt đầu nghi ngờ liệu có phải trí nhớ của mình xảy ra vấn đề gì không .
Cô không lên tiếng nữa, nhưng cuộc trò chuyện trong nhóm vẫn tiếp tục diễn ra rất sôi nổi.
Minh Lãng [Ủy thác hai sao ]: Mà nói mới nhớ, mọi người được ai giới thiệu đến đây vậy ? Tôi là do bố tôi trực tiếp truyền thừa lại . Ông ấy nói tôi có duyên với công việc này .
Vương Thanh Thanh [Ủy thác hai sao ]: Tôi thì khác. Trước đây tôi từng cứu một người được ủy thác, sau đó người đó nói khí vận của tôi rất phù hợp nên giới thiệu tôi vào .
Triệu Vân Phong [Ủy thác ba sao ]: Tôi vốn là người xuyên không . Sau đó được chuyển hóa thành người được ủy thác. Người phụ trách lúc ấy hỏi tôi có bằng lòng gia nhập hay không , còn nói tôi là người được chọn.
Vân Tân vẫn âm thầm quan sát mà không tham gia vào cuộc trò chuyện.
Từ những tin nhắn đó, cô nhanh ch.óng rút ra được một thông tin rất quan trọng.
Những người trong nhóm đều được người khác giới thiệu hoặc dẫn dắt đến công ty.
Chỉ có cô là được tuyển dụng thông qua quy trình chính thức.
Điều này khiến cô bất giác nhớ lại lời Giác tổng từng nói trước đó.
Khi ấy , đối phương dường như cũng đã nhắc đến một câu tương tự.
Cô là người được chọn.
Vấn đề là, rốt cuộc ai đã chọn cô?
Nhìn khung trò chuyện vẫn liên tục xuất hiện những tin nhắn mới, Vân Tân lặng lẽ tắt giao diện nhóm.
Cô không định chủ động nhắc đến sự khác biệt của bản thân .
Bởi vì trong rất nhiều trường hợp, việc để lộ điểm khác biệt không mang đến lợi ích, mà ngược lại còn có thể kéo theo những nguy hiểm không lường trước được .
Sau khi hiểu rõ hơn về công việc này , trong lòng cô đã dần có một dự định.
Nếu sau này số tiền kiếm được đủ để cô tìm một công việc ổn định khác, cô sẽ lập tức xin nghỉ.
Dù sao đi nữa, cô vẫn còn người thân đang chờ mình ở nhà.
Nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn , đến lúc đó có hối hận cũng đã quá muộn.
Tuy nhiên, hiện tại nghĩ đến những chuyện đó vẫn còn quá sớm.
Điều cấp bách nhất lúc này là hoàn thành thật tốt nhiệm vụ đầu tiên của mình .
Nghĩ đến những lời Tề Duyệt nói tối qua rằng sẽ không còn gặp nguy hiểm nữa, Vân Tân vẫn luôn cảm thấy bất an.
Nam chính xuất hiện thì nữ chính thật sự sẽ không bị tổn thương nữa sao ?
Dù nghĩ thế nào, cô vẫn có cảm giác Tề Duyệt đã giấu mình điều gì đó.
Liên quan đến sự an toàn của người được ủy thác, Vân Tân cảm thấy bản thân cần phải điều tra rõ tình hình thực tế.
Nghĩ là làm , cô quyết định tìm cách trà trộn vào trường học.
Đương nhiên, cô sẽ không làm chuyện như trèo tường đột nhập. Muốn vào trường vẫn phải có lý do hợp lý.
Sau khi tìm hiểu một chút, cô phát hiện nhà ăn của trường đang tuyển nhân viên tạp vụ.
Loại công việc này không yêu cầu nộp hồ sơ phức tạp, chỉ cần hỏi thăm ở phòng bảo vệ là được . Đây vừa hay có thể trở thành cái cớ thích hợp để cô thuận lợi vào trường.
Chỉ là ngoại hình cần phải ngụy trang đôi chút.
Về giấy tờ tùy thân , cô có thể tìm lý do tạm thời trì hoãn, nói rằng sau này sẽ bổ sung.
Đã quyết định thì lập tức bắt tay vào làm .
Vân Tân đi mua một bộ quần áo cũ kỹ, thêm vài món mỹ phẩm giá rẻ để khiến làn da trông vàng vọt hơn. Cô còn khéo léo vẽ thêm vài nếp nhăn trên mặt rồi đội một bộ tóc giả.
Như vậy là đủ để thay đổi diện mạo.
Thời còn học đại học, cô có một người bạn cùng phòng làm về trang điểm cosplay. Vân Tân từng học được không ít kỹ năng hóa trang từ đối phương, thậm chí còn đặc biệt nhờ cô ấy chỉ dạy thêm.
Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, mọi việc diễn ra thuận lợi ngoài mong đợi.
Đến trưa, Vân Tân đã thành công đứng trong khu vực nhà ăn, phía sau nhóm nhân viên phát cơm, lặng lẽ quan sát tình hình trong trường.
Và sự thật cũng đúng như những gì cô lo lắng.
Tề Duyệt đã giấu cô.
Bởi vì theo diễn biến của cốt truyện, sự xuất hiện của nam chính không đồng nghĩa với việc nữ chính lập tức thoát khỏi đau khổ.
Ngược lại , để làm nổi bật màn cứu rỗi rực rỡ của nam chính, nữ chính còn phải trải qua một đợt bắt nạt tàn nhẫn hơn trước .
Tề Duyệt không có khả năng thay đổi cốt truyện.
Vì vậy , cô ấy đã lựa chọn giấu đi sự thật này .
Chaporia
Bình Luận (0)