Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngoại truyện nguyên tác 《 Lấy tình làm kính 》
1
Tạ Kính hy sinh năm 29 tuổi, c.h.ế.t trong vòng tay của người mà hắn yêu nhất.
Khi lưỡi đao vung tới, hắn không chút do dự mà chắn trước mặt Úy Trăn.
Cơn đau nhức và mất m.á.u quá nhiều khiến ý thức hắn trở nên mơ hồ.
Hắn không nhìn rõ biểu cảm của Úy Trăn, chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng nàng gọi thái y.
Hắn cố sức nắm lấy tay Úy Trăn.
Muốn bảo nàng đừng lo lắng, bỗng nhiên cảm thấy có giọt nước nhỏ lên gò má.
"Nàng đang khóc ."
Đầu ốc trì trệ hồi lâu mới truyền kết luận này cho chủ nhân cơ thể.
Tạ Kính nghĩ thầm, đừng khóc mà.
Lần này , cuối cùng ta cũng bảo vệ được nàng.
2
Tạ Kính và Úy Trăn quen biết từ nhỏ.
Trong mắt Tạ Kính, Úy Trăn là một cô nương đáng thương.
Rõ ràng là công chúa cao quý mà lại sống cuộc đời thê t.h.ả.m.
Hắn vĩnh viễn không quên được ánh mắt nàng nhìn mình trong đêm đầu gặp mặt.
Không quên được lời nàng quả quyết nói rằng một ngày nào đó sẽ báo đáp hắn .
Mỗi lần vào cung, Tạ Kính đều tìm cách tránh mặt cung nhân, lẻn vào lãnh cung để mang đồ ăn thức uống cho Úy Trăn.
Nàng sẽ nhẹ giọng cảm ơn, từng chút từng chút một ăn, vô cùng đáng yêu.
Vì Úy Trăn, vị tiểu công t.ử họ Tạ vốn được gia giáo nghiêm khắc đã học được cách bò lỗ ch.ó, trèo tường, và học cách giấu đồ trong ống tay áo rộng.
Hắn đắm chìm trong niềm kiêu hãnh được che chở cho một mầm non trưởng thành.
Mãi cho đến rất lâu sau này , hắn mới biết trong lãnh cung nhỏ bé năm xưa ẩn chứa biết bao tai mắt của Doãn hoàng hậu.
Mỗi một ân huệ nhỏ của hắn đều mang đến cho nàng vô tận phiền toái.
Nhưng nàng chẳng nói lời nào, chỉ dặn hắn nếu lần sau muốn tới thì hãy báo trước .
Vì muốn lưu lại chút thiện ý cuối cùng của thế giới dành cho mình , nàng đã nỗ lực hết sức.
3
Cung tường sâu thẳm, cơ hội gặp gỡ ít ỏi và khó khăn.
Gió xuân mỗi năm đều khiến vóc dáng thiếu niên cao lớn hơn.
Hắn dần bắt đầu gánh vác trọng trách họ Tạ, biết được nhiều bí mật cung đình.
Hắn càng thương xót cô nương trong lãnh cung, luôn lo sợ nàng bị Doãn hậu hại c.h.ế.t.
Bỏ mặc cả ánh mắt như nhìn kẻ ngốc của cha mình .
Ngày Úy Trăn cập kê, mẫu phi của nàng nuốt vàng tự sát.
Tạ Kính tìm mọi cách lẻn vào lãnh cung để an ủi nàng.
Nhưng lại nhìn thấy một Úy Trăn hoàn toàn khác.
Hắn thấy nàng khóc lóc cầu xin hoàng đế.
Nhưng ngay khi quay đầu lại , gương mặt đã trở nên vô cảm, trong mắt đầy rẫy sự tính kế.
Úy Trăn lớn lên trong nghịch cảnh, vốn dĩ chẳng phải là một đóa hoa trắng ngây thơ.
Tạ Kính cảm thấy tan vỡ, nhưng lại không thể kìm nén được mà rung động.
Đó là lần đầu tiên trong đời.
Hắn nhận thức rõ ràng mình đang ngưỡng mộ người như thế nào.
Hắn có thể xót xa cho một đóa hoa yếu ớt.
Nhưng chỉ phục tùng trước một cánh ưng tung bay.
Về sau , hắn nhìn Úy Trăn từng bước leo lên, nhìn nàng từ kẻ bị ức h.i.ế.p đến vị thế ngang hàng với nhà họ Doãn.
Nhìn nàng cuối cùng có thể quang minh chính đại gọi hắn là T.ử Giám.
Hắn nhớ rõ mỗi một thành tựu của nàng, cũng nhớ rõ vẻ mệt mỏi trên gương mặt nàng.
Không biết từ lúc nào, hắn hy vọng mình là bến đỗ nghỉ chân duy nhất của nàng.
Sau khi Úy Trăn lên ngôi, nàng cho Tạ Kính một cơ hội lựa chọn.
Nàng hỏi hắn muốn làm Tạ đại nhân hay làm quân hậu của nàng.
Dưới bộ triều phục nặng nề, Tạ Kính nhìn thấy một thiếu nữ cô độc.
Khoảnh khắc ấy , hắn quên hết mọi khát vọng của bản thân , chỉ dịu dàng hỏi nàng:
"Bệ hạ muốn ta làm gì?"
Nàng do dự hỏi:
"Tạ Kính, chàng có thể luôn đứng bên cạnh ta không ?"
Tạ Kính đáp:
"Đó là vinh hạnh của thần."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-than-chi-ai/chuong-9-phien-ngoai-ta-kinh.html.]
Cứ thế,
hắn
phó thác cả đời
mình
.
