Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Cậu giảng hay hơn gã gia sư cứng nhắc kia nhiều."

 

Tống Thời Vãn ôm cánh tay tôi làm nũng.

 

"Cậu ở nhà tớ tiện mà, lại gần chỗ cậu làm thêm."

 

"Hơn nữa nếu không có cậu canh chừng giúp tớ, thì làm sao tớ lén ra ngoài hẹn hò được cơ chứ."

 

"Vậy chờ khi nào tớ kiếm được tiền, tớ sẽ trả tiền phòng cho cậu ."

 

Tôi do dự một chút rồi cũng đồng ý.

 

"Được rồi , mỗi lần đều lải nhải mấy chuyện này , tớ biết rồi mà."

 

Đó là một buổi tối cuối tháng bảy, Tống Thời Vãn lén lút thay váy, trang điểm nhẹ nhàng.

 

Khi tôi nhận được tin nhắn của cô ấy thì cô ấy đã chạy mất dạng rồi :

 

[Tối nay tớ sẽ cưa đổ bằng được Lục Tê Xuyên!!!]

 

[Chờ tin tốt của tớ nhé bạn hiền!!!]

 

[À đúng rồi , cậu cũng là sinh viên rồi , phải yêu đương đi thôi. Mấy thứ này nên tìm hiểu trước đi nhé, hi hi.]

 

Sau đó cô ấy gửi qua mấy đường link.

 

Tôi nằm trên giường phòng khách, tiện tay bấm vào một cái nhưng không thấy phản ứng gì.

 

Bấm cái khác vẫn không được .

 

Tôi gõ phím trả lời: [Cậu gửi cái gì thế, tớ chẳng mở được cái nào cả.]

 

Tống Thời Vãn trả lời ngay lập tức: [Không thể nào, tớ mở bên này rất mượt mà.]

 

Tôi thử lại lần nữa, lần này tốc độ tải hơi chậm, thanh tiến trình cứ đứng im ở giữa không nhúc nhích.

 

Khi tôi đang định nhắn tin lại cho cô ấy thì cửa phòng đột nhiên bị gõ.

 

"Cộc, cộc, cộc."

 

Ba tiếng, vừa không nhẹ cũng không nặng.

 

Tôi xuống giường đi mở cửa.

 

Ngoài cửa, Tống Tông Lễ mặc bộ đồ ngủ lụa đen, tóc vẫn còn hơi ẩm, rõ ràng là vừa mới tắm xong.

 

Anh cụp mắt nhìn tôi , ánh nhìn có chút u tối, yết hầu khẽ chuyển động.

 

"Anh, anh tìm Thời Vãn à ?"

 

"Cậu ấy ra ngoài mua trà sữa rồi , lát nữa sẽ về thôi."

 

"Không phải , anh tìm em."

 

"Tìm em?"

 

Hàng mi tôi khẽ run, hơi không tự nhiên cúi đầu xuống.

 

Anh im lặng một giây, bình thản nói :

 

"Phim của em, tự động chiếu lên tivi trong phòng anh rồi ."

 

Tôi ngẩn người .

 

Tôi cúi đầu nhìn điện thoại.

 

Cái đường link mãi chẳng tải nổi lúc nãy, giờ đây bỗng nhiên hiện lên dòng thông báo đã tải thành công.

 

Ngay giữa màn hình là một nam một nữ, y phục không che đậy nổi thân thể, tư thế thì... không thể diễn tả bằng lời.

 

Tiếng thở dốc đầy ám muội phát ra từ điện thoại, vang lên rõ mồn một trong hành lang tĩnh lặng.

 

Đầu óc tôi như nổ tung một tiếng 'oanh'.

 

Tôi quýnh quáng tắt trang web, càng vội càng không tìm thấy nút thoát.

 

Cuối cùng Tống Tông Lễ đưa tay qua, rút điện thoại khỏi tay tôi , dùng ngón cái lướt trên màn hình mới tắt được trang web đó.

 

Ngón tay anh lướt qua đầu ngón tay tôi , cảm giác lành lạnh như một luồng điện chạy thẳng từ ngón tay đến tận tim.

 

Tôi giật lại điện thoại, mặt nóng như muốn rán được cả trứng, lắp ba lắp bắp cố giải thích:

 

"Cái đó không phải , là... em không biết ..."

 

"Em chỉ là muốn học hỏi một chút, em tưởng là học thuật, không phải cái kia ."

 

"Chỉ là bấm nhầm thôi, không đúng, vốn dĩ em đâu có định mở mấy cái này ..."

 

Tôi càng nói càng sai, gấp đến mức không biết phải làm sao .

 

"Học hỏi?"

 

Anh cúi mắt nhìn tôi , hơi nhướng mày.

 

Tôi lắp bắp mãi cũng chẳng nói ra được một câu t.ử tế.

 

Tống Tông Lễ đột nhiên bước tới một bước.

 

Tôi theo bản năng lùi lại , lưng đập vào tường hành lang.

 

Anh một tay chống lên tường ngay cạnh tai tôi , nhốt tôi vào giữa anh và bức tường.

 

Mùi hương sữa tắm vừa tắm xong ập tới, mang theo hơi nóng ẩm ướt, bao trùm lấy mọi giác quan của tôi .

 

"Minh Đàn của chúng ta lớn rồi ."

 

"Bắt đầu thấy hứng thú với mấy thứ này rồi sao ?"

 

Tôi lắc đầu, nhìn anh đầy lúng túng.

 

Ánh mắt Tống Tông Lễ rơi vào chiếc điện thoại trên tay tôi , rồi chậm rãi chuyển về, đối diện với mắt tôi .

