Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi lúng túng, nói năng lộn xộn vì thấy chuyện này quá hoang đường: "Chúng ta mới vừa gặp mặt nhau , anh đã đòi kết hôn với tôi rồi sao ?"
Kiều Diệc Thần nhếch môi, giọng điệu cũng lạnh đi vài phần: "Mới vừa gặp mặt thì đã sao ? Nếu tôi không nhìn lầm, Thẩm tiểu thư và gã đàn ông vừa rồi cũng là lần đầu tiên gặp mặt đó thôi? Cùng là xem mắt, tại sao người đàn ông khác thì được , còn đến lượt tôi thì Thẩm tiểu thư lại phản ứng kích động và kháng cự như vậy ? Sao nào, chê tôi à ?"
Không biết có phải do tôi nhạy cảm quá hay không , tôi lại nghe ra một chút hờn dỗi, ủy khuất giấu kín trong lời nói đầy tính chất ép buộc của anh .
Tôi cứng họng: "Anh..."
*Anh không giống họ.* Anh là vầng trăng sáng trên cao, thanh khiết không một vết gợn, sao có thể đem ra so sánh với loại người như thế được .
Tôi l.i.ế.m bờ môi khô khốc: "Kiều... tiên sinh , thật ra tôi không có ý định kết hôn bừa bãi với ai cả. Là mẹ tôi ép đi xem mắt nên tôi mới đến cho bà vừa lòng thôi."
Tôi nghĩ mình đã giải thích rất rõ ràng rồi . Thế nhưng, Kiều Diệc Thần lại một lần nữa đưa ra một phát ngôn gây sốc: "Gia đình thúc ép à ? Vậy thì tốt quá, tôi cũng đang bị giục cưới. Hay là chúng ta hợp tác đi , mượn danh nghĩa của nhau để chắn lại áp lực giục giã từ hai bên gia đình."
Hóa ra , đó mới là lý do của anh .
10
Tôi thích Kiều Diệc Thần, thích đến phát điên.
Trời mới biết khi nghe anh đề nghị kết hôn, ngoài sự kinh ngạc không dám tin ra , trong lòng tôi còn dâng lên một niềm vui sướng âm ỉ, giấu kín. Được gả cho anh , đó là giấc mơ đẹp đẽ biết bao, cho dù đó chỉ là một bản hợp đồng hôn nhân.
Thế nhưng tôi vẫn từ chối. Tôi sợ nếu ở bên anh thêm một giây nào nữa, tình cảm yêu đơn phương chất chứa bao năm qua sẽ tràn bờ đê mất. Đến lúc đó, khi bản hợp đồng kết thúc, tôi làm sao có thể chịu đựng được nỗi đau chia ly?
Kiều Diệc Thần cũng không nói thêm gì nữa, anh lạnh lùng nhìn tôi khập khiễng bước đi . Anh là một người kiêu ngạo, có những lời nói một khi đã nhắc lại đến lần thứ hai thì sẽ không bao giờ có lần thứ ba.
Cảm giác có ánh nhìn lạnh lẽo như gai đ.â.m sau lưng khiến bước chân tôi có chút chột dạ . Ngay khi tôi vừa chuẩn bị bước ra khỏi phòng nghỉ của anh thì điện thoại của mẹ tôi điên cuồng reo lên. Tôi giật mình , cuống cuồng định bấm từ chối nhưng trong lúc hoảng loạn lại ấn nhầm vào nút nghe .
"Thẩm Biết Ý, lông cánh của cô dài rồi phải không ?! Cậu Lưu vừa gọi điện về mắng tôi một trận lôi đình kia kìa, bảo cô có bạn trai rồi còn bày đặt đi xem mắt? Bạn trai cái gì? Cô định giở cái trò mèo ấy ra để lừa tôi đấy à ?!"
"Cậu Lưu điều kiện tốt như thế mà cô còn chê ỏng chê eo? Tôi nói cho cô biết nhé Thẩm Biết Ý, mẹ cô vừa phải hạ mình xin lỗi người ta gãy cả lưỡi thì cậu ấy mới miễn cưỡng đồng ý cưới cô đấy! Giờ cô khôn hồn thì vác mặt về nhà ngay lập tức, chúng ta mua chút quà rồi đến tận cửa bái phỏng, ngày mai trực tiếp đi đăng ký kết hôn luôn!"
