Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi trả lời ngắn gọn vài câu.

 

Nhìn bản thiết kế đó, tôi khẩy cười một tiếng.

 

Mạnh Hạ vậy mà dám nộp nguyên xi bản thảo của tôi lên.

 

Vì chuyện hợp tác, tôi lại quay về Bắc Kinh một chuyến.

 

Sau khi bàn bạc xong xuôi mọi việc, tôi về khách sạn nghỉ ngơi.

 

Đầu óc tôi mê man, đến khi mở mắt ra thì thấy trần nhà quen thuộc.

 

Tôi ngồi dậy nhìn quanh, đây chính là phòng ngủ chính mà tôi đã ở suốt ba năm qua.

 

Lục Hoài đã bài trí lại căn phòng y hệt như lúc trước .

 

Lục Hoài ngồi bên giường nhìn tôi , thấy tôi tỉnh dậy, anh ta bưng tới một ly nước.

 

"Em uống chút nước đi , có chỗ nào không thoải mái không ?"

 

Tôi hất tay làm đổ ly nước, lạnh lùng nhìn anh ta .

 

"Làm sao anh đưa được tôi đến đây?"

 

Lục Hoài rũ mắt lau nước trên tay.

 

"Khách sạn em ở là do nhà anh mở."

 

Gân xanh trên trán tôi nảy lên bần bật, tôi không ngờ Lục Hoài lại điên rồ đến mức này .

 

Tôi đứng dậy khỏi giường định đi ra ngoài, Lục Hoài nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi .

 

"Quất Quất, anh không muốn phải trói em lại đâu ."

 

Tôi nhìn anh ta , cảm giác như ngày đầu tiên mới quen biết vậy .

 

"Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

 

Lục Hoài kéo tay tôi , ấn tôi ngồi xuống giường.

 

"Anh đã nói rồi , anh chỉ muốn chúng ta bắt đầu lại từ đầu."

 

Tôi gạt tay anh ta ra .

 

" Tôi cũng nói rồi , không bao giờ có chuyện đó."

 

Lục Hoài nhìn tôi với vẻ mặt tổn thương, rồi với tay lấy chiếc bình thủy tinh trên bàn bên cạnh.

 

"Anh đã tìm người khôi phục lại nó rồi , em xem, giống hệt cái em từng tặng anh ."

 

Nói xong, anh ta lại lấy ra mấy tờ giấy.

 

"Còn có cả bản thảo của em nữa, anh cũng lấy về rồi . Mọi thứ trong phòng này anh cũng đã sai người khôi phục lại như cũ."

 

Anh ta nâng niu mọi thứ đưa đến trước mặt tôi như đang dâng báu vật.

 

Tôi cụp mắt nhìn , rồi thẳng tay đập nát bình thủy tinh xuống đất, hất tung đống bản thảo kia đi .

 

"Lục Hoài, rác rưởi thì cứ để nó nằm trong đống rác không tốt hơn sao ? Chiếc giường tôi đang ngồi đây, anh và Mạnh Hạ đã từng lăn lộn trên đó. Anh không thấy tởm, nhưng tôi thì thấy tởm."

 

Lục Hoài hốt hoảng nắm lấy tay tôi .

 

"Anh đã cho người dọn dẹp lại hết rồi , giường cũng thay mới, không bẩn đâu ."

 

Tôi tránh tay anh ta ra , nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy châm chọc.

 

" Tôi thấy anh bẩn."

 

Lục Hoài sững sờ nhìn tôi .

 

Tôi gằn từng chữ, đ.â.m thẳng vào tim anh ta .

 

"Lục Hoài, là anh bẩn, là anh hại c.h.ế.t con của chúng ta , chính tay anh đã hủy hoại tất cả."

 

Lục Hoài thở dốc, đột ngột đứng dậy rồi rời đi trong sự nhếch nhác.

 

Tôi đẩy thử cửa phòng, phát hiện đã bị Lục Hoài khóa c.h.ặ.t từ bên ngoài, cửa sổ cũng bị bịt kín.

 

Điện thoại cũng bị lấy mất.

 

Tôi bực bội đập phá căn phòng mà Lục Hoài đã dày công sắp đặt.

 

Mỗi ngày đều có người đến đưa cơm, tôi từng thử xông ra ngoài nhưng luôn bị đám vệ sĩ gác cửa chặn lại .

 

Lục Hoài xuất hiện mỗi ngày, nhưng có lẽ anh ta sợ nghe thêm những lời xát muối vào lòng từ tôi .

 

Anh ta chỉ đến vào buổi tối và ôm tôi ngủ.

