Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ánh mắt Phó Tu Viễn dời khỏi mặt tôi một cách mất tự nhiên, giọng điệu có phần buồn bực: "Cũng tạm."

 

Cô bạn thân trợn ngược mắt, nói : "Anh cứ cứng miệng đi , chờ đến lúc vợ bị người ta cướp mất rồi thì đừng có khóc ."

 

Phó Tu Viễn chọn một bộ lễ phục màu xám đậm, thiết kế đơn giản nhưng làm tôn lên khí chất lạnh lùng và ngũ quan tinh tế của anh ta , đúng là tuyệt sắc.

 

Nhưng chẳng hiểu sao , tôi lại đột nhiên nhớ đến Cố Lâm Uyên. Nếu anh mặc bộ đồ này , chắc chắn sẽ còn đẹp hơn cả Phó Tu Viễn.

 

Phó Tu Viễn đã là tuyệt sắc, nhưng Cố Lâm Uyên mới là cực phẩm trong những kẻ tuyệt sắc.

 

Sau khi chốt xong lễ phục, tôi đi vào phòng thử đồ, định thay lại quần áo của mình . Nhưng vừa mới vào , một lực đẩy bất ngờ kéo tôi vào căn phòng bên cạnh.

 

Lưng tôi áp c.h.ặ.t vào bức tường lạnh lẽo. Chưa kịp nhìn rõ người kia là ai thì một nụ hôn dồn dập, che lấp tất cả đã ập đến.

 

16

 

Tôi suýt chút nữa không thở nổi, chỉ có thể đ.ấ.m túi bụi vào n.g.ự.c đối phương. Chẳng ngờ tay tôi bị giữ c.h.ặ.t, hoàn toàn không thể cử động.

 

Giọng nói trầm thấp của Cố Lâm Uyên vang lên: "Đừng kêu, chẳng lẽ em muốn bọn họ nghe thấy sao ?"

 

Đánh c.h.ế.t tôi cũng không ngờ tới, Cố Lâm Uyên lại dám tìm tôi tính sổ ngay dưới mí mắt của Phó Tu Viễn. Chỉ là cách anh báo thù tôi , tại sao lại là cưỡng hôn? Lẽ ra phải là bẻ gãy chân tay tôi chứ?

 

Hiểu rồi , đúng là “gậy ông đập lưng ông”.

 

"Anh Cố, xin anh tự trọng, hôn phu của tôi đang ở ngay bên ngoài. Anh hôn một người đã có hôn phu như vậy , e là không ổn đâu nhỉ?"

 

Anh bật cười , khóe miệng trĩu xuống, ánh mắt âm u đầy nguy hiểm: "Lúc cưỡng ép tôi , sao không thấy em nhớ rõ thân phận của mình ?"

 

Tôi nghẹn họng không đáp được .

 

Anh nâng cằm tôi lên, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh ta : "Thẩm Kiến Hạ, vội vã đá tôi như vậy là để kết hôn với anh ta sao ? Em thích anh ta đến thế à ?"

 

"Quan hệ giữa chúng ta đã kết thúc rồi ."

 

"Kết thúc? Em coi Cố Lâm Uyên tôi là cái gì? Chơi chán rồi vứt bỏ à ?"

 

Khí thế của tôi lập tức yếu đi : "Vậy anh muốn thế nào đây?"

 

Anh ghé sát vào tai tôi , hơi thở nóng hổi phả vào vành tai: "Tất nhiên là làm lại những gì em từng làm với tôi một lần nữa."

 

17

 

Cố Lâm Uyên đưa tôi về biệt thự. Giống như cái cách tôi từng làm với anh , anh khóa tay tôi vào đầu giường.

 

"Cố Lâm Uyên, thả tôi ra , chắc chắn Phó Tu Viễn sẽ đến đây cứu tôi ."

 

Anh cười lạnh một tiếng: "Ở chỗ tôi , anh ta không vào được đâu . Tôi có thể mang em đi ngay dưới mắt anh ta , em nên biết rằng, anh ta không bảo vệ được em đâu ."

 

Nói xong, anh lôi tờ giấy đó ra , lấy b.út và giấy, ánh mắt tàn nhẫn ấy cứ như thể biến thành một người khác: "Tờ giấy em để lại , tôi không hài lòng. Ngoan, viết lại đi , viết đến khi nào tôi thấy ưng ý thì thôi."

 

"Anh đúng là kẻ điên."

 

Chửi thì vẫn c.h.ử.i, viết thì vẫn phải viết . Hậu quả của việc chọc giận anh , tôi không dám đ.á.n.h cược. Ai ngờ, cho dù tôi có viết thế nào, anh vẫn không hài lòng.

