Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đêm đó không có gì xảy ra . Sáng hôm sau họ xuống lầu, trong đại sảnh khách điếm lác đác vài người . Gia đình Cù Thiến ở góc khuất, thấy họ liền vẫy tay.
Lại gần mới thấy sắc mặt Ngô thị tái nhợt. Vốn dĩ sức khỏe bà đã không tốt , mấy ngày đi đường chắc mệt lắm. Điều đó thì bình thường, nhưng không bình thường là lúc này sắc mặt bà lạnh lùng, rõ ràng không vui.
Ăn xong, gia đình Cù Vĩ cũng xuống lầu. Hóa ra họ dùng cơm trên phòng. Vừa xuống đã nói :
“Chúng ta ra bến cảng tìm thuyền, hỏi xem có thuyền lớn nào đi thẳng đến kinh thành không , cho tiện.”
Mọi người đều không phản đối. Ra tới cửa, Ngô thị nhíu mày nói :
“Các con đi đi , ta hơi khó chịu, về nghỉ một lát.”
Thấy bà mặt tái, Kỷ Đào vội hỏi: “Thẩm, để con xem cho thẩm nhé?”
Ngô thị xua tay: “Không cần, nghỉ một lát là được .”
Cù Thiến nhìn quanh, tiến lên đỡ bà: “Nương, con ở lại với người .”
Sắc mặt Ngô thị dịu lại đôi chút, giọng nói cứng nhắc ban nãy cũng mềm hơn:
“Không sao , các con còn trẻ, đi dạo chút cũng tốt .”
Cù Thiến đưa bà lên lầu rồi mới xuống phố cùng mọi người . Hà Nhiên sắc mặt không được tốt .
Rõ ràng là sáng nay, lúc Kỷ Đào còn chưa xuống lầu, gia đình họ đã xảy ra chuyện.
Cù Thiến chủ động tiến gần Kỷ Đào, giống như hồi ở quận Phong An từng than thở về Ngô thị, thấp giọng nói :
“Tẩu t.ử, nương ta bà ấy …”
Kỷ Đào mỉm cười nhìn nàng.
“Có lẽ ta không nên đi theo, nên ở nhà hầu hạ bà mới phải . Tẩu không biết đâu , sáng nay gọi món, chẳng hiểu sao bà lại hỏi giá, rồi lập tức không vui.”
Kỷ Đào hiểu ra , Ngô thị tiếc tiền.
Cù Thiến chỉ thuận miệng than thở, chứ không phải ghét bỏ Ngô thị. Cù Vĩ dẫn mọi người đi thẳng ra bến cảng.
Đúng lúc có một chiếc thuyền lớn cập bến. Trên sông xa xa lác đác vài chiếc thuyền nhỏ, xa hơn nữa chỉ còn thấy những chấm đen.
Bến cảng đông người , ai nấy vác bao hành lý đi lại vội vàng.
Đoàn người họ khá bắt mắt, Dư thị bế theo một đứa trẻ, Kỷ Đào và Cù Thiến dáng vẻ dịu dàng, còn Lâm Thiên Dược, Cù Vĩ và Hà Nhiên khí chất nho nhã, nhìn là biết người đọc sách.
Đang đứng quan sát thì một người trông như quản sự tiến đến, cúi mình với Cù Vĩ:
“Xin hỏi công t.ử có phải muốn đi thuyền không ?”
Mắt Cù Vĩ sáng lên: “ Đúng vậy .”
Người quản sự lại cúi chào: “Lão gia nhà ta mời chư vị lên thuyền nói chuyện.”
Cù Vĩ nhướn mày: “Lão gia nhà ngươi là ai? Hiện đang ở đâu ?”
Quả đúng là người đọc sách, đủ cẩn trọng.
Quản sự không giận, giải thích:
“Chiếc thuyền này là của lão gia nhà ta , hiện ngài đang ở trên thuyền. Vừa rồi thấy các vị dường như muốn đi thuyền…”
Chiếc thuyền trước mặt có lẽ là lớn nhất ở Phụng thành.
Cù Vĩ bàn bạc với Lâm Thiên Dược vài câu rồi gật đầu.
Quản sự dẫn họ lên thuyền. Người khuân vác xung quanh đều tự giác tránh đường, hiển nhiên địa vị của ông
ta
trên
thuyền
không
thấp.
