Khi hưu thư được gửi đến Ánh Nguyệt Các, ngoài cửa sổ vừa vặn rơi xuống trận tuyết đầu mùa của mùa đông năm nay.

Những bông tuyết nhỏ lạnh lẽo theo gió cuốn vào dưới mái hiên, mang theo cái lạnh thấu xương.

Tạ Vãn Tiêu đang ngồi trước bàn trang điểm, tấm gương đồng phản chiếu một gương mặt điềm tĩnh nhưng đã mất đi vài phần huyết sắc.

Nàng nhặt một chiếc trâm ngọc đơn giản từ hộp trang điểm lên, còn chưa kịp cài vào tóc, quản sự ma ma đã bước vào .

Trên tay ma ma nâng một phong thư trắng muốt.

“Vương phi...” Giọng ma ma khựng lại một nhịp rồi đổi miệng, “Tiểu thư, Vương gia... Vương gia sai lão nô mang thứ này đến.”

Đầu ngón tay đang vê chiếc trâm ngọc của Tạ Vãn Tiêu khựng lại , nàng dời mắt khỏi gương, nhìn chăm chằm vào phong thư đó.

Nàng im lặng một lúc, nhẹ nhàng đặt chiếc trâm xuống rồi giơ tay đón lấy.

Trong thư chỉ có vỏn vẹn vài dòng, nét chữ cứng cáp, sắc bén, y như con người Tần Duệ.

Tạ Vãn Tiêu lướt qua một lượt, nội dung chẳng qua cũng chỉ là mấy lời sáo rỗng kiểu “phu thê duyên tận”, “từ biệt đôi đàng”, cuối cùng là ấn dấu đỏ tươi của Nhiếp Chính Vương, ch.ói mắt vô cùng.

Đọc xong, gương mặt nàng không một chút biểu cảm, chỉ khẽ đáp một tiếng: “Vâng.”

Chuyện này nàng đã sớm liệu trước .

Ngược lại , ma ma lại đỏ hoe mắt, đôi môi run rẩy: “Ngài... Ngài không đi hỏi Vương gia một câu sao ? Ba năm qua, ngài không hề phạm một lỗi nhỏ, Vương gia sao có thể...”

Tạ Vãn Tiêu chậm rãi gấp gọn bức hưu thư, đặt vào trong một chiếc hộp gỗ lê đã hơi cũ.

Nơi đó cất giữ vài món đồ chơi nhỏ và những bản thảo thơ từ thuở nàng chưa xuất giá, nay đều đã bám bụi.

“Không cần đâu .” Giọng nàng nhạt đến mức gần như không nghe thấy, “Thu dọn đồ đạc đi , chúng ta về phủ.”

===

Ba năm.

Từ năm mười sáu tuổi gả vào phủ Nhiếp Chính Vương này , mang theo cả tấm lòng chân thành, nóng bỏng bước vào , cho đến tận bây giờ, khi lòng đã nguội lạnh như tro tàn bước ra .

Nàng đã quá đề cao bản thân mình rồi .

Tần Duệ là vị Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ của đương triều, tính tình lạnh lùng lại xa cách, sao có thể vì sự ái mộ, chờ đợi và lòng nhiệt thành của nàng mà thay đổi?

Thứ người đó quan tâm nhất, chỉ có quyền lực trong tay mà thôi.

“...” Tạ Vãn Tiêu lặng người , không khỏi nhớ lại dáng vẻ của chính mình thời chưa xuất giá.

Nàng của ngày xưa rõ ràng sẽ vì một chiếc trâm mới mà vui mừng nửa ngày, sẽ kéo tay khuê mật lén trốn khỏi phủ đi xem hoa đăng, sẽ cùng người ta tỷ thí trên trường đua ngựa, thua cũng không chịu phục.

Nhưng chỉ vì một chút lòng ái mộ thời thiếu nữ, nàng đã cam tâm tình nguyện gả cho Tần Duệ, để rồi kết cục —— nàng tựa như một cây tường vi thiếu nước, héo úa một cách nhanh ch.óng.

Tần Duệ đồng ý cưới nàng, chỉ vì nàng là đích nữ của Quốc công phủ, có thể giúp quyền thế của hắn thêm phần vững chắc.

Nàng từ đầu đến cuối chỉ là một quân cờ hữu dụng.

Hồi mới đến, ngày nào nàng cũng tự tay hầm canh mang đến thư phòng, Tần Duệ hoặc là không gặp, hoặc là để nàng đứng đợi ngoài cửa cho đến khi canh lạnh ngắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-huu-the-nhiep-chinh-vuong-hoi-han-muon-mang/chuong-1.

html.]

