Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Tớ bảo là anh tớ cũng ở đây này , tớ qua chào hỏi tiện thể xin chút tiền tiêu vặt, hi hi. Cậu chờ tớ ở đây một lát nhé."

 

Tôi im lặng hai giây rồi lên tiếng:

 

"Tớ đi cùng cậu ."

 

Tống Tông Lễ đang trò chuyện với trợ lý, liếc mắt nhìn thấy có người lại gần, ban đầu chỉ là cái nhìn vô tình, sau đó liền khựng lại .

 

"Minh Đàn?"

 

Anh hơi nhướn mày, rõ ràng không ngờ lại gặp tôi ở đây.

 

Tống Thời Vãn cười hớn hở tiến lại gần.

 

"Anh, anh đang mua vòng tay à ?"

 

"Anh không thấy cổ tay em gái anh trống trơn, hình như thiếu cái gì đó sao ?"

 

"Ôi, chẳng lẽ lại thiếu một chiếc vòng tay?"

 

Tôi không nhìn Tống Tông Lễ, đi thẳng tới quầy: "Lấy chiếc này , gói lại cho tôi ."

 

Nhân viên quầy thấy tôi dứt khoát như vậy , liền vui vẻ lấy ra gói lại .

 

"Thưa cô, cô mua đeo hay làm quà tặng ạ? Cô có cần thử không ?"

 

Ánh mắt Tống Tông Lễ dừng lại trên chiếc vòng, anh vô thức bước tới định rút thẻ.

 

"Tống Thời Vãn, em muốn mua gì thì tự chọn, thanh toán chung với Minh Đàn luôn đi ."

 

Tống Thời Vãn vui vẻ gật đầu, không hề nhận ra sự bất thường giữa tôi và anh trai mình .

 

Cảm xúc dâng trào, tôi lùi lại một bước.

 

" Tôi không mua đeo, là mua tặng người yêu."

 

Tôi mỉm cười , từng chữ phát ra đều vô cùng rõ ràng.

 

Nhân viên đưa hóa đơn cho tôi , cười nói : "Mẫu này rất hợp để tặng người yêu đấy ạ, màu cầu vồng tượng trưng cho sự đa dạng trong tình yêu."

 

Lúc này tôi mới chú ý đến chiếc vòng có phối màu cầu vồng.

 

Tống Tông Lễ liếc nhìn Tống Thời Vãn đang mải mê chọn đồ, rồi cúi xuống thì thầm bên tai tôi .

 

"Bé cưng, bây giờ em đeo cho anh đi ."

 

Tôi cầm lấy túi mua sắm, hờn dỗi nói :

 

"Không phải mua cho anh ."

 

Ngay giây sau , cổ tay tôi đã bị anh nắm c.h.ặ.t.

 

Tống Tông Lễ kéo tôi lại một bước, lực đạo không mạnh nhưng giữ rất c.h.ặ.t.

 

"Không phải mua cho anh ?"

 

Anh cúi đầu nhìn tôi , giọng hạ thấp xuống, trong đáy mắt cuộn trào những cảm xúc mà tôi không thể hiểu nổi.

 

"Phải."

 

Tống Tông Lễ hạ mắt nhìn chằm chằm chiếc vòng cầu vồng, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, đường xương hàm căng lên.

 

"Vậy người yêu em là ai?"

 

"Không cần anh quản."

 

Tôi rút tay khỏi bàn tay Tống Tông Lễ, xoay người vẫy gọi Tống Thời Vãn.

 

"Thời Vãn, nhìn này , quà tớ mua cho cậu đấy."

 

"Chẳng phải cậu vẫn luôn nói đây là mẫu thần tượng của cậu đeo, muốn mua lắm sao ."

 

Mắt Tống Thời Vãn sáng rực, lao tới ôm chầm lấy tôi .

 

"Bạn thân ơi, cậu tốt với tớ quá đi ."

 

" Nhưng cái này hơi đắt, lần sau cậu đừng tiêu tiền lãng phí như thế nhé."

 

Tôi phẩy tay, hoàn toàn phớt lờ sắc mặt tái mét của Tống Tông Lễ bên cạnh.

 

"Không sao , tớ sẵn lòng chi tiền cho cậu mà."

 

Tống Thời Vãn ôm tôi c.h.ặ.t hơn.

 

"Hu hu, tớ yêu cậu nhất, bảo bối."

 

Phim sắp chiếu rồi .

 

Chẳng thèm nhìn phản ứng của Tống Tông Lễ nữa, tôi chào Tống Thời Vãn rồi quay người rời đi .

 

Còn phía sau .

 

Trợ lý của Tống Tông Lễ nhìn tôi , lại nhìn Tống Thời Vãn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi , rồi nhìn xuống chiếc vòng cầu vồng, biểu cảm từ bối rối chuyển sang bừng tỉnh đại ngộ.

 

Trợ lý nghiêm túc huých tay Tống Tông Lễ:

 

"Sếp, không ngờ gia đình anh lại cởi mở đến vậy ."

 

"Sếp à , tôi thật sự 'đẩy thuyền' cặp này rồi đấy."

 

"Trời ơi, ngọt muốn xỉu."

 

Tống Tông Lễ lạnh mặt, nghiến răng nói :

 

"Đó là vợ tôi đấy, đồ ngốc."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/yeu-duong-vung-trom-voi-anh-trai-cua-ban-than/chuong-5.html.]

7

 

Tống Tông Lễ có lịch công tác đột xuất ở Mỹ.

 

Lúc tôi nhận được tin nhắn thì anh ấy đã lên máy bay rồi .