4
Không lâu sau khi kết hôn, Tạ Kính nhận ra kỳ vọng của mọi người dành cho hắn đã thay đổi.
Nhà họ Tạ không còn yêu cầu hắn trở thành vị gia chủ đầy mưu lược.
Họ khuyên hắn hãy lung lạc nữ đế, tốt nhất là khiến bệ hạ nhanh ch.óng sinh hạ dòng dõi mang huyết mạch họ Tạ.
Tạ Kính lòng đầy chua xót.
Nỗi đau này càng dữ dội hơn khi hắn nhận ra Úy Trăn là một quân chủ kiệt xuất.
Úy Trăn cho Tạ Kính một danh phận, cho hắn vinh sủng của quân hậu, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Nàng sẽ không còn chia sẻ với hắn chuyện triều chính, không cho hắn cơ hội can thiệp vào tiền triều.
Về lý trí, hắn hiểu đó là vì thế lực họ Tạ quá lớn.
Úy Trăn lo sợ nó sẽ trở thành một nhà họ Doãn thứ hai.
Nhưng về tình cảm, hắn không thể chấp nhận việc người từng kề vai chiến đấu, thân mật khăng khít, sau khi trở thành phu thê lại trở nên xa cách.
"Gần nhau chỉ thấy nhật nguyệt, xa nhau nhất chính là phu thê."
Mỗi đêm khó ngủ, Tạ Kính lại nhớ tới câu nói này .
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Phu thê đế vương, có lẽ chính là sự phản ánh chân thực nhất của câu nói ấy .
Sau bốn năm bị giam cầm trong cung tường, Tạ Kính soi gương, nhận ra mình đã điểm bạc mái đầu.
Hắn không biết mình đã nói những lời ấy với Úy Trăn bằng tâm trạng gì, rằng "Tạ Kính dung sắc không còn được như xưa".
Hắn biết cái hắn nói không phải dung mạo, mà là tuổi thiếu niên phơi phới, đầy chí lớn năm nào.
Úy Trăn nói :
"Ta biết tất cả những gì chàng làm đều là vì ta ."
Nàng trân trọng nắm lấy tay hắn .
"Ta sẽ không phụ chàng ."
Yêu nàng vì câu nói đó, mà cũng hận nàng vì câu nói ấy .
Nàng không phải kẻ bạc tình.
Nhưng trước hết nàng là bậc quân vương, sau đó mới là thê t.ử của chàng .
Mà phía sau Tạ Kính lại là những mối lợi ích khiến nàng phải đắn đo trên cương vị một quân chủ.
Gạt bỏ những toan tính ấy sang một bên, tình yêu còn lại nàng dành cho Tạ Kính quả thực quá ít ỏi.
5
Khi trút hơi thở cuối cùng trong lòng Úy Trăn.
Tạ Kính cảm thấy mình như trút được gánh nặng.
Chàng không bị nỗi đau đớn dày vò cho đến khi tâm tư xa cách với nàng.
Cũng không phụ lòng nàng, càng không hổ thẹn với gia tộc họ Tạ.
Chàng đã c.h.ế.t, Úy Trăn dù thế nào cũng sẽ đối đãi t.ử tế với nhà họ Tạ.
Còn về những trả giá và hy sinh của bản thân .
Suy cho cùng đó cũng là lựa chọn chàng cam tâm tình nguyện.
Chỉ một giọt lệ của nàng, cũng đủ để trả hết ân tình.
6
Tạ Kính không ngờ rằng sau khi c.h.ế.t lại bị một kẻ tự xưng là thần minh bắt lấy.
Thần nói rằng mình đã vô ý hủy hoại mối duyên của Úy Trăn và Tạ Kính ở một thế giới khác, khiến họ không thể tương ngộ.
Thần bá đạo nhét linh hồn chàng vào thân xác Tạ Kính ở thế giới đó.
Bắt chàng đi chúc mừng sinh thần Úy Trăn.
Tạ Kính lại được nhìn thấy Úy Trăn thời thiếu nữ.
Lần này , chàng có cơ hội tặng nàng màn pháo hoa mà chàng hằng mong ước cho lễ cập kê.
Úy Trăn có sự che chở của thần minh sống tốt hơn nhiều so với nàng trong ký ức của chàng .
Ánh mắt nàng mỗi khi nhắc đến thần minh đều lấp lánh ý cười và sự ỷ lại khó giấu.
Đây là một Úy Trăn mà chàng chưa bao giờ được thấy.
Vì thế, tất cả những gắn bó, yêu đương kiếp trước đều hóa thành một câu nói đơn giản:
"Quan hệ thực tốt ."
Ánh lửa từ que pháo nhỏ sáng rực như những vì sao , in bóng lên gương mặt nàng.
Tạ Kính nghĩ, chưa từng yêu nhau cũng tốt .
Úy Trăn sẽ có một vị quân hậu yêu nàng bằng cả trái tim, còn Tạ Kính, cũng có thể lựa chọn trở thành một Tạ đại nhân.
Làm thanh kiếm của nàng, làm thước đo chuẩn mực, làm những việc mà một quân hậu không thể làm .
Sử sách ngày sau , minh quân và hiền tướng, tên tuổi vẫn sẽ được đặt cạnh nhau .
Nhưng khi đó, Tạ Kính vẫn là Tạ Kính, chứ không phải là phu quân của một ai khác.
Trở về phủ họ Tạ, Tạ Kính bắt đầu cầm b.út viết thư cho chủ nhân thật sự của thân xác này .
Một bức thư thật dài, không một chữ nào nhắc chuyện phong nguyệt.
【 Hết 】
Chaporia
Bình Luận (0)