Tạ Vãn Tiêu học những thế cờ hắn thích, vắt óc tìm cách tình cờ gặp gỡ để đ.á.n.h cờ cùng hắn , hắn đ.á.n.h cờ nhanh như bay, cũng  chưa từng nói với nàng quá nửa lời.

Những thị thiếp do hoàng đế nhét vào , Tạ Vãn Tiêu nén đau thương để sắp xếp sân viện cho họ, Tần Duệ chưa từng bước chân vào những nơi đó nửa bước, lúc ấy nàng lại ngốc nghếch thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng hắn rốt cuộc cũng có chút khác biệt với mình .

Sau này Tạ Vãn Tiêu mới biết , hắn chỉ là không để tâm đến bất kỳ ai mà thôi.

Dù nàng có dành trọn tình yêu sâu đậm cho Tần Duệ, thì chút tình cảm ấy cũng đã bị mài mòn sạch sẽ.

Cho đến nửa năm trước , phụ thân nàng bị đối thủ tấn công trên triều đình, nàng lần đầu tiên đi cầu xin Tần Duệ.

Nhưng hắn chỉ cúi đầu xử lý công vụ trong thư phòng, mí mắt cũng không thèm nâng lên, lạnh lùng nói : “Can thiệp chính sự quốc gia, Vương phi đã quá giới hạn rồi .”

Tim Tạ Vãn Tiêu “lộp bộp” lại một cái.

Tần Duệ một đời lạnh lùng vô tình, đến một chút nghĩa tào khang cũng không màng.

Khi nàng còn giá trị thì cưới nàng làm vợ để củng cố quyền lực, vừa thấy gia tộc nàng có dấu hiệu sa sút liền ——

Tạ Vãn Tiêu quỳ trên đất, c.ắ.n răng đứng dậy, cúi đầu lui ra .

Nàng rốt cuộc đã khôn ra rồi .

Tạ Vãn Tiêu không còn bén mảng đến trước mặt Tần Duệ nữa.

Ánh Nguyệt Các quạnh quẽ như một lãnh cung, ngày thường nàng dặn dò công việc cho thị vệ, số câu nói còn nhiều hơn nói với người phu quân là hắn .

Nàng mơ hồ nhận ra hắn dường như ngày càng trở nên u uất, có đôi khi ánh mắt hắn quét qua nàng mang theo một sự dò xét và khó chịu khó tả.

Tạ Vãn Tiêu nuốt ngược cay đắng vào lòng, chẳng buồn đoán mò nữa.

Kẻ vô dụng, sớm muộn gì cũng bị vứt bỏ.

===

Những ngày trở về Tạ phủ, cuộc sống bình lặng đến mức không gợn một chút sóng nước.

Cha mẹ đối xử với nàng rất cẩn thận, nhưng giữa các câu chữ của huynh trưởng và tẩu t.ử khó tránh khỏi có vài phần oán trách, oán nàng không giữ được trái tim Nhiếp Chính Vương, ngược lại còn làm liênụy đến danh tiếng gia tộc.

Tạ Vãn Tiêu chỉ im lặng lắng nghe , không một lời biện bạch.

Trên phố bắt đầu râm ran những lời đồn đại, nói rằng Nhiếp Chính Vương dạo này tính khí ngày càng thất thường, thủ đoạn tàn độc.

Nói Nhiếp Chính Vương hành sự ngày càng quái dị, đuổi sạch người làm trong phủ, chỉ giữ lại vài cận vệ thân tín.

Lại nói Tần Duệ thường hay thẫn thờ nhìn về hướng Tạ phủ.

Tạ Vãn Tiêu nghe xong liền bỏ qua, không nghĩ ngợi gì nhiều —— chẳng nhẽ hắn lại thấy Tạ gia vẫn còn giá trị lợi dụng sao ?

Nàng hững hờ nhếch môi, không nghĩ đến nữa.

Chỉ là... cứ ở mãi trong nhà thế này quả thực có hại đến gia phong.

Mẫu thân ôm nàng khóc lóc t.h.ả.m thiết, phụ thân thở dài thườn thượt, cuối cùng trầm ngâm: “Tiêu nhi, tình hình trong nhà con cũng biết rõ rồi ... Không thể cứ giữ con lại mãi được . Vị trí kế thất của Lý thị lang vẫn còn bỏ trống, tuy tuổi tác ông ta có hơi lớn, vợ trước có để lại con cái, nhưng gia thế cũng tạm ổn , con xem...”

Tạ Vãn Tiêu khẽ gật đầu: “Nữ nhi xin nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ .”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...