Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cãi nhau với Tạ Diệc rồi .
Chắc là tôi đã chạm đúng nỗi đau của anh .
Anh giữ mình ngần ấy năm, khó khăn lắm mới có người mình thích, kết quả đối phương lại chẳng có tình cảm gì.
Không phải bị kìm nén nhu cầu thì là gì nữa.
Mà tôi , sắp được đi hẹn hò với người mình thích rồi !
Tốt nhất là tôi đừng xuất hiện trước mặt anh nữa để tránh kích thích người ta .
Tôi chủ động tránh mặt, dù ở chung một mái nhà nhưng chúng tôi chẳng hề gặp nhau .
Thoắt cái đã đến thứ Bảy.
Tôi thay đồ xong, trước khi ra cửa còn đứng soi gương ở tiền sảnh mất mấy phút.
Gần đến giờ tôi mới xuất phát.
Tôi nhắn tin cho đàn anh nhưng anh ấy không trả lời.
Chắc là cũng đang ngồi trên xe chăng?
Ngồi xe mà xem điện thoại dễ ch.óng mặt lắm.
Tôi tùy tiện nhét điện thoại vào túi.
Kết quả là khi tôi đã đến rạp chiếu phim, anh ấy vẫn chưa hồi âm.
Lạ thật.
Chẳng lẽ chúng tôi không hẹn hôm nay sao ?
Tôi xem lại lịch sử tin nhắn, xác nhận không hề sai.
Phim sắp chiếu rồi , không vào nhanh là bỏ lỡ mất đoạn đầu.
Tôi nghĩ ngợi một chút, thôi thì mặc kệ, mình tôi xem cũng được .
Đi xem với người khác cũng là xem, đi một mình cũng là xem thôi.
Bộ phim tội phạm kinh phí thấp ít được quảng bá này không ngờ lại rất hay .
Tôi nhất thời xem đến nhập tâm.
Không để ý rằng lúc phim chiếu được một nửa, bên cạnh tôi có người ngồi xuống.
Tôi ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt.
Đầu óc bắt đầu thấy buồn ngủ.
Lạ thật.
Rõ ràng phim hay thế này , sao mình lại buồn ngủ được nhỉ.
Tôi cố gắng gồng mình lên để xem tiếp bộ phim.
Bộ phim đang ở đoạn cao trào.
Sắp sửa vạch trần hung thủ là ai rồi .
Hung thủ là ai nhỉ.
Là...
Trước mắt tôi tối sầm lại , hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.
Không!!
Tôi còn chưa kịp xem hung thủ là ai mà!!
11
Đợi đến khi tỉnh lại , tôi ngơ ngác nhìn trần nhà trước mắt.
Trong đầu vẫn còn ám ảnh việc hung thủ rốt cuộc là ai.
Trời đất ơi, sao tự dưng mình lại ngủ thiếp đi thế này .
Tôi thất thần mất vài giây, chợt nhận ra có điều gì đó không ổn .
Tôi ngủ quên rồi tỉnh dậy, chẳng phải nên ở trong rạp chiếu phim sao ?
Đây là đâu ?
Tôi chống tay ngồi dậy, nhìn quanh một vòng.
Đây là một căn phòng không có cửa sổ.
Có chút quen mắt.
Nhìn kỹ lại lần nữa xem.
Quả nhiên là quen thật.
Chẳng lẽ mình đã từng đến đây rồi sao ?
Tôi bò ra khỏi giường, nhìn trái nhìn phải .
Trên bàn học có một cuốn sổ bìa xanh lá, bên trên viết chữ phồn thể là "Tô Châu", mở ra xem thì thấy đóng đầy dấu mộc.
Phía dưới có vài dòng chữ nhỏ.
"Chè đậu xanh kiểu Tô Châu! Ngon tuyệt!"
Đây có vẻ là chữ viết của mình , là cuốn sổ của mình .
Nếu tôi nhớ không nhầm, đây là lúc tôi đi du lịch Tô Châu vào hè năm ngoái.
Tại bên ngoài bảo tàng Tô Châu, khi tôi quyên góp tiền gây quỹ AED bên đường, nhân viên Hội Chữ thập đỏ đã tặng tôi cuốn sổ này .
Tặng sổ xong thì được đóng dấu miễn phí.
Tôi đã đóng cho một đống.
Sau khi về nhà, tổng kết lại chuyến đi , tôi tiện tay ghi chú lại xem nơi nào vui, món gì ngon.
Tôi chìm vào suy tư.
Tôi bắt đầu lật xem những thứ khác.
Lại tìm ra rất nhiều món đồ của mình .
Đến khi cầm lên cái bầu hồ lô mua ở trấn cổ Sa Khê, cuối cùng
tôi
cũng nhớ
ra
tất cả.
Đây chẳng phải là căn biệt thự ở ngoại ô sao ?
Hè năm ngoái tôi bỗng dưng nổi hứng muốn trồng rau, trung tâm thành phố thì làm gì có chỗ mà trồng, thế là tôi nói với Tạ Diệc, anh liền đưa cho tôi một chiếc chìa khóa.
