Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đôi khi Giang Khởi Hoài lại phát bệnh.
Mỗi lần uống say hoặc áp lực quá lớn, anh lại bắt đầu hỏi cô có yêu mình hay không .
Nếu Kiều Dĩ Nhiên im lặng, thứ chờ đợi cô thường là một đêm bị anh quấn lấy không buông.
Cô phiền c.h.ế.t đi được .
Người cũng đã gả cho anh rồi , vậy mà ngày nào cũng hỏi yêu hay không yêu.
Có một lần , Giang Khởi Hoài nhìn thấy Ngô Thiệu Lân đau dạ dày.
Vợ của Ngô Thiệu Lân lo lắng đến rối bời, vừa trách anh không biết giữ gìn sức khỏe vừa đỏ hoe mắt.
Giang Khởi Hoài bỗng cảm thấy mình cũng có vợ.
Nhưng Kiều Dĩ Nhiên chẳng bao giờ lo lắng cho anh .
Thế là anh lặng lẽ uống rất nhiều rượu.
Tửu lượng của anh vốn tốt , chỉ là tâm trạng không vui, uống quá nhanh nên hơi say.
Về đến nhà, anh thấy Kiều Dĩ Nhiên đang huấn luyện Đại Hoàng ngồi đúng tư thế.
Đại Bạch thì vui vẻ chạy nhảy vòng quanh.
Đại Mễ nằm dài trên ghế lim dim ngủ.
Anh bỗng thấy khó chịu.
Tâm tư của cô đều dành cho gia đình, công việc, hoa cỏ, mèo ch.ó.
Chỉ là không dành cho anh .
Vì thế anh bước tới, vòng tay ôm eo cô.
"Có nhớ anh không ?"
Ngửi thấy mùi rượu trên người anh , Kiều Dĩ Nhiên cau mày tránh né.
Anh thấy vẻ mặt khó chịu đó, lập tức kéo cô vào lòng rồi cúi xuống hôn.
Kiều Dĩ Nhiên dùng sức đẩy anh ra :
"Anh lại lên cơn gì thế?"
Nói xong liền xoay người đi lên lầu.
Anh theo sát phía sau , vừa đi vừa cởi áo khoác.
Kiều Dĩ Nhiên lập tức cảnh giác.
Cô cảm thấy anh lại muốn gây chuyện.
Cho nên khi anh tiến lại gần, cô lập tức đẩy mạnh:
"Anh muốn làm gì?"
Giang Khởi Hoài ôm lấy eo cô, giọng trầm thấp:
"Trong lòng em rốt cuộc có yêu anh hay không ?"
Sơn Tam
Kiều Dĩ Nhiên nhắm mắt lại .
Rồi bắt đầu nghĩ cách đối phó.
Chênh lệch thể hình giữa hai người quá lớn.
Nếu anh thật sự nổi điên, cô căn bản không có cách nào chống lại .
Anh là người mềm không ăn, cứng không chịu.
Thế là cô âm thầm véo mạnh vào mặt trong đùi mình .
Đau đến mức nước mắt lập tức rơi xuống.
Giang Khởi Hoài sửng sốt.
"Anh còn chưa làm gì mà em khóc cái gì?"
Kiều Dĩ Nhiên bắt đầu làm loạn.
Cô đẩy anh ra , ngồi xuống mép giường rồi bật khóc .
"Anh sao lại như vậy chứ!"
"Anh muốn làm gì thì làm !"
"Anh coi em là cái gì?"
"Anh cũng xem thường em đúng không ?"
"Anh cũng giống bọn họ, đều nghĩ em có được ngày hôm nay là vì ngủ với anh !"
"Trong lòng anh thật ra cũng chẳng coi trọng em!"
"Hu hu hu.
..
số
em
sao
khổ thế
này
!"
"Em gả cho anh rồi mà anh còn bắt nạt em!"
"Em biết thân biết phận mình thấp kém, chưa từng dám mơ tưởng điều gì."
"Anh đối xử với em như vậy , em cũng chỉ biết chịu đựng thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bam-re-quyen-2/ngoai-truyen-5-mot-khoc-hai-quay-ba-doi-tu-tu.html.]
"Em khổ quá rồi ! Hay là em c.h.ế.t đi cho xong!"
Vừa khóc vừa lấy gối và thú bông ném về phía anh .
Giang Khởi Hoài hoàn toàn ngây người .
Một lúc sau mới luống cuống giải thích:
"Không phải ..."
"Anh không có ý đó..."
"Anh chỉ là muốn em... để tâm đến anh hơn một chút thôi."
Anh chưa từng thấy cô làm loạn như thế.
Nhất thời nói năng cũng trở nên lắp bắp.
Nếu bị bạn bè hay nhân viên nhìn thấy, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cằm.
Nhưng Kiều Dĩ Nhiên vẫn tiếp tục:
"Em không để tâm sao ?"
"Em không để tâm mà còn nấu cơm cho anh ăn?"
"Em không để tâm mà còn theo anh về nhà ăn cơm mỗi dịp lễ tết?"
"Em không để tâm mà còn chăm sóc nhà cửa, vườn tược gọn gàng như vậy ?"
"Anh còn có lương tâm không ?"
Cô tiếp tục thêm dầu vào lửa:
"Đây là nhà của một mình em sao ?"
"Đây là nhà của cả hai chúng ta !"
"Nếu em không để tâm thì em quản lý mọi thứ làm gì?"
Thực ra từ sau khi kết hôn, cô gần như chẳng làm việc nhà.
Việc chăm sóc hoa cỏ hay nấu ăn đơn thuần là vì sở thích cá nhân.
Nhưng Giang Khởi Hoài lại bị hỏi đến mức ngẩn người .
Nghĩ kỹ thì...
Hình như cũng có lý.
Hình như là anh sai.
Hình như là anh có lỗi với cô.
Trong đầu chỉ còn vang vọng câu nói :
"Đây là nhà của cả hai chúng ta ."
Kiều Dĩ Nhiên vẫn khóc đến tê tâm liệt phế.
Trông như vừa mất chồng vậy .
Thực ra là vì cô véo mình quá mạnh, đau thật.
Giang Khởi Hoài luống cuống dỗ dành:
"Anh sai rồi ."
"Dĩ Nhiên, anh sai rồi ."
"Vợ à , anh ăn nói vụng về, em tha thứ cho anh đi ."
"Là lỗi của anh ."
"Xin lỗi , xin lỗi ."
Kiều Dĩ Nhiên quay mặt đi :
"Tránh ra !"
"Để em c.h.ế.t luôn cho rồi !"
Giang Khởi Hoài lập tức nói :
"Nói bậy!"
"Anh không tốt , là anh không tốt !"
"Đừng giận nữa được không ?"
Không biết anh đã dỗ dành bao lâu.
Cũng không biết đã mua bao nhiêu quà.
Cuối cùng cô mới chịu nguôi ngoai.
Kiều Dĩ Nhiên lại một lần nữa cảm thấy khó hiểu.
Rốt cuộc anh đang cầu cái gì vậy ?
Không thể sống yên ổn được sao ?
Cứ cách một thời gian lại phải làm loạn một lần như thế.
Chaporia
Bình Luận (0)