Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dương ma ma không để tâm, tay vẫn làm việc không ngừng, cười nói : “Chẳng qua là hai người ở chung một phòng thôi mà. Hồi trẻ ta còn từng ngủ giường lớn tập thể cơ, khi đó còn phức tạp hơn nhiều, đấu đá đủ kiểu. Nương của Hà công t.ử cũng không phải người gây chuyện, không sao đâu .”
Ngô thị dọn sang phòng của Dương ma ma. Sáng sớm hôm sau , trời còn chưa sáng hẳn, con thuyền lớn đã rời bến.
Mặt sông phẳng lặng. Lúc đầu Kỷ Đào còn hứng thú ngắm cảnh hai bên bờ, nhưng hai ngày sau thì bắt đầu chán.
Nàng không say sóng, chỉ là hơi uể oải, cũng không biết là do phản ứng m.a.n.g t.h.a.i hay do chưa quen cảm giác lắc lư trên thuyền.
Bên nàng thì không sao , nhưng bên kia Cù Vĩ lại ngã bệnh ngay sau khi thuyền khởi hành. Bình thường trông hắn là một công t.ử nho nhã phong độ, vậy mà giờ nằm bẹp trên giường không dậy nổi, sắc mặt tái nhợt, thỉnh thoảng còn nôn mửa. Dư thị còn phải trông con nên căn bản không lo xuể.
May còn có Cù Thiến phụ giúp. Kỷ Đào sang xem rồi kê t.h.u.ố.c cho hắn , nôn thì hết rồi , nhưng tinh thần vẫn kém, sắc mặt chưa tốt , bình thường cũng ít ra khỏi khoang.
Hà Nhiên thì lại quen đi thuyền, hắn và Lâm Thiên Dược như chẳng có chuyện gì. Mỗi lần đến thăm Cù Vĩ đều khiến hắn ghen tị không thôi, rõ ràng cùng là người như nhau , mà hắn thì như vừa ốm nặng một trận, còn hai người kia lại tung tăng khỏe mạnh.
May mà hắn còn trẻ, ba ngày sau cũng có thể ra ngoài đi lại . Ba người đứng trên thuyền ngắm cảnh, thỉnh thoảng còn ngâm thơ làm phú. Cù Vĩ quả thật không hổ danh Giải Nguyên, trong ba người hắn là người xuất sắc nhất.
Năm ngày sau , khi quản sự đến báo ngày hôm sau sẽ cập bến Hồn thành, cả đoàn đều vui mừng.
Ngày nào cũng trôi nổi trên mặt nước, ban đầu còn mới lạ, lâu dần thì chán ngán, đến cả Dương ma ma cũng thỉnh thoảng ló đầu ra nhìn .
Hồn thành so với Phụng thành còn phồn hoa hơn vài phần. Thuyền sẽ dừng ở đây hai ngày.
Đến Hồn thành là vào buổi chiều. Kỷ Đào hứng khởi kéo Lâm Thiên Dược và Dương ma ma xuống thuyền lên bờ, né tránh đám người vác hàng qua lại . Bến cảng rất lớn, riêng những con thuyền cỡ họ đã có ba chiếc.
Bến tàu náo nhiệt vô cùng. Khác với phố xá trong thành, ở đây công t.ử nhà giàu và thư sinh đâu đâu cũng thấy, mà dân mặc áo vải thô cũng không thiếu.
Lâm Thiên Dược và Dương ma ma cẩn thận che chở Kỷ Đào len qua đám đông. Hàng hóa bày bán đủ loại: có ngọc bội trang sức nhìn trong suốt như ngọc thật, cũng có hoa làm bằng vải sa rẻ tiền, giá cực rẻ, hai đồng mua được ba bông.
Ba người dạo chơi cả buổi chiều, ăn tối ngoài phố rồi mới về.
Hành lang vốn yên tĩnh hôm nay
lại
ồn ào. Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược
nhìn
nhau
, bước
vào
thì thấy một phụ nhân hơn ba mươi tuổi, dáng
người
đầy đặn, vẻ mặt kiêu căng.