 

Anh ôm lấy eo tôi , đặt tôi ngồi lên đùi mình : "Hay là, đổi cách khác để tôi hết giận nhé?"

 

Nói xong, anh hôn xuống. Mãnh liệt và bá đạo, là cảm giác chưa từng có trước đây.

 

Sau khi kết thúc, anh ôm tôi rất c.h.ặ.t, rất c.h.ặ.t: "Hủy hôn với anh ta đi , em đã ngủ với tôi thì phải chịu trách nhiệm. Cố Lâm Uyên tôi tuyệt đối không bao giờ làm người thứ ba của kẻ khác. Thế nên cách giải quyết duy nhất là em phải hủy hôn với anh ta ."

 

Đến giờ tôi mới hiểu, anh thấy mình bị ép làm “ người thứ ba” cho kẻ thù không đội trời chung nên thấy mất mặt, muốn vớt vát lại sĩ diện, tiện thể tát vào mặt Phó Tu Viễn một cái.

 

Vì sợ bị anh hành hạ lần nữa, tôi đành phải hứa đại cho xong.

 

Nhưng rõ ràng anh không có ý định buông tha cho tôi , bàn tay to lớn bóp c.h.ặ.t eo tôi , giọng điệu đầy cảnh cáo: "Thẩm Kiến Hạ, tốt nhất là em không lừa dối tôi , nếu không , tôi tuyệt đối không tha cho em đâu ."

 

Để trả thù tôi , anh hành hạ đến mức đồng t.ử tôi mất tiêu cự mới chịu dừng tay. Cuối cùng, cả hai cùng thiếp đi vì mệt mỏi.

 

Trong cơn mơ màng, có người nhẹ nhàng lay tôi tỉnh dậy.

 

18

 

Là cô bạn thân !

 

"Đừng lên tiếng, đi theo mình ."

 

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

 

Cô bạn thân bảo người đưa tôi về nhà của Phó Tu Viễn.

 

Vừa vào cửa, Phó Tu Viễn đang nổi giận đùng đùng với mấy người đàn ông mặc âu phục đen: "Cho dù thế nào cũng phải tìm cách đột nhập vào đó cho tôi !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-tiep-quan-be-cung-cua-ban-than/chuong-6.html.

]

 

Thấy tôi về, anh ta lập tức lao đến, lo lắng tột độ: "Kiến Hạ, cô về rồi , thế nào, cô có sao không ?"

 

Lời vừa dứt, anh ta chợt nhìn thấy dấu đỏ trên cổ tôi , sắc mặt lập tức trắng bệch: "Hai người ..."

 

"Phó Tu Viễn, chúng ta hủy hôn đi , dù sao anh cũng chưa ký vào thỏa thuận."

 

Anh ta cứng đờ người tại chỗ, hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình : "Vì Cố Lâm Uyên sao ?"

 

Tôi không trả lời.

 

Anh ta trông như bị rút cạn sức lực, lảo đảo lùi lại một bước, sắc mặt tái mét đáng sợ: "Hai người thực sự đã từng ở bên nhau ? Thẩm Kiến Hạ, sao cô lại lừa tôi ?"

 

" Tôi chưa từng lừa anh , là do anh không tin tôi thôi."

 

Anh ta há miệng, nhưng không thốt ra được một lời nào để phản bác.

 

19

 

"Tại sao lại cứ phải là anh ta ? Cô thừa biết anh ta là kẻ thù không đội trời chung của tôi mà. Tôi hiểu rồi , là do cô muốn trả thù tôi nên mới làm thế, đúng không ? Chỉ cần cô cắt đứt với anh ta , tôi có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra , chúng ta không cần hủy hôn đâu ."

 

Anh ta tiến lên định nắm lấy tay tôi , nhưng tôi đã né tránh: "Phó Tu Viễn, không phải vì anh đâu , chúng ta chia tay trong êm đẹp đi ."

 

"Dựa vào cái gì chứ?"

 

Tôi nhìn anh ta , giọng điệu bình tĩnh đến mức chính tôi còn cảm thấy xa lạ: "Dù sao thì anh cũng đâu có yêu tôi . Ngoài tôi ra , có biết bao cô gái môn đăng hộ đối tốt hơn, Phó Tu Viễn, anh đâu có thiếu tôi là không sống nổi."

 

"Cô đang trách tôi sao ?"

 

Tôi lắc đầu, khóe miệng gượng gạo kéo lên một nụ cười bất lực. Ngay từ khoảnh khắc anh ta tự miệng nói rằng trong lòng đã có người khác, tôi đã sớm hết hy vọng rồi .

 

Tôi ngước mắt nhìn anh ta , nghiêm túc nói : "Ngoài việc không yêu tôi ra , anh đúng là một đối tượng kết hôn hoàn hảo. Tôi cũng từng rung động, từng muốn cùng anh vun vén cuộc sống, nhưng bây giờ, tôi không muốn nữa."