Ông ta đưa họ đến trước một cánh cửa gỗ, gõ cửa: “Lão gia, họ tới rồi ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-10/chuong-195.html.]
Rồi quay lại nói nhỏ: “Lão gia nhà ta xưa nay rất kính trọng người đọc sách.”
Đó là lời nhắc khéo.
Cù Vĩ mỉm cười : “Đa tạ.”
Khoang thuyền không rộng lắm, tất nhiên là so với nhà cửa trên đất liền. Kỷ Đào lần đầu đi xa, cũng là lần đầu đi thuyền, nên không biết rằng khoang thế này trên thuyền đã là xa hoa lắm rồi .
Trong phòng có một nam t.ử trung niên khoảng bốn mươi tuổi. Miếng ngọc bội bên hông ông trong suốt gần như không tì vết. Bên trái là cửa sổ, ông dựa nghiêng trên ghế, cạnh đó có hai nha hoàn đang đứng hầu.
Kỷ Đào liếc nhìn cửa sổ, từ đó có thể nhìn rõ con đường bốc dỡ hàng ở bến cảng, nơi họ vừa đứng .
Thấy họ vào , nam nhân nọ ngồi thẳng hơn, chỉ tay vào ghế bên cạnh: “Ngồi đi .”
Cù Vĩ hỏi: “Không biết liệu ngài mời bọn ta tới là vì chuyện gì?”
Nam nhân nọ cười lớn: “Vì các vị mà giải ưu.”
Thấy mọi người nghi hoặc, ông nhìn Cù Vĩ và Lâm Thiên Dược:
“Các vị là cử t.ử, đi kinh thành dự thi phải không ?”
Lâm Thiên Dược bước lên: “ Đúng vậy .”
Ông vỗ tay:
“Vậy thì đúng rồi . Nói thật, bến Phụng thành không lớn. Thuyền lớn như của ta , một tháng chưa chắc có một chiếc. Hôm nay các vị gặp được ta là may mắn.”
“Ta bình sinh thích nhất người đọc sách. Vừa hay ta cũng đi kinh thành. Nếu các vị tin ta , ta đưa các vị đi .”
Ông nói nhanh, đầy hứng khởi.
Lâm Thiên Dược khẽ nhíu mày, cách người này chủ động như vậy có phần đột ngột.
Cù Vĩ nghiêm mặt.
Ngay cả Hà Nhiên cũng lộ vẻ nghi hoặc.
“Các vị không tin ta ?” ông ta hỏi tiếp.
“Ta thích tài hoa của người đọc sách, nhưng không thích các vị đa nghi.”
Lâm Thiên Dược chắp tay: “Có thể cho bọn ta về bàn bạc một chút không ?”
“Được. Thuyền ta sáng sớm ngày kia sẽ đi . Nếu muốn đi thì ngày mai phải lên thuyền. Ta là thương nhân, mỗi phòng chỉ ở hai người , một phòng năm lượng bạc. Ta đảm bảo đưa các vị bình an tới Vận thành.”
Ông chỉ đứa trẻ trong tay Dư thị, cười :
“Đứa bé thì không tính tiền, coi như ưu đãi.”
Cù Vĩ gật đầu. Sắc mặt Hà Nhiên hơi tái. Khi cả đoàn cáo từ rời đi , người nam t.ử khẽ cười , nụ cười có chút lạnh:
“Khuyên các vị một câu, tốt nhất nên tin ta . Mặt sông này không phải lúc nào cũng an toàn . Ta thu tiền, nhưng cũng đảm bảo các vị bình an tới nơi. Nếu không tin, cứ hỏi thử thuyền khác.”
Lâm Thiên Dược quay lại gật đầu.
Xuống thuyền rồi , sắc mặt Cù Thiến cũng hơi tái, còn Hà Nhiên thì trầm mặc.
Lúc này đám người bốc dỡ hàng đã rời đi . Cả nhóm men theo bờ sông đi về bên phải . Chừng một khắc sau lại thấy một chiếc thuyền nhỏ hơn chiếc vừa rồi .
Lâm Thiên Dược tiến lên, thấy một người đang nhàn nhã tựa ở cửa khoang thuyền, miệng ngậm thứ gì đó đen sì, nhai liên tục.
“Xin hỏi huynh đài, thuyền này đi đâu ?”
Người kia liếc họ một cái: “Người đọc sách à ?”
Chaporia
Bình Luận (0)