 

Cơm tối thường bị trộn thêm một lượng nhỏ t.h.u.ố.c an thần.

 

Tôi biết rõ có người đang ở bên cạnh mình , nhưng làm sao cũng không thể mở mắt ra được .

 

Cứ thế nửa tháng trôi qua, Lục Hoài đưa Mạnh Hạ đến trước mặt tôi .

 

Vệ sĩ đè Mạnh Hạ quỳ rạp xuống đất.

 

Mấy tháng không gặp, vẻ kiêu ngạo trên mặt cô ta đã biến mất, đôi mắt chỉ còn lại sự trống rỗng.

 

Lục Hoài bước đến bên tôi , nhìn tôi với vẻ mặt như đang chờ được khen thưởng.

 

"Tất cả là tại cô ta , anh đã sai người chặn đứng mọi công việc của cô ta rồi . Cô ta không tiền không chỗ ở, mấy tháng qua sống không bằng c.h.ế.t, cô ta đã phải trả giá cho hành động của mình . Bây giờ anh giao cô ta cho em, em muốn xử lý thế nào cũng được ."

 

Đôi mắt c.h.ế.t lặng của Mạnh Hạ bỗng lóe lên tia hận thù, cô ta trừng mắt nhìn Lục Hoài trân trân.

 

"Lúc trước tôi đúng là mù mắt rồi mới nhìn trúng loại cặn bã như anh !"

 

Nói xong cô ta lại quay sang nhìn tôi , ánh mắt vừa mang theo sự giễu cợt vừa có chút đồng cảm.

 

"Hôm nay anh ta có thể đối xử với tôi như vậy thì ngày mai cũng có thể làm thế với cô, anh ta vốn dĩ không có trái tim!"

 

Lục Hoài cau mày nhìn vệ sĩ.

 

Vệ sĩ hiểu ý, giơ tay tát cô ta một cái thật mạnh.

 

Tôi không nhịn được mà nhíu mày nhìn Lục Hoài.

 

"Chuyện giữa hai người đừng kéo tôi vào ."

 

Lục Hoài đưa tay ra hiệu cho vệ sĩ dừng lại .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/cam-moc-bac-hoai-hoa-thanh-quyt-gai/chuong-5.html.]

"Anh sẽ không bao giờ đối xử với em như vậy . Quất à , anh biết lỗi rồi , em rốt cuộc muốn anh phải làm thế nào mới chịu tha thứ đây?"

 

Tôi nhìn vẻ van nài trong mắt anh ta , lạnh lùng lên tiếng.

 

"Gương vỡ không thể lành, anh ngoại tình là sự thật. Thả tôi ra , tôi sẽ coi như chuyện này chưa từng xảy ra ."

 

Lục Hoài cụp mắt xuống, lẩm bẩm thành tiếng.

 

"Anh biết rồi , chắc chắn là em lo anh vẫn còn tình cảm với cô ta nên mới không tin anh , đúng không ?"

 

Anh ta ngước lên nhìn Mạnh Hạ đang quỳ dưới đất, lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ.

 

"Tìm mấy tên đến cho cô ta đi , để cô ta không bao giờ còn đi quyến rũ ai được nữa."

 

Vệ sĩ lôi Mạnh Hạ toan đi ra ngoài.

 

Mạnh Hạ gào thét khóc lóc t.h.ả.m thiết, điên cuồng vùng vẫy.

 

Tôi khiếp sợ đến mức trợn tròn mắt, sải bước chặn bọn họ lại .

 

"Lục Hoài, anh điên rồi sao ! Anh đang phạm tội đấy!"

 

Lục Hoài đứng đối diện tôi , cúi đầu nhìn xuống, nhếch môi nở nụ cười đầy cay đắng.

 

"Vậy em bảo anh phải làm thế nào? Anh đã làm đủ mọi cách mà anh có thể nghĩ ra rồi , nhưng em vẫn không chịu tha thứ cho anh ."

 

Nói rồi , anh ta nhìn Mạnh Hạ đang bị kéo lê trên sàn với vẻ oán hận.

 

"Chính vì cô ta nên em mới bỏ anh , bỏ đi đứa con của chúng ta . Lẽ ra anh đã có một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, nhưng vì cô ta mà tất cả đã tan nát!"

 

Tôi nhìn người phụ nữ nhếch nhác dưới đất.

 

Lúc biết Lục Hoài ngoại tình, tôi từng oán cô ta , hận cô ta .

 

Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, tất cả chuyện này không phải do cô ta gây ra , cô ta cùng lắm chỉ là ngòi nổ.

 

Không có Mạnh Hạ thì cũng sẽ có Trương Hạ, Lý Hạ nào đó xuất hiện thôi...