Tôi không bật loa ngoài, nhưng giọng mẹ tôi vốn lanh lảnh, bà lại đang gào thét lên nên từng câu từng chữ đều lọt ra ngoài rõ mồn một. Trong khoảnh khắc ấy , sự nhục nhã và ê chề bủa vây lấy toàn bộ cơ thể tôi .
Tôi không dám quay đầu lại nhìn Kiều Diệc Thần ở phía sau , vội vàng cầm điện thoại chạy đi : "Mẹ, con không gả cho anh ta đâu , con..."
Lời còn chưa dứt, một bàn tay thon dài đột nhiên vươn tới, giật phắt chiếc điện thoại khỏi tay tôi . Tôi mở to mắt kinh ngạc nhìn sang, thấy Kiều Diệc Thần nhàn nhạt liếc tôi một cái, rồi anh đã thản nhiên trò chuyện với mẹ tôi :
"Dì ạ, Biết Ý không lừa dì đâu . Cô ấy thực sự có bạn trai rồi . Vâng, là cháu ạ."
"....?"
11
Kiều Diệc Thần cúp điện thoại, ra hiệu cho tôi khi đó đã hoàn toàn đờ đẫn lấy lại máy. Đầu óc tôi quay cuồng, vừa cuống vừa uất ức đến mức suýt khóc : "Anh... sao anh lại nói những lời đó với mẹ tôi ?"
"Chẳng lẽ cô muốn bị ép gả cho gã đàn ông vừa rồi ?" Kiều Diệc Thần nhướng mày nhìn xuống tôi .
Câu hỏi đ.á.n.h trúng tim đen khiến
tôi
lập tức im bặt, thành thật lắc đầu. Không
biết
có
phải
vì thấy mái tóc dày của
tôi
trông giống một chú thú nhỏ
hay
không
mà
anh
lại
vô cùng tự nhiên giơ tay lên xoa đầu
tôi
hai cái.
Tôi giật nảy mình , vội vàng lùi lại phía sau . Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c lại không nghe lời mà đập liên hồi. Tôi phải trừng mắt nhìn Kiều Diệc Thần để che giấu đi sự hỗn loạn của nhịp tim lúc này .
Anh nhìn nhìn bàn tay của mình , tỏ vẻ vô tội: "Xin lỗi nhé, vừa rồi nhìn đầu cô, tôi lại chợt nhớ đến chú ch.ó nuôi ở nhà, nó cũng là loại chuyên nói dối."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-la-anh-trang-tren-cao/chuong-3.html.]
Tôi : "...?"
Nhà anh nuôi giống ch.ó biết nói tiếng người đấy à ?
Thôi bỏ đi , anh đẹp trai, lại là nam thần tôi thầm thương trộm nhớ, anh nói gì cũng đúng tất.
Có lẽ cái dáng vẻ như " bị đòn mà không biết đau" của tôi đã vô tình chọc cười Kiều Diệc Thần. Tôi thấy tâm trạng anh bỗng chốc tốt lên, khẽ nở một nụ cười với tôi .
"Bây giờ mẹ cô đã tin tôi là bạn trai cô rồi , tạm thời bà ấy sẽ không ép cô phải gả cho gã đàn ông kia nữa. Cho nên, Thẩm tiểu thư, thỏa thuận lúc nãy của chúng ta có thể tiếp tục bàn bạc được chưa ?"
Sáu năm gặp lại , tôi không ngờ chàng trai Kiều Diệc Thần thanh thuần, bướng bỉnh ngày xưa giờ cũng đã biết dùng đến những thủ đoạn "tiền trảm hậu tấu" để ép người khác thế này .
Anh vừa mới nói với mẹ tôi một phút trước rằng mình là bạn trai tôi . Giờ nếu tôi không đồng ý với bản hợp đồng này , tôi biết ăn nói làm sao với mẹ đây?
Cuối cùng, tôi cứng đờ cả cổ, khẽ gật đầu đồng ý. Trong đáy mắt người đàn ông thoáng qua một tia đắc ý rất nhanh, nhưng vì tôi đang cúi gằm mặt nên đã bỏ lỡ.
