Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bình luận thứ ba: Dáng chạy trốn của chủ nhiệm Tần chuyên nghiệp thật sự.

 

Hôm sau , Viện trưởng cười rạng rỡ như hoa.

 

"Hiệu quả quảng bá rất tốt ."

 

Tôi nói : "Viện trưởng, phần bình luận lệch lạc hết rồi ạ."

 

Viện trưởng xua tay: "Lưu lượng sẽ tự biết đi đúng hướng thôi."

 

Tần Dã ở bên cạnh lầm bầm: "Nó đã chạy lệch ra tận đường vành đai rồi ạ."

 

Viện trưởng không nghe thấy, trực tiếp tuyên bố: "Tuần tới livestream, hai người lên nhé."

 

Tôi và Tần Dã đồng loạt nhìn ông ấy .

 

Viện trưởng nói thêm: "Bác sĩ Mạnh cũng lên luôn, tạo tương tác."

 

Tôi tối sầm mặt mũi.

 

Ngày livestream, Mạnh Lê ngồi ở giữa, trông chẳng khác nào người dẫn chương trình.

 

Cô ấy mở màn: "Chào mừng đến với buổi livestream sức khỏe của Bệnh viện số 3. Hôm nay chúng ta sẽ cùng trò chuyện về sức khỏe giới tính, và lý do tại sao chủ nhiệm Tần lại không dị ứng với bác sĩ Hứa."

 

Tiểu Triệu đứng sau ống kính đưa tay che mặt.

 

Dòng bình luận chạy nhảy liên tục.

 

Tần Dã xoay người định đứng dậy rời đi .

 

Tôi vội giữ c.h.ặ.t lấy ống tay áo anh ta .

 

Trong ống kính, tôi nở nụ cười rất đoan trang.

 

Nhưng dưới gầm bàn, tôi dùng chân giẫm lên giày Tần Dã.

 

Anh ta cúi đầu nhìn tôi .

 

Tôi mấp máy môi: Dám chạy là c.h.ế.t với tôi .

 

Anh ta ngồi xuống, vành tai bắt đầu đỏ ửng.

 

Dòng bình luận càng điên cuồng hơn.

 

[Anh ấy đỏ mặt rồi kìa]

 

[Bác sĩ Hứa một cú chốt hạ]

 

[Buổi live này kích thích hơn đi khám sức khỏe nhiều]

 

Mạnh Lê gật đầu hài lòng: "Dữ liệu hôm nay tốt thật đấy."

 

Tôi mỉm cười tắt micro của cô ấy .

 

8

 

Sau sự cố livestream, chuyện tình CP của tôi và Tần Dã đã trở thành trò tiêu khiển công khai trong nội bộ bệnh viện.

 

Cô làm cơm ở căng tin chia phần cho chúng tôi , cho tôi thêm nửa cái đùi gà, còn cho Tần Dã thêm một bát canh.

 

Lý do: Hai đứa đều bận, nên bồi bổ cho nhau đi .

 

Chú bảo vệ thấy chúng tôi cùng đi vào cổng, liền giơ tay chào theo kiểu quân đội: "Phòng khám liên kết lại đi làm đấy à ?"

 

Tôi đính chính: "Chúng cháu đi làm bình thường thôi ạ."

 

Chú ấy gật đầu: "Hiểu mà, hoạt động ngầm đúng không ?"

 

Ngay cả mẹ tôi cũng xem được livestream.

 

Nửa đêm mẹ gọi điện cho tôi .

 

"Bác sĩ Tần kia bao nhiêu tuổi rồi ?"

 

Tôi đáp: "Mẹ, mẹ đừng đọc bình luận nữa."

 

"Mẹ thấy cái vành tai đỏ lên của cậu ấy trông rất chân thật."

 

"Đó là do bị Mạnh Lê chọc tức đấy ạ."

 

"Có thể bị chọc tức đến đỏ mặt, chứng tỏ tuần hoàn m.á.u rất tốt ."