Chìa khóa đó là của căn biệt thự ngoại ô này .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/huong-bac-ha-cua-mua-he/chuong-4.html.]
Đất rộng, tha hồ mà trồng rau.
Thế là tôi dọn qua đó ở.
Rau chưa kịp trồng được hai ngày thì bạn bè rủ đi du lịch.
Đi du lịch về, tôi vứt đồ đạc ở đây, thế là ở lì suốt cả mùa hè.
Tôi hiếm khi xuống tầng hầm nên lúc mới tỉnh dậy không nhận ra ngay.
Mà sao tôi lại ở đây nhỉ?
Tôi đi về phía cửa, định ra ngoài xem sao .
Bên ngoài là phòng khách nhưng chẳng có một bóng người .
Phía xa chỗ phòng trà , có một người đàn ông đang ngồi đó.
Anh đang đun trà .
Hương trà phảng phất trong không khí là trà Bích La Xuân.
Nghe thấy tiếng mở cửa, anh quay đầu lại .
"Tỉnh rồi à ?"
Tôi bước đến ngồi xuống cạnh anh .
Anh rót cho tôi một chén trà .
Tôi bưng chén trà lên hỏi: "Sao em lại ở đây?"
Anh đáp: "Bị bắt cóc đến."
Tôi : ?
"Hả?"
Anh kiên nhẫn lặp lại : "Bắt từ rạp chiếu phim về."
Tôi : ??
Tôi bàng hoàng: "Anh bỏ t.h.u.ố.c mê em đấy à ?"
Anh đứng dậy, bóng người bao trùm lấy tôi .
Ngược ánh sáng, tôi phải ngước mặt lên mới nhìn rõ vẻ mặt anh .
Anh cúi người xuống, nhốt tôi giữa chiếc ghế và lòng n.g.ự.c mình .
" Đúng vậy , chẳng phải em từng hiến kế là thích ai thì cứ bắt về nhà sao ?"
Anh rủ mắt, ngón tay khẽ gảy lọn tóc mai của tôi , giọng nói vừa thấp vừa dịu dàng.
"Còn muốn hỏi gì nữa không , vợ yêu?"
Hai chữ cuối được anh thốt ra đầy quyến luyến và mập mờ.
Tôi nuốt khan một cái, nhất thời không biết nên nói gì.
Anh vén lọn tóc của tôi ra sau tai, đầu ngón tay ấm nóng nhẹ nhàng ấn lên môi tôi .
"Không có gì muốn hỏi nữa thì anh bắt đầu đây."
Tôi : !!
Bắt đầu cái gì?
Bắt đầu "cưỡng ép yêu đương" đấy à ?
Không được bắt đầu nhé!
Hỏi đi , phải hỏi anh ngay!
Vô số câu hỏi cứ xoay mòng mòng trong đầu tôi .
Muốn hỏi anh xem có phải bắt nhầm người rồi không , sao lại bắt em.
Hoặc là hỏi anh bắt đầu thích em từ khi nào.
Nhưng cuối cùng, khi mở miệng ra , tôi lại thốt lên:
"Vậy rốt cuộc hung thủ là ai?"
Tôi : ...
Đến nông nỗi này rồi , sao tôi vẫn còn bận tâm đến bộ phim c.h.ế.t tiệt đó chứ.
Bộ phim đó có sức hút đến thế sao ?
Tạ Diệc nghiêng đầu: "Hung thủ gì cơ?"
"Thì cái phim chúng ta đang xem dở đấy."
Toang rồi , cái tính tò mò lại trỗi dậy.
Tôi chọc chọc vào tay anh : "Em bị anh làm cho mê man nhưng anh đâu có ngất, anh chắc chắn đã xem rồi , mau nói cho em biết hung thủ là ai đi ."
Tạ Diệc: "... Anh không xem."
Tôi kinh ngạc, chất vấn anh : "Tại sao anh lại không xem?"
"Anh đang ngắm em."
"Em thì có gì mà ngắm."
Anh nhìn chằm chằm vào tôi : "Rất đẹp ."
À à .
Đúng là mình đẹp thật.
" Nhưng cũng không thể đi xem phim mà cứ ngồi ngắm em được , đi rạp là để xem phim cơ mà!"
Tôi thực sự muốn biết kết cục mà.
Tôi túm lấy tay anh , lảm nhảm: "Không được , sao anh không xem nốt cái kết rồi hẵng..."
Lời tôi chưa nói hết, anh đã cúi đầu chặn đứng mọi câu từ phía sau .
Tôi trợn tròn mắt, ngây người nhìn anh .
Anh đỡ lấy sau gáy tôi , nụ hôn càng lúc càng sâu.
Môi anh mềm hơn so với tôi tưởng tượng.
Có thoang thoảng vị trà .
Là vị trà Bích La Xuân vừa nãy đun.
Chaporia
Bình Luận (0)