Vua sai chính tả/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

[Còn hai ngày nữa là kết thúc khóa học, học sinh viết cho tôi một đoạn văn ngắn hơn trăm chữ. Dù vẫn còn lỗi chính tả, nhưng tôi thấy khá cảm động.]

 

Cư dân mạng tò mò lắm, thi nhau đoán xem học sinh mới của Cố Nghiên Thu rốt cuộc là ai. Đoán qua đoán lại cuối cùng đoán trúng ngay tôi .

 

[Là cô đúng không Đường Thi? Cảm giác người có thể ép thầy Cố đến mức phải lên Weibo than vãn mỗi ngày, ngoài cô ra thì không còn ai nữa.]

 

[Đường Thi ra đây chịu đòn đi , cô nhìn xem cô hành hạ thầy Cố ra nông nỗi nào rồi kìa!]

 

Tôi không đáp lại , bởi vì lúc này tôi đang bận lo lắng cho một việc khác.

 

11

 

Khóa học dự định ban đầu chỉ một tuần, mà Cố Nghiên Thu nhất quyết kéo dài đến tận lúc chỉ còn chưa đầy hai ngày là show tạp kỹ bắt đầu ghi hình. Anh vẫn miệt mài không ngừng nghỉ nhồi nhét kiến thức vào đầu tôi .

 

“Tú sắc khả xan ( đẹp đến mức nhìn cũng thấy no mắt), có thể dùng để chỉ người cũng có thể chỉ vật, nghĩa là cực kỳ xinh đẹp ."

 

Cố Nghiên Thu viết từng nét từng nét bốn chữ này lên giấy, động tác khoan t.h.a.i có chừng mực.

 

Tôi gật đầu, chép lại từ đó vào cuốn sổ nhỏ.

 

Vừa viết , tôi vừa thắc mắc: "Ý là đẹp đến mức có thể ăn được ạ?"

 

Cố Nghiên Thu khựng lại , anh suy nghĩ một lát: "...Cũng có thể nói như vậy ."

 

Sau đó anh ra một đề bài: "Bây giờ, hãy đặt câu với từ ‘tú sắc khả xan’."

 

Tôi c.ắ.n đầu b.út, suy nghĩ nát óc.

 

Cố Nghiên Thu ngồi ngay đối diện, anh chống cằm nhìn tôi . So với vẻ nghiêm nghị vài ngày trước , ánh mắt anh trông dịu dàng hơn nhiều. Ánh nắng đổ xuống người anh , làm mềm đi những đường nét góc cạnh lạnh lùng, khiến anh trông ấm áp lạ thường.

 

Tôi nhìn anh , từ hàng lông mi mỏng như cánh ve đến sống mũi thẳng tắp. Trong khoảnh khắc, tâm trí tôi nảy số , cảm hứng ập đến.

 

Tôi nói : "Thầy Cố, em phát hiện thầy đúng là 'tú sắc khả xan (vô cùng xinh đẹp )' đấy."

 

Lời vừa dứt, cả căn phòng bỗng chốc im bặt.

 

Tôi chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào đó mà chui xuống cho xong. Xong đời rồi , gây họa rồi .

 

Biểu cảm của Cố Nghiên Thu không hề thay đổi, anh cụp mắt xuống khẽ nói : "Ừm, cũng được ."

 

Cũng... Cũng được ? Cũng được là ý gì? Ý là câu tôi đặt dùng từ đúng ạ? Hay là ý khác đây?

 

Đầu óc tôi rối tung như một cuộn chỉ rối. Một phần vì câu “cũng được ” kia , một phần vì hành vi đại nghịch bất đạo của mình .

 

Thầy Cố là người thầy, người bạn tốt của tôi , vậy mà tôi lại dám nuôi mộng phát triển mối quan hệ thầy trò cấm kỵ với người ta , hơn nữa lại còn dám trêu ghẹo anh giữa thanh thiên bạch nhật như thế này ...

 

Khoan đã , tôi bật dậy khỏi giường. Không đúng, chúng tôi đâu có phải là thầy trò thật, chỉ là mối quan hệ thầy dạy trò học tạm thời thôi mà. Thế này thì sao gọi là đại nghịch bất đạo được chứ.

 

Tôi hí hửng mở app Doubao* lên.

 

*app Trung Quốc, tương tự ChatGPT

 

[Doubao này , tôi đang thích một người , anh ấy làm cho tôi rất nhiều thứ, lại còn dạy tôi bao nhiêu kiến thức, coi như là nửa người thầy, à không , phải là hơn nửa người thầy mới đúng!]

 

[Cậu bảo nếu tôi tỏ tình với anh ấy thì liệu anh ấy có đồng ý không nhỉ?]

 

Doubao đáp: [Chân thành đổi lấy ngàn vàng, đừng quan tâm kết quả, cứ mạnh dạn tiến tới đi !]

 

Tôi vui sướng tột độ, lại hỏi tiếp: [Vậy cậu bảo tôi dùng cách nào để tỏ tình cho thêm phần chân thành đây?]

 

Doubao trả lời: [Kết hợp với những gì bạn đã nói , mối quan hệ giữa hai người là vừa là thầy vừa là bạn, anh ấy lại luôn nỗ lực dạy dỗ bạn nhiều kiến thức, tôi khuyên bạn nên viết thư tay.

Cách này không chỉ thể hiện sự chân thành mà còn giúp anh ấy kiểm tra kết quả và sự tiến bộ trong học tập của cậu , cho anh ấy thấy rằng vì có anh ấy mà bạn đang ngày một tốt hơn!]

