Anh Là Ánh Trăng Trên Cao/Chương 8: "C. 8: "
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Người đàn ông không những không buông tay, ngược lại ánh mắt nhìn tôi càng thêm u ám, thâm thúy, ẩn ẩn chứa đựng những tín hiệu nguy hiểm.

Đó là thứ ánh mắt chứa đầy d.ụ.c vọng chiếm hữu mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy ở Kiều Diệc Thần trước đây. Nó giống như một ngọn lửa, nương theo đồng t.ử của anh mà lan tràn, thiêu đốt vào tận sâu trong đáy mắt tôi . Anh cúi đầu, bờ môi ửng hồng dần dần áp sát, hơi thở nồng đượm phả vào mặt tôi .

Đến nước này mà tôi còn không nhận ra anh muốn làm gì thì tôi đúng là một đứa ngu ngốc! Nhưng Kiều Diệc Thần và chị Lị Lị đã yêu nhau từ thời đại học, tháng sau còn đính hôn, là những người trưởng thành, họ không thể nào trải qua một đoạn tình cảm trong sáng không vướng bụi trần lâu như thế được . Có những việc xảy ra vốn là lẽ thuận theo tự nhiên.

Tôi biết điều đó rất bình thường, nhưng khi nghĩ đến, lòng tôi vẫn dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào. Anh ấy bây giờ lại quen thuộc ghé sát định hôn tôi như vậy , có phải vì say rượu nên đã nhận nhầm tôi thành chị Lị Lị rồi không ?

Trong phút chốc, nước mắt tôi tuôn rơi lã chã như mưa trút nước.

"Đừng mà... Kiều Diệc Thần, đừng làm vậy ..."

Người đàn ông đang áp chế trên người tôi bỗng khựng lại . Trong cơn mơ màng, tôi như nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ của anh . Cuối cùng, nụ hôn mà tôi ra sức kháng cự đã không hạ xuống. Kiều Diệc Thần đã thiếp đi vì quá say, nhưng trước khi ngủ, anh vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi không chịu buông. Tôi bất lực, lại cảm thấy vô cùng tủi thân , chỉ biết rúc vào một góc giường của anh lặng lẽ khóc rấm rức, rồi mê mệt ngủ thiếp đi lúc nào không hay .

### Phần 29: Buổi sáng kinh hoàng

Sáng hôm sau , tôi bị thức giấc bởi tiếng mở cửa phòng. Vừa mở mắt ra , tôi đã chạm ngay phải ánh mắt hoàn toàn tỉnh táo của Kiều Diệc Thần. Chẳng biết anh đã nhìn tôi như thế từ bao lâu, đến mức khi tôi nhìn lại , anh còn chưa kịp chớp mắt.

Thế nhưng, điều khiến tôi kinh hoàng lúc này không phải là việc bốn mắt nhìn nhau , mà là tiếng bước chân vang lên ngoài phòng khách.

"A Thần, anh dậy chưa ? Em nấu bữa sáng cho anh rồi này . Hôm nay có món cháo bí đỏ anh thích nhé, em phải dậy sớm ninh mãi đấy."

Là chị Lị Lị! Hóa ra hai người họ sống gần nhau đến thế, gần đến mức mỗi sáng đều có thể cùng nhau ăn điểm tâm.

"Ơ? Sao hôm nay anh vẫn chưa dậy thế?" Ngoài cửa, Dương Lị không nghe thấy tiếng Kiều Diệc Thần đáp lại liền trực tiếp đi về phía phòng ngủ.

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, tôi hoảng hốt đến mức mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Thế nhưng, kẻ đầu sỏ gây tội lúc này lại thản nhiên một tay chống đầu, ung dung nhìn tôi như đang thưởng thức biểu cảm hoảng loạn của tôi vậy . Tôi thật sự cạn lời trước sự bình tĩnh đến đáng sợ của anh .

Tôi cố đè thấp giọng: "Anh mau bảo chị ấy đừng vào đây đi !"

Anh nhướng mày, mặt dày hỏi ngược lại một câu: "Tại sao ?"

Tôi nghẹn họng không thốt nên lời! Tại sao á? Đại ca ơi, vị hôn thê của anh đang đứng ngay ngoài cửa, còn tôi thì đang nằm lù lù trên giường anh , chị ấy mà bước vào thì đây chẳng phải là hiện trường bắt gian hay sao ?!

Tôi thật sự không thể tin nổi Kiều Diệc Thần của sáu năm sau lại có cái thú vui ác độc đến thế này . Nhưng không có thời gian để oán trách nữa, sợ rằng giây tiếp theo Dương Lị sẽ đẩy cửa bước vào , tôi hoảng loạn cuống cuồng, đầu óc trống rỗng, lập tức trùm chăn kín đầu rồi rúc sâu vào trong chăn!