 

Suy nghĩ một hồi lâu, tôi gửi tin nhắn cho anh :

 

[Khoảng thời gian này , cả hai chúng ta đều nên bình tĩnh lại đi .]

 

Sau khi hạ cánh, Tống Tông Lễ liên tục gọi điện cho tôi nhưng tôi không nghe máy.

 

Tôi tiếp tục đi học, đi làm thêm và thực tập.

 

Lấp đầy cuộc sống của mình bằng những lịch trình bận rộn.

 

Tôi cứ tưởng mình có thể bình tâm lại và đối mặt với nó một cách lý trí.

 

Nhưng thực tế, hình như tôi lại làm mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

 

Trong phòng tự học.

 

Tôi lại tính toán sai một lần nữa.

 

Trên giấy nháp vẽ đầy những công thức toán học và tên của Tống Tông Lễ.

 

Tôi bực bội xé nát tờ giấy nháp ấy rồi vo viên lại .

 

Đang định tính lần thứ năm thì điện thoại reo.

 

Tôi lấy lại tinh thần, cầm điện thoại đi ra ngoài cửa để nghe .

 

"Minh Đàn, cứu tớ với, gấp lắm rồi !"

 

Giọng nói của Tống Thời Vãn bên kia đầu dây nghe đầy vẻ nức nở.

 

"Tớ thấy chuyện chúng ta đ.á.n.h lạc hướng anh tớ bị anh ấy phát hiện rồi ."

 

Tim tôi bỗng thắt lại .

 

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng Tống Thời Vãn lại đầy vẻ hoảng loạn:

 

"Anh ấy vừa đột ngột kiểm tra, hỏi quản gia xem mấy hôm nay tớ có ở nhà không , may mà quản gia báo tin cho tớ trước . Cậu nói xem, anh ấy đi công tác rồi mà còn quan tâm tớ có ở nhà ngủ hay không , có phải anh ấy bị bệnh không chứ?"

 

"Thế cậu trả lời anh ấy sao ?"

 

"Tớ bảo là tớ đang ở cùng cậu ."

 

Tôi dở khóc dở cười .

 

Được rồi .

 

Lại thêm một cái nồi rơi xuống đầu.

 

"Khai thật đi ," tôi đã luyện được cái tính bình chân như vại rồi , "thực ra mấy ngày nay cậu đang ở đâu ?"

 

Giọng Tống Thời Vãn hiếm khi lộ vẻ chột dạ : "Ở khách sạn."

 

" Nhưng hình như anh tớ đã tra ra lịch sử giao dịch của tớ rồi ."

 

Cô ấy vội vàng bồi thêm một câu, trong giọng nói mang theo tín hiệu cầu cứu.

 

"Cậu qua đây ngay đi , tớ gửi địa chỉ cho cậu đấy."

 

Hai mươi phút sau , tôi phi xe điện chạy như bay tới khách sạn.

 

Tống Thời Vãn đang chờ tôi ở sảnh, thấy tôi như thấy cứu tinh, cô ấy lao tới ôm chầm lấy cánh tay tôi .

 

"Mau, mau lên, chúng ta phải thống nhất khẩu cung – ba ngày nay tớ đều ở cùng cậu , số phòng là 1608, lát nữa chúng ta chụp vài kiểu ảnh rồi tớ đăng lên mạng xã hội."

 

Cô ấy cứ luyên thuyên dặn dò, tôi vừa nghe vừa theo cô ấy đi về phía thang máy.

 

"Còn nữa, nếu lát nữa anh tớ có hỏi tại sao chúng ta không về nhà mà ở đây, thì cứ bảo là."

 

Giọng cô ấy bỗng tắt ngóm.

 

Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ấy .

 

Không biết cửa thang máy đã mở ra từ bao giờ.

 

Tống Tông Lễ đang đứng ở trong đó.

 

Anh ấy như vừa từ công ty chạy đến, áo khoác vest vắt trên tay, cổ áo sơ mi cũng mở hai cúc.

 

Lồng n.g.ự.c phập phồng, như thể đang kìm nén cảm xúc gì đó.

 

Anh chậm rãi bước ra khỏi thang máy, tiếng giày da gõ xuống sàn rất khẽ, vậy mà như giẫm lên trái tim người khác.

 

Tống Thời Vãn định thần lại , giọng điệu cố tỏ ra thoải mái: "Anh, sao anh lại ở đây?"

 

Cô ấy lén kéo kéo tay áo tôi .

 

Tôi vội vàng hùa theo: "Trùng hợp thật đấy, anh Tống, lại gặp anh ở đây."

 

Tống Tông Lễ không nói gì, ánh mắt rời từ mặt Tống Thời Vãn sang bàn tay cô ấy đang khoác tay tôi , rồi lại dời lên gương mặt tôi .

 

Ánh mắt ấy sâu thẳm như một cái giếng, đáy giếng cuộn trào những con sóng ngầm mà tôi không tài nào hiểu được .

 

Tống Thời Vãn chột dạ rụt cổ, cố gắng lấn lướt: "Anh, cái biểu cảm gì thế hả? Em đi chơi với bạn thân cũng phải quản, phiền thật đấy."

 

Cô ấy dừng một chút rồi nghiêng đầu dựa vào vai tôi .

 

"Được rồi , được rồi . Nói thật cho anh biết luôn, mấy ngày nay em ngủ với Minh Đàn."

 

"Hai đứa em đều là người trưởng thành rồi , thuê phòng có sao đâu cơ chứ, anh làm cái biểu cảm gì thế hả."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...