12
Trước sự yêu cầu khẩn thiết của mẹ , tôi đành phải muối mặt dẫn Kiều Diệc Thần về nhà. Mẹ tôi thậm chí còn cố ý ăn diện một chút, chống gậy đứng ngóng dài cổ ngay cửa ra vào .
Vừa nhìn thấy tôi bước xuống từ chiếc xe BMW sang trọng của Kiều Diệc Thần, lại thấy anh tay xách nách mang bao nhiêu là quà cáp đắt tiền, miệng mẹ tôi cười tươi đến tận mang tai. Bà liên tục gọi "con rể này , con rể nọ" vô cùng vồn vã.
Tôi ngượng chín cả mặt, chỉ sợ Kiều Diệc Thần sẽ ghét cái tính thực dụng, nịnh bợ này của mẹ . Tôi tiến lại gần bấm nhẹ vào người bà, nhắc nhở: "Mẹ, là bạn trai thôi, mới là bạn trai thôi!"
Ai dè mẹ tôi gạt phắt tôi sang một bên: "Tránh ra một bên nào!" Rồi bà xoay người , đon đả chào đón Kiều Diệc Thần: "Con rể à , đến chơi là quý rồi , sao còn mua lắm đồ thế này , tốn kém quá!"
Phải thừa nhận rằng phong thái giáo dưỡng của Kiều Diệc Thần từ nhỏ đến lớn đều vô cùng xuất sắc. Anh coi như không thấy sự thực dụng trong mắt mẹ tôi , vẫn mỉm cười khiêm tốn, lễ phép: "Dạ nên mà bác. Thực ra cháu đã muốn đến bái phỏng bác từ lâu rồi , nhưng Biết Ý cứ bảo chưa đến lúc, thành ra mãi tới hôm nay cháu mới tới được ."
Tôi : "...?"
Ồ, hóa ra Kiều Diệc Thần của sáu năm sau nói dối cũng không biết chớp mắt là gì.
Thư Sách
Mẹ tôi nấu một bàn thức ăn thịnh soạn, vừa ăn vừa vui vẻ trò chuyện với Kiều Diệc Thần. Hai người nói chuyện hợp rơ đến mức dường như quên bẵng sự tồn tại của một kẻ chỉ biết cắm mặt ăn cơm là tôi .
"Tiểu Kiều này , bác chỉ có mỗi một mụn con gái là Biết Ý thôi. Ngày thường bác có hơi nghiêm khắc, khắt khe với nó thật, nhưng suy cho cùng bác cũng chỉ lo cho nửa đời sau của nó." Nói đến đây, mắt mẹ tôi bỗng đỏ hoe, bà nắm lấy tay Kiều Diệc Thần sụt sịt khóc : "Bác thấy cháu thực sự rất tốt , hy vọng sau này cháu có thể chăm sóc tốt cho Biết Ý nhà bác. Đứa trẻ này số nó khổ, là bác và bố nó có lỗi với nó. Cái năm nó thi đại học..."
"Mẹ!" Khi mẹ tôi chuẩn bị nói ra sự thật gì đó, tôi đột ngột cao giọng cắt ngang lời bà. Tôi cố nặn ra một nụ cười nhợt nhạt: "Canh sắp nguội rồi , mẹ ăn canh đi ạ."
Kiều Diệc Thần khẽ liếc nhìn tôi một cái. Tôi cúi đầu, lặng lẽ và cơm, vành mắt đã đỏ bừng từ lúc nào.
13
Sau bữa tối, mẹ bảo tôi tiễn Kiều Diệc Thần ra về. Đêm đã về khuya, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống con phố vắng. Tôi lủi thủi cúi đầu đi sau lưng anh .
Chẳng biết anh dừng lại từ lúc nào, tôi không chú ý nên cả khuôn mặt đập thẳng vào tấm lưng vững chãi như tường đồng vách sắt của anh , đau đến mức nhăn mặt nhíu mày. Trên mạng hay ví von cơ thể đàn ông cứng như sắt đá, tôi cứ tưởng là nói quá, giờ đ.â.m sầm vào mới biết ... đúng là cứng thật!
Chaporia
Bình Luận (0)