NHƯỢC CẨM/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Dẫu rằng Kỳ Vương là người lớn tuổi nhất trong số các hoàng t.ử, lại có mẫu tộc hiển hách, là ứng cử viên sáng giá cho vị trí trữ quân. Thế nhưng, phụ thân ta căn bản không hề xem trọng Kỳ Vương, càng không muốn vội vã chọn phe. Huống hồ Kỳ Vương năm nay đã bốn mươi tuổi, tướng mạo thô kệch, chỉ riêng việc đó thôi đã khiến ta khó lòng chấp nhận.

Các ca ca của ta đều cảm thấy uất ức thay muội muội . Đại ca khuyên phụ thân : "Nếu đã không trốn tránh được , chi bằng chúng ta hãy chủ động chọn lấy một người ." Nhị ca cũng phụ họa: "Cứ để muội muội tự mình chọn đi , Lâm gia chúng ta sẽ dốc sức phò tá kẻ đó lên ngôi."

Phụ thân quay sang nhìn ta : "Cẩm nhi, con muốn chọn ai?"

Ta khẽ nhíu mày: "Để con xem đã ."

12

Ngoại trừ Kỳ Vương, hai vị hoàng t.ử có khả năng đoạt đích lớn nhất chính là Lương Vương và Thành Vương. Hai người này tuổi tác xấp xỉ nhau , lại có thế lực ngoại thích hùng hậu chống lưng, tranh đấu kịch liệt vô cùng. Chủ động chọn bọn họ chẳng khác nào tự biến mình thành bia đỡ đạn. Ta không chút do dự gạch tên cả hai.

Tiếp tục loại bỏ những vị hoàng t.ử còn quá nhỏ tuổi. Cuối cùng chỉ còn lại Triệu Vương, Tĩnh Vương và Phúc Vương. Phúc Vương khi còn nhỏ từng bị sốt cao đến hỏng não, loại bỏ. Ngòi b.út trên tay ta lướt đi , d.a.o động giữa Triệu Vương và Tĩnh Vương.

Thực tế, so với Lục Cảnh Hằng, ta đ.á.n.h giá cao Triệu Vương Lục Cảnh Hiên hơn. Mẫu phi của Lục Cảnh Hiên là Lệ Tần cũng từng một thời sủng quán lục cung. Tuy Lan Phi nhập cung nhận được thịnh sủng, nhưng Lệ Tần chưa bao giờ thất sủng. Bà vốn là người có tính cách kiên cường, thông minh nhanh nhạy, lại là người duy nhất được Lan Phi bày tỏ lòng biết ơn trong huyết thư, cũng là người cuối cùng Lan Phi gặp trước khi tự vẫn.

Chính vì vậy , Tiên đế đã bù đắp mọi nỗi áy náy dành cho Lan Phi lên người bà. Phủ đệ của Lục Cảnh Hiên trong cung nhận được ban thưởng phong hậu hơn hẳn các hoàng t.ử khác. Người mẫu thân như vậy dạy bảo con trai tự nhiên không thể tầm thường. Lục Cảnh Hiên không chỉ tướng mạo xuất chúng mà văn võ cũng đều thuộc hàng kiệt xuất.

Điểm yếu lớn nhất của hai mẫu t.ử họ chính là gia thế quá thấp. Lan Phi dù sao cũng là nữ nhi quan gia, còn Lệ Tần vốn xuất thân bình dân, là con gái của một gã đồ tể. Tất nhiên, ta chẳng hề khinh miệt Lệ Tần. Chỉ cần Lâm gia chọn bọn họ, tự khắc có cách biến vết nhơ thành điểm sáng.

Lệ Tần là một đối thủ đáng gờm. Ta thưởng thức những nữ nhân thông minh, dã tâm và có thủ đoạn. Cho dù  nữ nhân đó không phải hạng lương thiện. Thế nhưng, một núi không thể có hai hổ, ta không muốn có một thiên địch như vậy .

Cuối cùng, ta quyết định chọn Lục Cảnh Hằng. Bởi vì một kẻ chỉ biết leo lên bằng sự lười biếng hoặc ngu ngốc chính là quân cờ dễ điều khiển nhất. Ta không cần một đồng minh thông minh như cáo, ta cần một kẻ... dễ dàng bị Lâm gia thao túng.

Phụ thân bảo ta hãy chờ đợi. Làm ăn không nên quá vồ vập. Phải giống như Khương Thái Công, buông cần chờ kẻ nguyện ý c.ắ.n câu.

13

Tiên đế lúc còn sung sức, phụ thân ta đã dự đoán được cục diện đoạt đích sau này . Để giữ mình trong sạch, ông đã sớm bày binh bố trận. Mẫu thân ta xuất thân từ gia tộc đại thương gia, được mệnh danh là "Nữ thần tài" của kinh thành. Sự giàu sang của Lâm gia không phải hạng quyền quý bình thường có thể so bì được .

Quốc khố trống rỗng, thiếu tiền cứu tế thiên tai, phụ thân liền lấy danh nghĩa của mẫu thân quyên góp cho triều đình. Quần thần phản đối Tiên đế xây dựng cung điện, phụ thân ngoài mặt phụ họa, nhưng quay lưng lại đã âm thầm đưa ngân lượng đến tay Tiên đế. Tiên đế cực kỳ tín nhiệm ông, hai lần muốn phong ông làm Thừa tướng đều bị ông khéo léo từ chối.