Y phục
trên
người
tinh xảo, thêu từng mảng lớn hoa phù dung, càng
làm
nổi bật đôi mày sắc sảo. Bà
ta
đang sai bảo nha
hoàn
và bà t.ử,
nhìn
cảnh trong lối
đi
, thỉnh thoảng
lại
cau mày chê bai.
Thấy hai người bước vào , nàng ta đ.á.n.h giá Lâm Thiên Dược từ trên xuống dưới , nặn ra một nụ cười : “Vị công t.ử này là đi dự thi chăng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-10/chuong-197.html.]
Lâm Thiên Dược gật đầu, che chở Kỷ Đào định đi qua. Phụ nhân thấy tình hình hai người , lại nhìn đến Dương ma ma, ánh mắt thoáng sâu lại , cười nói : “Cử nhân trẻ như vậy , trong nhà chắc hẳn giàu có lắm nhỉ?”
Chưa nói xong, có lẽ nhìn thấy y phục giản dị của Lâm Thiên Dược, nàng ta phẩy tay: “Ta nói bừa thôi. Các ngươi cứ tự nhiên.”
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược về phòng, bảo Dương ma ma cũng nghỉ ngơi. Dạo cả buổi chiều, có lẽ do mấy hôm ở thuyền ít đi lại nên chân Kỷ Đào hơi mỏi.
Tối đến, có rất nhiều nữ t.ử trang điểm đậm, y phục mát mẻ đi lại ở bến tàu. Quản sự nói , đây là “đặc sản” của các bến cảng lớn, không cần tốn bao nhiêu tiền cũng có thể hưởng một đêm xuân.
Sau khi nghe Lâm Thiên Dược kể vậy , kể từ đó cứ đến ban đêm Kỷ Đào không cho hắn ra ngoài nữa.
Khi thuyền lại khởi hành, trên thuyền có thêm đôi thu thê ngoài ba mươi tuổi kia . Ăn mặc rất giàu sang, còn dẫn theo hai nha hoàn và hai bà t.ử. Phu quân nàng ta cũng là cử nhân, bên cạnh có hai tùy tùng.
Phụ nhân kia đặc biệt kiêu ngạo. Lần đầu gặp họ, đại khái vì thấy Dương ma ma nên tưởng nhà họ giàu có , chỉ là ra ngoài khiêm tốn. Qua một ngày mới biết tình hình trên thuyền, toàn là người nghèo.
Đương nhiên, trong mắt nàng ta , ngay cả người có gia cảnh khá như Cù Vĩ cũng là nghèo.
Trong hai nha hoàn của nàng ta lại có một người say sóng. Biết chuyện, phụ nhân cũng mặc kệ, mọi việc hầu hạ dồn hết lên người còn lại .
Một ngày nọ, Lâm Thiên Dược ngồi trên ghế đọc sách, Kỷ Đào ngồi bên cạnh tùy ý lật y thư thì có người gõ cửa.
Kỷ Đào ra mở, thấy nha hoàn kia đứng ngoài cửa, mắt đỏ hoe. Vừa thấy nàng mở cửa đã muốn quỳ xuống. Kỷ Đào vội ngăn lại . Lâm Thiên Dược thấy cảnh ấy liền bước tới kéo Kỷ Đào ra sau lưng mình , không nhìn nha hoàn đang khóc đến nước mắt giàn giụa dưới đất, lạnh giọng hỏi:
“Ngươi làm vậy là sao ?”
Nha hoàn định dập đầu, Lâm Thiên Dược quát: “Đứng lên.”
Nàng ta sợ run người , không dám dập đầu nữa, vừa khóc vừa nói : “Nô tỳ nghe vị thẩm thẩm kia nói phu nhân là đại phu, xin người có thể cứu giúp Yến nhi được không ? Vừa rồi , nàng ấy ngất rồi .”
Ngất rồi ?
Kỷ Đào khẽ nhíu mày. Hẳn là say sóng. Nhưng nha hoàn này có chủ t.ử, nàng tùy tiện xen vào chẳng khác nào nhúng tay vào chuyện nhà người ta . Nàng không phải người không hiểu lễ như vậy .
Hơn nữa, không đi cầu chủ t.ử mà lại đi cầu một người ngoài như nàng, là có ý gì?
Chaporia
Bình Luận (0)