 

Tôi cạn lời.

 

Mẹ tôi tiếp tục: "Bác sĩ khoa Phụ sản tốt đấy, người ta hiểu về phụ nữ."

 

Tôi đáp: "Con cũng là bác sĩ khoa Nam học đây này ."

 

Mẹ tôi : "Con cũng hiểu về nam giới mà, thế mới bù trừ cho nhau ."

 

Sau khi cúp máy, tôi nằm bò ra ghế sofa giả c.h.ế.t.

 

Bỗng có tiếng gõ tường vọng lại từ nhà bên cạnh.

 

Ba cái.

 

Tôi ngồi bật dậy.

 

Điện thoại rung.

 

Tần Dã: [Giọng mẹ cô to thật đấy.]

 

Tôi trả lời: [Anh nghe lén à ?]

 

Tần Dã: [Tường mỏng.]

 

Tôi : [Nghe được những gì rồi ?]

 

Tần Dã: [Lưu thông m.á.u tốt .]

 

Tôi cầm gối ném thẳng vào tường.

 

Nhà bên cạnh im lặng hai giây.

 

Tần Dã lại nhắn: [Mắt nhìn của mẹ cô không tệ.]

 

Tôi dán mắt vào màn hình, mặt hơi nóng ran.

 

Chưa kịp trả lời thì chuông cửa đã reo.

 

Tôi mở cửa, Tần Dã đang đứng đó, tay cầm một túi t.h.u.ố.c.

 

"Lần trước cô nói đau dạ dày, tiện đường tôi mua giúp."

 

Tôi nhận lấy: "Sao anh biết tôi bị đau dạ dày?"

 

"Trước khi livestream cô không ăn trưa, còn uống hai cốc cà phê đá."

 

Tôi ngước mắt nhìn anh ta .

 

Anh ta dời mắt đi : "Quan sát khách quan thôi.

"

 

Tôi cười : "Lại đang viết báo cáo đấy à ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doi-tuong-xem-mat-doi-toi-lam-phau-thuat-nho-cho-anh-ta/chuong-7.html.]

 

Tai anh ta đỏ lên: "Xóa rồi ."

 

Tôi vừa định nói gì đó thì đèn hành lang tắt ngóm.

 

Đèn cảm ứng lại bị hỏng.

 

Trong bóng tối, Tần Dã bước tới trước nửa bước, như sợ tôi bị ngã.

 

Cánh tay anh ta chắn ngay bên cạnh khung cửa nhà tôi .

 

Tôi có thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c sát trùng thoang thoảng và mùi nước giặt trên người anh ta .

 

Tôi gọi: "Tần Dã."

 

Anh ta ừ một tiếng.

 

"Anh thật sự bị dị ứng với phụ nữ sao ?"

 

Anh ta im lặng.

 

Đèn cảm ứng ở hành lang bật sáng.

 

Biểu cảm của anh ta được chiếu rõ, đôi môi mím lại , ánh mắt hơi né tránh.

 

"Không phải dị ứng."

 

Tim tôi lỡ mất một nhịp.

 

Anh ta lên tiếng: "Là áp lực."

 

"Làm ở khoa Phụ sản lâu rồi , chứng kiến nhiều nỗi đau, cũng thấy nhiều sự không thấu hiểu. Dần dần tôi không biết cách tiếp xúc với phụ nữ không phải là bệnh nhân nữa."

 

Tôi nhìn anh ta .

 

Anh ta lại nói : "Sau khi gặp cô, triệu chứng lại khác."

 

Tôi hỏi: "Khác chỗ nào?"

 

Yết hầu anh ta chuyển động.

 

Thang máy kêu ting một tiếng.

 

Cửa mở ra .

 

Chú bảo vệ vác ống nước đi ra , thấy chúng tôi đứng trước cửa.

 

Mắt chú sáng rực: "Ôi chà, chú làm phiền hai đứa à ?"