Lý do rất hùng hồn: "Thần dạy con vô phương, không có mặt mũi làm tấm gương cho thiên hạ noi theo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nhuoc-cam/chuong-4.html.]

Đó là lời nói thật. Đại ca Lâm Hoài là kẻ phong lưu lãng t.ử khét tiếng nhất kinh thành, không một công t.ử bột nào mà huynh ấy không xưng huynh gọi đệ . Nhóm người đó suốt ngày cưỡi ngựa dạo phố, tiệc tùng thâu đêm. Tuy không làm điều ác h.i.ế.p đáp dân lành, nhưng thực sự là hạng "bùn nhão không trát nổi tường".

Nhị ca Lâm Hằng lại càng không ra thể thống gì. Không giống Lâm Hoài múa đao múa kiếm, huynh ấy được phụ thân đích thân chỉ dạy nhưng lại đần độn lười biếng, miễn cưỡng thi đỗ Tiến sĩ liền thôi không màng quan lộ. Hàng ngày chỉ biết cùng đám văn nhân "tự phụ tài năng nhưng không gặp thời" ngâm thơ đối đáp, hoặc là lưu luyến nơi lầu xanh thuyền hoa, không có chút dáng vẻ chính sự nào.

Đây chính là lý do Tiên đế nhất quyết muốn phong phụ thân ta làm Thừa Tướng. Một vị lão thần có tài có tiền, lại có những đứa con không thành khí mới khiến bậc quân vương hoàn toàn yên tâm. Chướng nhãn pháp của Lâm gia không chỉ lừa được Tiên đế mà còn lừa được cả các thế lực quyền quý.

Cho đến khi cuộc chiến đoạt đích bước vào giai đoạn đếm ngược, Kỳ Vương bất ngờ nhúng tay vào . Phụ thân liệu định Kỳ Vương đang " có bệnh thì vái tứ phương". Thế là ông từ bỏ việc ẩn mình , chủ động vào nội các. Tiên đế không dung thứ cho một đứa con đang lăm le đe dọa hoàng quyền có thêm năng lực. Tính toán của Kỳ Vương rơi vào hư không .

Nhưng Kỳ Vương vẫn muốn mượn thế lực đứng sau để lôi kéo Lâm gia. Lương Vương và Thành Vương cũng vậy . Bọn họ không hiểu được rằng... mưu đồ của Lâm gia không phải là đặt cược vào quân cờ nào, mà là nắm giữ cả ván cờ.

14

Dũng Nghị Hầu bị tố cáo tham ô quân lương. Mọi người đều đoán là do Thành Vương làm . Kỳ Vương thì muốn tịch thu hàng hóa, c.h.ặ.t đứt đường tài lộc của đối thủ. Tất nhiên phải trả thù.

Nhưng phụ thân ta lại nhìn ra Lương Vương muốn gắp lửa bỏ tay người , mưu đồ ngồi hưởng ngư ông đắc lợi. Phụ thân tiến cử lên Tiên đế, để Triệu Vương Lục Cảnh Hiên đốc thúc điều tra vụ án này . Tiên đế vốn đã ân chuẩn, nhưng Lệ Tần đột ngột lâm trọng bệnh, việc này liền rơi vào tay Lục Cảnh Hằng.

Lục Cảnh Hằng vốn có chút văn tài, thường giao du với các văn sĩ. Nhị ca liền mượn rượu giả điên, mượn miệng đám văn nhân để đưa tin tức. Lục Cảnh Hằng cân nhắc lợi hại, chưa đầy hai ngày đã kết thúc vụ án. Tiên đế vui mừng khôn xiết, ký ức và lòng ái nấy với Lan Phi quá cố lại trỗi dậy. Ngoài việc ban thưởng, người còn cho phép Lục Cảnh Hằng vào Lại bộ rèn luyện.

Lục Cảnh Hằng cảm tạ phụ thân ta đã tiến cử, chủ động đến phủ bái phỏng, cùng nhị ca Lâm Hằng bàn luận "chí hướng". Khi quan hệ riêng tư ngày càng mật thiết, hắn cũng dần trở nên thân thuộc với cả đại ca Lâm Hoài.

15

Đại ca nói , Lục Cảnh Hằng thích ta . Bằng chứng là từ lần đầu tiên nhìn thấy ta , hai người cứ mỗi lần gặp mặt, Lục Cảnh Hằng chắc chắn sẽ quanh co hỏi han về ta . Mỗi khi nhận được ban thưởng, hắn đều chia một nửa gửi đến cho ta . Toàn là những thứ ta dùng được , chứ không phải thứ ta thích.

Ta cố ý trêu chọc, Lục Cảnh Hằng ngượng đỏ đến tận mang tai, đáy mắt hiện lên nụ cười trong trẻo thuần khiết. Trong một lần đi săn, con ngựa của ta đột nhiên phát điên, lao vun v.út xuyên qua rừng rậm hướng về phía vực thẳm. Lâm Hoài khó khăn lắm mới quấn được dây cương nhưng lại bị con ngựa giãy đứt.

Vào khoảnh khắc mấu chốt, Lục Cảnh Hằng tung mình nhảy lên lưng ngựa, dùng đoản đao đ.â.m xuyên cổ ngựa. Ngựa dữ hí vang, cả hai chúng ta đều bị văng ra ngoài. Hắn gắt gao ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, để mặc cho đá vụn rạch rách da thịt.

Sự việc đó đến cả Lâm Hoài cũng phải cảm thán: 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...