 

Tôi hôn chùn chụt vào điện thoại: [Doubao, cậu đúng là một bảo bối tốt !]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vua-sai-chinh-ta/chuong-5.html.]

Nói là làm . Tôi bò dậy khỏi giường, ngồi vào bàn học, lấy ra một tờ giấy trắng, chuẩn bị trổ tài. Chuẩn bị b.út mực xong xuôi, tôi nắn nót viết từng chữ một.

 

[Thầy Cố thân mến (亲受), chào thầy. Em là Đường Thi. Gặp chữ như gặp mặt (见字如脸)…]

 

Viết xong, tôi rút điện thoại ra chụp ảnh gửi đi .

 

Sau khi làm xong tất cả, tôi trùm chăn kín mít, tim đập thình thịch như trống trận. Cố Nghiên Thu sẽ thế nào khi nhìn thấy bức thư này nhỉ? Anh sẽ từ chối sao ? Hay là đồng ý?

 

Tôi cứ lăn qua lăn lại vì phấn khích.

 

12

 

Chờ đợi gần nửa tiếng đồng hồ, điện thoại bỗng “ting” một tiếng.

 

Tôi hí hửng bấm vào , đúng là tin nhắn của thầy Cố rồi , nhưng khi nhìn kỹ lại , suýt chút nữa tôi ngã lộn cổ khỏi giường.

 

Cố Nghiên Thu gửi cho tôi một bức ảnh, đó chính là ảnh chụp bức thư tình của tôi , trên đó chi chít những dòng phê bình bằng mực đỏ.

 

[Thầy cố thân mến, “mến” (受) thành “mến” (爱), chép phạt năm lần .]

 

[Gặp chữ như gặp mặt... Ơ kìa, “mặt” (脸) đổi thành “mặt” (面), mặc dù ý nghĩa của hai chữ không khác nhau lắm, nhưng không được dùng kiểu này .]

 

[“Chào thầy. Em là Đường Thi”. Dùng sai dấu câu rồi , sau chữ “thầy” phải dùng dấu phẩy.]

 

[“Em muốn nói với thầy rằng, em thích thầy”. Lúc viết chữ “thích” này là em buồn ngủ à ? Nét chữ vặn vẹo quá.]

 

[“Không phải cái thích của học trò dành cho thầy”, nét cuối của chữ “thầy” (师) viết dài quá rồi , chép phạt năm lần .]

 

[“Là kiểu... muốn được ở bên cạnh thầy”. Dấu ba chấm dùng đúng rồi , đáng khen.]

 

[“Em thấy thầy là một người rất tốto”. Đây là dấu chấm hay là chữ o thế?]

 

[“Nếu thầy nguyên ý”. Là “nguyện ý” (愿意) chứ không phải “nguyên ý” (原意), chép phạt năm lần .]

 

[“Liệu có thể cho em một cơ hội không ?” Có thể.]

 

[“Không cho cũng không sao , em vẫn sẽ học tập chăm chỉ!”. Ừm, con trẻ có thể dạy bảo được , thầy rất vui mừng.]

 

Tôi nhìn những dòng phê bình đỏ ch.ót chi chít đó mà chìm vào suy tư. Rốt cuộc là đồng ý hay không đồng ý thế này ? Tại sao sự việc lại thành ra thế này chứ? Chẳng lẽ đây là quả báo vì tôi không chịu học hành t.ử tế à ?

 

Tôi lủi thủi ôm lấy bản thân tròn ủng, ngồi u sầu một mình .

 

Đang buồn bã thì điện thoại lại kêu “ting” một tiếng.

 

Thầy Cố vẫn đang “truy sát”: [Viết lại một bản khác đi , lát nữa anh kiểm tra.]

 

Tôi gõ chữ trong vô vọng: [A, thư tình cũng phải …]

 

Chưa kịp gõ hết, thầy Cố đã gửi cho tôi một bức ảnh. Là một bài văn nhỏ được viết tay. Nét chữ ngay ngắn, đẹp đẽ.

 

Tôi nhận ra điều gì đó: [Thầy Cố, đây là... của thầy sao ?]

 

Phía bên kia hiện “đang nhập” một phút rồi trả lời: [Đây là thư anh viết cho em, lát nữa phải nộp cho anh bản em đã viết xong đấy.]

 

Tôi mừng rơn, cầm bức ảnh đó ngắm nghía đi ngắm nghía lại bao nhiêu lần . Quả không hổ danh là giáo viên Ngữ Văn, văn phong xuất sắc mà không hề sến súa, từng câu từng chữ đều tràn đầy sự chân thành.

 

Ngắm nhìn hồi lâu, sống mũi tôi bỗng cay cay.

 

Tôi hạ quyết tâm, nhắn tin cho thầy Cố: [Vâng thầy Cố, thư tình của thầy em đã xem kỹ rồi , em sẽ học thuộc lòng toàn bộ. Tiếp theo em sẽ sửa thư tình của mình thật nghiêm túc, tuyệt đối không để xảy ra lỗi chính tả hay bất cứ sai sót nào nữa!]

 

Thầy Cố đáp lại rất nhanh: [Được, anh chờ em.]

 

Tôi ngồi vào bàn học lần nữa, trải tờ giấy mới ra , nắn nót, nghiêm túc viết từng chữ một. Lần này , nhất định không được viết sai dù chỉ một chữ.

 

Ngoài cửa sổ, trăng thanh gió mát, sao cũng sáng rực. Tôi nghĩ, đây có lẽ là bài tập nghiêm túc nhất trong cuộc đời mình .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...