 

" Nhưng mà, mấy gã đó có vóc dáng đẹp bằng anh không ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/yeu-duong-vung-trom-voi-anh-trai-cua-ban-than/chuong-3.html.]

 

Cả người tôi như bị điểm huyệt.

 

Ánh đèn hành lang vàng vọt, in bóng lên đôi mày sâu thẳm của anh , trong đôi mắt vốn dĩ luôn lạnh lùng xa cách ấy , lúc này đang cuộn trào những cảm xúc mà tôi không hiểu nổi.

 

Ám muội , quyến rũ, và cả một chút kìm nén đã đè nén từ rất lâu.

 

Tim tôi đập quá nhanh, thành thật đáp:

 

"Em... em không biết ..."

 

"Vậy có muốn nhìn thử không ?"

 

Anh ở quá gần tôi , gần đến mức tôi nhìn rõ cả độ cong hàng mi anh , gần đến mức cảm nhận được hơi ấm từ hơi thở của anh .

 

Tôi không biết phải nói gì, cũng chẳng thể thốt lên được một câu trọn vẹn.

 

Tống Tông Lễ từ từ cởi khuy áo ngủ, lộ ra những đường nét cơ bắp tuyệt đẹp .

 

"Giờ thì sao ?"

 

"Muốn sờ..."

 

Tôi ngẩn ngơ nhìn , theo bản năng thốt ra tiếng lòng.

 

Tống Tông Lễ khẽ cười :

 

"Muốn làm gì cũng được ?"

 

"Cái gì cũng được sao ?"

 

"Ừ."

 

Như có ma xui quỷ khiến, tôi vươn tay kéo cổ áo anh xuống, kéo anh lại gần.

 

Rồi hôn lên đó.

 

Tống Tông Lễ ngẩn người , ý cười nơi đáy mắtcàng sâu hơn.

 

Tôi vụng về l.i.ế.m bờ môi anh .

 

Tống Tông Lễ mặc cho tôi tùy ý hành động.

 

Cho đến khi tôi không biết làm sao , chán nản lùi lại .

 

Tống Tông Lễ ấn lấy eo tôi , phản khách thành chủ.

 

Mang theo sự khao khát và kìm nén bấy lâu, anh nhẹ nhàng chạm vào khóe môi tôi như để thăm dò, rồi lại nghiền tới, nụ hôn dần dần sâu hơn.

 

Chiếc điện thoại trên tay tôi trượt xuống tấm t.h.ả.m, phát ra một tiếng "bộp" trầm đục.

 

Chẳng ai buồn nhặt lấy.

 

4

 

Cuối tuần.

 

Tôi dạy kèm xong xuôi thì trời đã tối.

 

Đang định quay về phòng trọ.

 

Điện thoại hiện lên vài tin nhắn của Tống Thời Vãn.

 

[Minh Đàn!!! Tối nay anh tớ không có nhà, cậu tới nhà tớ chơi với tớ đi !!!]

 

[Tớ mua nhiều dâu tây với cherry quá ăn không hết đây này !!!]

 

[Mau tới đi mau tới đi , tớ làm bài tập một mình muốn nôn ra rồi , đang rất cần sự khích lệ của cậu đây.]

 

Tôi lái xe điện đến nhà họ Tống, Tống Thời Vãn đã làm xong đề toán, đang nằm bẹp trên ghế sofa phòng khách mà gào thét.

 

"Anh cậu thực sự không có nhà chứ?"

 

Tôi thay giày, hỏi đầy chột dạ .

 

Từ sau vụ bức thư tình lần trước , Tống Tông Lễ cứ thấy tôi là lại tìm cách ép tôi công khai quan hệ.

 

Thậm chí còn đầy ẩn ý khích tướng tôi : "Em không sợ bạn trai mình bị cô gái khác cuỗm mất à ?"

 

"Không có đâu , không có đâu ."

 

Tống Thời Vãn chẳng buồn ngẩng đầu.

 

"Tối nay anh ấy phải ra sân bay đón người , đến tận nửa đêm, chắc là ngủ lại ở công ty luôn rồi ."

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Mười một giờ đêm.

 

Tôi đang ở phòng ngủ phụ gọi điện cho Tống Tông Lễ.

 

"Em đang ở nhà anh ."

 

"Thời Vãn bảo em đến chơi cùng cậu ấy ."

 

Đầu dây bên kia , Tống Tông Lễ khẽ cười , giọng nói trầm thấp đầy cuốn hút: "Chờ anh , lát nữa anh về."

 

"Chẳng phải anh đang ở sân bay đón người sao ?"

 

"Ừ."

 

Tôi còn chưa kịp hỏi anh đón ai, cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra .

 

"Minh Đàn, cuối cùng tớ cũng làm xong bài tập rồi ! Cuối tuần này có thể yên tâm ra ngoài hẹn hò rồi !"

 

Tống Thời Vãn ôm chăn xông vào , lao thẳng lên giường tôi , lăn lộn mấy vòng rồi ngửa mặt lên trời gào thét.

 

Tôi sợ đến hồn bay phách lạc, theo bản năng muốn giấu điện thoại đi , kết quả tay trượt một cái, điện thoại rơi thẳng vào khe giường.

 

"Mắt cậu bị co giật à ?"

 

Tống Thời Vãn nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ khi thấy tôi cứ nháy mắt liên tục. Cô ấy hoàn toàn không hiểu ý tôi , vẫn tiếp tục chìm đắm trong sự phấn khích.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...