 

Nói xong, tôi không dừng lại nữa, xoay người thu dọn đồ đạc, kéo vali đi ra cửa.

 

Còn chưa đi tới cửa, anh ta đã đột ngột lao từ phía sau lên, chặn đường tôi sống c.h.ế.t không cho đi .

 

Hốc mắt anh ta đỏ ngầu, giọng run rẩy: "Đừng đi ! Kiến Hạ, đừng đi ! Trước đây là tôi khốn nạn, là tôi mắt mù, đã nói những lời khốn kiếp đó với cô... Thật ra trong lòng tôi có cô, thật đấy, chỉ là tôi nhận ra quá muộn mà thôi!"

 

Tôi dừng bước, ngoảnh đầu nhìn anh ta : "Không, Phó Tu Viễn. Không phải anh nhận ra quá muộn, mà chỉ là anh không cam lòng thôi. Không cam lòng vì vị hôn thê anh từng xem thường lại quay sang cặp kè với kẻ thù đấu đá sống c.h.ế.t với anh . Đây không phải là thích, anh chỉ đang bị lòng hiếu thắng thao túng mà thôi."

 

Sau khi rời khỏi nhà Phó Tu Viễn, tôi lập tức ra thẳng sân bay. Cô bạn thân đã giúp tôi sắp xếp xong toàn bộ lộ trình trốn thoát. Cô ấy rất giàu kinh nghiệm và cực kỳ đáng tin cậy.

 

Quả nhiên, tôi đã yên ổn sống tại một thị trấn nhỏ ở nước ngoài suốt hai tháng. Cố Lâm Uyên vẫn không tìm ra tôi . Độ uy tín của con bạn thân đúng là không đùa được đâu .

 

Trước đây tôi cứ nghĩ Phó Tu Viễn có thể bảo vệ được mình , nhưng đến khi bị Cố Lâm Uyên bắt đi ngay trước mắt anh ta , tôi mới nhận ra anh ta không đấu lại nổi Cố Lâm Uyên.

 

Với Cố Lâm Uyên, đối phó với anh ta chẳng khác nào mèo vờn chuột, chỉ là đang đùa giỡn mà thôi.

 

Một buổi chiều, tôi nằm ngoài sân tắm nắng, chẳng hiểu sao lại thiếp đi lúc nào không hay , rồi tôi lại mơ thấy Cố Lâm Uyên.

 

Trong mơ, ánh mắt anh âm u tàn nhẫn, cả người đè lên tôi , giọng nói lạnh thấu xương: "Thẩm Kiến Hạ, em không chạy thoát được đâu ."

 

Tôi sợ hãi giật mình tỉnh giấc.

 

Vừa mở mắt ra , Cố Lâm Uyên đã hiện ngay trước mặt, anh quỳ một chân trên đất, chăm chăm nhìn gương mặt lúc ngủ của tôi .

 

Tôi sợ đến mức suýt chút nữa là hồn lìa khỏi xác.

 

21

 

Phản xạ đầu tiên của tôi chính là bỏ chạy.

 

Anh lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy tôi . Giọng anh khàn đặc, mang theo sự cầu xin và hạ mình chưa từng thấy: "Hạ Hạ, đừng đi ... Anh không ép em nữa. Nếu em không muốn hủy hôn với Phó Tu Viễn thì cứ giữ lại đi , anh chấp nhận làm người thứ ba cũng được . Chỉ cần được ở bên cạnh em, anh làm gì cũng chịu."

 

Tôi ngạc nhiên quay đầu lại : "Anh nói thật đấy à ?"

 

Anh gật đầu lia lịa, rồi lấy ra một chiếc roi da nhỏ đưa trước mặt tôi , quỳ một chân xuống: "Thế này đã đủ thành ý chưa ?"

 

Tôi cầm chiếc roi da lên xem xét: "Bao gồm cả tiền của anh nữa sao ?"

 

"Đương nhiên rồi ."

 

"Được thôi, nể tình anh có thành ý như vậy , tôi sẽ cho anh một cơ hội. Nếu thể hiện không tốt , anh lập tức cuốn gói đi cho tôi ."

 

"Được."

 

Hóa ra , Phó Tu Viễn vẫn chưa công bố chuyện chúng tôi đã hủy hôn ước. Anh ta làm vậy chỉ để kích động Cố Lâm Uyên, muốn xem anh phát điên lên như thế nào.

 

Về sau , khi tôi và Cố Lâm Uyên tổ chức hôn lễ, chính Cố Lâm Uyên đã cố tình mời Phó Tu Viễn tới dự.

 

Và rồi , người phát điên lại chính là Phó Tu Viễn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...