 

Tôi lập tức lùi lại nửa bước.

 

Tần Dã cũng lùi lại .

 

Chú cười hì hì: "Cứ tiếp tục đi , chú đi sửa ống nước, không sửa lương duyên đâu ."

 

Lúc đóng cửa, suýt chút nữa tôi đã kẹp phải tay mình .

 

Hôm sau , Chu Nghiên hẹn tôi bàn về hợp đồng tài khoản.

 

Tôi đến quán cà phê.

 

Tần Dã không hỏi gì.

 

Nhưng lúc tôi ra khỏi cửa, anh ta cũng đi theo.

 

Tôi hỏi: "Anh đi đâu đấy?"

 

Anh ta đáp: "Đi mua cà phê."

 

Tôi nhìn hai bàn tay trống trơn của anh ta .

 

"Quán cà phê ở dưới lầu mà, anh cùng hướng với tôi à ?"

 

"Hạt cà phê ở quán đó tươi hơn."

 

Đến quán cà phê, Chu Nghiên đã chuẩn bị sẵn hợp đồng.

 

Tần Dã ngồi bàn kế bên, gọi một cốc Americano, rồi cầm ngược cả thực đơn.

 

Chu Nghiên liếc nhìn anh ta , mỉm cười : "Bác sĩ Tần cũng ở đây sao ?"

 

Tần Dã: "Trùng hợp thật."

 

Tôi cúi đầu nhìn xuống chân anh ta .

 

Anh ta đang đi dép lê.

 

Thật là trùng hợp, trùng hợp đến mức không kịp thay cả giày.

 

Chu Nghiên nói chuyện với tôi rất nghiêm túc.

 

Anh nói năng lực chuyên môn của tôi tốt , diễn đạt cũng ổn , nếu muốn thì có thể cùng hợp tác làm phổ cập kiến thức lâu dài.

 

Tôi vừa nghe vừa cảm thấy tâm trạng bình ổn hơn trước rất nhiều.

 

Hóa ra người tiền bối mà tôi từng thích, phần lớn cũng chỉ là ánh hào quang trong những năm tháng thanh xuân.

 

Khi ánh hào quang tan biến, Chu Nghiên chỉ là một đồng nghiệp rất tốt mà thôi.

 

Bên phía Tần Dã, cốc cà phê vẫn còn nguyên chưa uống ngụm nào.

 

Nhân viên phục vụ bước tới: "Thưa anh , anh có cần thêm nước không ạ?"

 

Tần Dã nhìn cốc cà phê đầy ắp: "Không cần."

 

Nhân viên nhỏ giọng: "Anh nhìn cái thực đơn nửa tiếng rồi ạ."

 

Tôi nín cười đến mức mỏi cả vai.

 

Bàn hợp đồng xong, Chu Nghiên đứng dậy rời đi .

 

Trước khi đi , anh nhìn về phía Tần Dã: "Bác sĩ Tần, bác sĩ Hứa là một người rất xuất sắc."

 

Tần Dã ngước mắt: " Tôi biết ."

 

Chu Nghiên mỉm cười : "Đừng lúc nào cũng dùng tư duy bệnh án chứ."

 

Tần Dã nhìn tôi , hiếm khi không buông lời cà khịa.

 

"Đang học đây."

 

Tim tôi khẽ rung động.

 

Buổi tối, Mạnh Lê đăng kế hoạch mới vào nhóm.

 

[Nhóm 2 thí nghiệm giải mẫn cảm cho Tần Dã]

 

Mạnh Lê: [Ngày mai bệnh viện đi team building chơi thoát hiểm, môi trường tối, xác suất tiếp xúc cơ thể cao, rất thích hợp để đẩy nhanh tiến độ.]

 

Lâm Tiểu Mãn: [Đã nhận.]

 

Tôi : [Sao hai người lại ở chung một nhóm?]

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...