Trong không gian tối đen như mực, tôi chẳng nhìn thấy gì, lúc trượt xuống giường lại vô tình va quệt vào một chỗ nhạy cảm trên người Kiều Diệc Thần. Tôi nghe thấy người đàn ông đột ngột hừ nhẹ một tiếng, cả cơ thể anh căng cứng lại . Tôi trợn tròn mắt, ngay sau đó khuôn mặt đỏ bừng lên như gạch nung.

A lô mẹ ơi cứu con!!!

Thư Sách

### Phần 30: Trò đùa dai của ông chủ

Cũng may Kiều Diệc Thần không đến mức phóng túng vô độ. Khi Dương Lị gõ cửa phòng ngủ, anh đã kịp thời lên tiếng: "Anh ra ngay đây."

"Vâng ạ." Dương Lị đứng khựng lại vài giây ngoài cửa, rồi tiếng bước chân của cô ấy nhỏ dần và rời đi .

Kiều Diệc Thần xoay người bước xuống giường, đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân đơn giản. Một lúc sau , anh chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm quanh hông bước ra ngoài. Tôi vừa khẽ thò đầu ra khỏi chăn liền đột ngột nhìn thấy nửa thân trên trần trụi của anh với những đường nét cơ bắp săn chắc, nam tính đến nghẹt thở.

Nếu không tự nhắc nhở bản thân rằng ngoài phòng khách vẫn còn có người , có lẽ tôi đã thét ch.ói tai lên rồi . Tôi gắt gao c.ắ.n c.h.ặ.t bờ môi, hai mắt trợn tròn nhìn trân trân. Chẳng biết là do bị dọa sợ hay do mải ngắm trai đẹp mà phản ứng của tôi chậm mất vài giây, quên cả việc rụt đầu vào trong chăn.

Kiều Diệc Thần đi đến bên tủ quần áo chọn đồ, tranh thủ liếc nhìn tôi một cái: "Sao nào, cô muốn xem tôi thay đồ à ?"

Lúc này tôi mới sực tỉnh, mặt đỏ bừng lên, vội vàng rụt cổ trốn biệt vào trong chăn. Chẳng biết có phải do tư tưởng không được trong sáng hay không , nhưng khi trùm chăn kín mít, đầu mũi tôi đều tràn ngập mùi hương nam tính của anh , mơ hồ tạo ra một loại ảo giác như thể chính mình đang được Kiều Diệc Thần ôm vào lòng vậy .

Mặt nóng ran, tai đỏ ửng.

Bên ngoài vang lên tiếng sột soạt thay đồ, tôi chẳng biết anh đã mặc xong quần áo chưa . Bị nghẹt ở trong chăn có chút khó thở, tôi khẽ gọi: "Kiều Diệc Thần... anh ... anh mặc xong chưa ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-la-anh-trang-tren-cao/chuong-8.html.]

Nhưng không có tiếng ai đáp lại . Tôi len lén hé mở một góc chăn nhìn ra ngoài, thì thấy cửa phòng ngủ không biết đã được mở toang tự bao giờ. Mà trong phòng thì đã chẳng còn bóng dáng Kiều Diệc Thần đâu nữa!

Cái tên đáng ghét này cố tình không đóng cửa phòng!

### Phần 31: Bát cháo ngọt đắng

Vì không muốn người ở bên ngoài nghe thấy bất kỳ tiếng động khả nghi nào nên tôi cũng không dám động đậy. Sợ rằng chỉ cần bước xuống giường là sẽ vô tình chạm mặt Dương Lị. Tôi chỉ đành giả c.h.ế.t, tiếp tục nằm im trên giường, lén hé một khe hở nhỏ để hít thở dưỡng khí.

Chẳng biết đã qua bao lâu, đúng lúc tôi sắp bị ngạt đến đỏ gay cả mặt thì tấm chăn trên đầu bỗng nhiên bị ai đó thô bạo xốc lên. Luồng không khí mát lành ùa vào giúp tôi dễ chịu hơn hẳn, tôi thở hắt ra một hơi , giơ tay lên quạt quạt cho bớt nóng.

Kiều Diệc Thần nhíu mày nhìn tôi : "Cô ngốc à ? Cứ trùm chăn kín mít như thế không sợ bị ngạt thở mà c.h.ế.t à ?"

Tôi tức giận lườm anh một cái. Nếu không phải tại anh mở toang cửa phòng ra thì tôi có đến mức phải trốn chui trốn nhủi trong chăn không dám cử động thế này không ?! Nghe ngóng bên ngoài không còn tiếng động gì, tôi liền hỏi: "Chị Lị Lị đi rồi ạ?"

Kiều Diệc Thần gật đầu.

Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhanh ch.óng xoay người nhảy xuống giường. Nhưng Kiều Diệc Thần đã nhanh tay giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi : "Đi đâu ?"

"Đi làm chứ đi đâu ! Sắp 8 giờ rồi , không đi là muộn mất!" Hiện tại đã là 7 giờ rưỡi, tôi lại không thông thuộc đường sá khu này , chẳng biết phải tìm trạm xe buýt mất bao lâu. Mới ngày đầu chính thức đi làm , tôi không muốn để lại ấn tượng xấu với đồng nghiệp trong công ty.