 

Tôi nhìn người đàn ông đang tỏ ra vô cùng yêu mình trước mặt, mỉa mai lên tiếng.

 

"Lục Hoài, người hủy hoại tất cả chính là anh . Là do anh tham lam của lạ, muốn tìm cảm giác kích thích, không có Mạnh Hạ thì cũng sẽ có người khác thôi. Nguyên nhân khiến đoạn tình cảm này thất bại chính là anh !"

 

Lục Hoài vừa định mở miệng giải thích thì cửa phòng bất ngờ bị đá văng.

 

Cảnh sát xông vào khống chế Lục Hoài và đám vệ sĩ.

 

Lục Hoài không thể tin nổi vào mắt mình .

 

"Các người dám bắt tôi ? Có biết tôi là ai không !"

 

Cảnh sát không thèm nghe anh ta nói , chỉ trực tiếp lấy còng tay khóa tay anh ta lại .

 

Tôi nhìn anh ta từ trên cao.

 

"Giam giữ người trái phép, khách sạn hoạt động sai quy định, và cả cố ý gây thương tích nữa."

 

Tôi chỉ tay về phía Mạnh Hạ đang nằm dưới đất.

 

"Chuẩn bị tìm luật sư đi ."

 

Lục Hoài nhìn tôi , vùng vẫy kịch liệt.

 

"Tại sao ? Anh chỉ vì quá yêu em thôi mà, đối xử với Mạnh Hạ như vậy cũng là để trút giận cho em, tại sao lại đối xử với anh như thế?"

 

Tôi lặng lẽ nhìn anh ta .

 

"Lục Hoài, đừng tự lừa mình dối người nữa. Anh không yêu tôi , anh chỉ yêu chính bản thân mình thôi."

 

Lục Hoài còn muốn nói thêm gì đó nhưng đã bị cảnh sát áp giải đi .

 

Mạnh Hạ được cảnh sát đỡ dậy, khi đi ngang qua tôi , cô ta dừng bước.

 

"Tại sao lại cứu tôi ?"

 

Tôi thản nhiên đáp.

 

" Tôi ghét cô, nhưng không đến mức muốn cô phải c.h.ế.t."

 

Nói xong tôi bước đi , làm xong biên bản ở đồn cảnh sát thì trời đã tối hẳn.

 

Mẹ Lục vừa thấy tôi đã tiến lên định đ.á.n.h với ánh mắt đầy hung ác.

 

Tôi lách người né tránh, bà dùng lực quá mạnh nên suýt tự ngã nhào xuống đất.

 

"Bà cũng muốn tôi đưa bà vào trong đó luôn sao ?"

 

Mẹ Lục trừng mắt nhìn tôi đầy căm hận.

 

"Lúc đầu tôi không nên để Lục Hoài cưới cô!"

 

Tôi khoanh tay nhìn bà.

 

"Ồ, vậy bà vào mà nói với anh ta đi ."

 

Mẹ Lục tức phát điên, định nhào lên túm lấy tôi .

 

Tôi nắm c.h.ặ.t cánh tay bà rồi hất sang một bên.

 

"Trước đây tôi nể bà là người lớnnên mới nhẫn nhịn, bây giờ tôi đã ly hôn với con trai bà rồi , bà tốt nhất đừng có động vào tôi ."

 

Nói xong, tôi dứt khoát quay lưng rời đi .

 

Sau khi xử lý xong xuôi mọi việc ở Bắc Kinh, tôi trở về nhà.

 

Sau đó, luật sư đại diện đã báo cho tôi kết quả của vụ án.

 

Lục Hoài vẫn bị tuyên án tù, những việc xấu xa anh ta làm đều bị phát tán ra ngoài.

 

Giá cổ phiếu của tập đoàn Lục thị liên tục sụt giảm.

 

Một mình mẹ Lục không gánh vác nổi cả tập đoàn, cuối cùng bị người ta gạt ra khỏi Hội đồng quản trị.

 

Nghe đâu cuộc sống hiện tại của bà ta cũng chẳng mấy dễ dàng.

 

Khi nghe thấy những tin tức này , tôi đang bận rộn với các bản phác thảo thiết kế.

 

"Sau này không cần kể cho tôi nghe về tình hình của bọn họ nữa."

 

Nhìn những tán cây xanh mướt ngoài cửa sổ, tôi mang tâm trạng vui vẻ mở toang cánh cửa để đón gió.

 

Tôi đã bắt đầu một chương mới của cuộc đời, sẽ không bao giờ để bản thân bị kẹt lại trong quá khứ nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...