Chân mày Kiều Diệc Thần giật giật: "Không ăn sáng mà đã đòi đi làm à ?" Nói rồi , anh thẳng tay đẩy tôi vào trong phòng tắm: "Trong ngăn kéo có bàn chải và đồ dùng mới đấy, vệ sinh cá nhân xong thì ra ăn sáng."

Ăn sáng á? Ăn bữa sáng tình yêu mà chị Lị Lị chuẩn bị cho anh sao ? Tôi cảm thấy Kiều Diệc Thần điên thật rồi . Nhưng nhìn sắc mặt anh lúc này không được tốt , tôi do dự một lát, nghĩ đến thân hình săn chắc vừa vô tình nhìn thấy lúc nãy, cuối cùng vẫn thức thời ngậm miệng lại .

Sau khi rửa mặt súc miệng đơn giản xong bước ra phòng ăn, tôi ngỡ ngàng nhận ra trên bàn không phải là món cháo bí đỏ ăn dở mà tôi hằng tưởng. Thay vào đó là một đĩa bánh sandwich tự làm kiểu gia đình khá đơn giản, kèm theo một ly sữa đậu nành ấm.

Tôi ngơ ngác nhìn Kiều Diệc Thần đứng bên cạnh: "Anh tự làm à ?"

Gương mặt tuấn tú của Kiều Diệc Thần thoáng qua một nét lúng túng, mất tự nhiên: "Chẳng phải cô bảo sắp muộn rồi sao ? Ăn nhanh đi rồi tôi đưa cô đi làm ."

"Dạ... vâng ." Tôi lý nhí đáp một tiếng rồi ngồi xuống ăn.

Bánh mì sandwich bị nướng hơi cháy cạnh, trứng ốp lết bên trong thì lòng đào nửa chín nửa sống, ăn kèm với vài lá rau sống, vị của nó thực ra cũng chẳng ngon lành gì. Ly sữa đậu nành ấm thì không biết anh bỏ vào bao nhiêu đường mà ngọt đến khay cả cổ. Nhưng tôi vừa ăn, vành mắt lại không tự chủ được mà đỏ lên, trong lòng dâng lên một sự cảm động và luyến lưu khó tả.

Tôi tự biết hành vi này của mình rất đáng xấu hổ, chẳng khác nào một kẻ thứ ba đang tận hưởng bữa sáng do vị hôn phu của người khác tự tay chuẩn bị . Thế nhưng tôi lại không nỡ buông bỏ, sự tham lam và si mê ích kỷ này , tôi thực sự không cách nào kiểm soát nổi.

"Sao tự dưng lại khóc rồi ?" Kiều Diệc Thần nhận ra sự bất thường của tôi , anh nhíu mày hỏi: "Dở quá à ? Thế thì đừng ăn nữa." Nói rồi , anh định giơ tay giật lấy miếng sandwich trên tay tôi .

Nhưng tôi không nỡ bỏ, vội vàng nhét hết phần bánh còn lại vào miệng, rồi một hơi uống cạn ly sữa đậu nành ngọt gắt kia . Tôi khẽ nấc lên một tiếng: "Ăn xong rồi , đi thôi anh !"

### Phần 32: Sự lựa chọn của Dương Lị

Tôi không dám để Kiều Diệc Thần đưa đến tận cổng công ty, cách tòa nhà khoảng 500 mét tôi đã giục anh dừng xe cho tôi xuống. Thế nhưng người đàn ông này chỉ liếc nhìn tôi một cái rồi dửng dưng đạp ga, đưa thẳng tôi đến trước cửa tập đoàn.

Nhìn đồng nghiệp xung quanh nườm nượp ra vào , tôi sợ hãi đến mức c.h.ế.t trân trên ghế, không dám mở cửa bước xuống, sợ có ai đó nhận ra đây là xe của Kiều Diệc Thần. Đến lúc đó thì tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch hàm oan, chẳng biết phải giải thích thế nào cho phải .

"Anh... anh có thể chạy ra xa một chút rồi hãy để tôi xuống không ?" Tôi khẩn khoản cầu xin anh .

Nhưng Kiều Diệc Thần của sáu năm sau thật sự chẳng đáng yêu chút nào: "Khai xa một chút á? Đoạn đường phía trước cấm đỗ xe, cô muốn tôi phải đi vòng thêm một vòng nữa mới đưa cô quay lại đây sao ? Đến lúc đó thì cô chắc chắn muộn làm rồi ."

Không còn cách nào khác, tôi đành c.ắ.n răng, hành động như một tên trộm, lao nhanh ra khỏi xe rồi cắm đầu chạy thẳng vào tòa nhà. May mắn thay , tôi đã kịp chấm công vào những giây cuối cùng.

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...