Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vải bông mềm mại nhất, màu sắc nhã nhặn, thêu hình mây lành và linh thú cát tường đơn giản. Từng đường kim mũi chỉ đều đặn tinh tế, rõ ràng đã bỏ rất nhiều tâm huyết.
Bích Hà nâng đồ đến trước mặt ta , cúi đầu nói : "Tay nghề nô tỳ thô vụng, không thể so với các tú nương trong phủ. Chỉ nghĩ rằng đồ mặc sát người của tiểu chủ t.ử thì tự tay làm sẽ yên tâm hơn. Đây là chút tâm ý đã chuẩn bị từ lâu. Mong phu nhân đừng chê."
Ta bảo Phỉ Thúy nhận lấy, cầm chiếc yếm đỏ thêu cá chép vàng ở trên cùng lên xem kỹ, khuôn mặt lộ nụ cười : "Đường kim tinh xảo thế này mà còn nói là thô vụng sao ? Bích Hà có lòng rồi . Ta thay đứa bé cảm ơn ngươi."
Bích Hà không lập tức lui xuống, nàng ta nhẹ giọng nói : "Phục vụ thế t.ử và phu nhân là bổn phận của nô tỳ. Sau này có tiểu chủ t.ử lại càng phải tận tâm hơn. Nô tỳ lớn lên trong phủ từ nhỏ, nhờ ơn Hầu gia, phu nhân và thế t.ử mới có ngày hôm nay. Nô tỳ không dám có ý nghĩ khác, chỉ mong có thể mãi ở bên cạnh thế t.ử và phu nhân, tận tâm hầu hạ. Như vậy đã là phúc phận lớn nhất rồi ."
Ta gật đầu: "Lòng trung thành của ngươi, ta đương nhiên biết . Thế t.ử cũng thường khen ngươi làm việc ổn thỏa. Có ngươi quản lý thư phòng, cả mẫu thân và ta đều yên tâm."
Bích Hà tạ thưởng rồi lặng lẽ lui ra .
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Ta bảo Liên Kiều cất đồ đi , Phục Linh lạnh nhạt nói : "Khẩu khí ấy chẳng khác gì đang tự nhận mình là di nương tương lai."
Ta lắc đầu: "Được thái thái tín nhiệm, được thế t.ử dựa dẫm, nàng ta vốn có tư cách để tự tin như vậy ."
19
Cái nóng mùa hè dần rút đi , thời tiết ngày càng mát mẻ, rất thích hợp để dưỡng thai.
Nhưng cũng đúng lúc ấy , một tin tức theo gió thu thổi vào bức tường cao của Hầu phủ.
Mộc Lan vừa chải tóc cho ta vừa hạ thấp giọng: "Bên ngoài đang truyền tai nhau ghê lắm. Nghe nói vị ở Thẩm gia kia ... đã trở về kinh rồi ."
Ta đang soi gương xem sắc mặt mình , nghe vậy thì sững người : "Trở về rồi ? Thế còn Tạ Tĩnh?"
Mộc Lan lắc đầu, giọng càng nhỏ hơn: "Chỉ có một mình nàng ta thôi, trông vô cùng t.h.ả.m hại. Nghe nói đêm khuya mới đến kinh thành, mặc bộ nam trang cũ nát, tóc tai rối bù, mặt mũi lem luốc, liều mạng đập cửa Thẩm phủ. Nhưng Thẩm gia không mở cửa. Sau đó nàng ta lại đến cửa hông Tạ phủ, bên đó cũng không cho vào ."
Ta cầm một cây trâm ngọc lên ướm thử trên tóc: "Tạ Tĩnh không về cùng nàng ta sao ?"
Phỉ Thúy ghé
lại
gần: "Đây mới là chuyện kỳ lạ nhất.
Nàng
ta
nói
Tạ tiểu tướng quân
trên
đường hành tẩu giang hồ
đã
kết thù với kẻ cực kỳ lợi hại,
bị
người
ta
hại c.h.ế.t. Nàng
ta
phải
liều mạng lắm mới trốn về
được
.
Nhưng
lời
này
thật giả thế nào chẳng ai
biết
.
Bên phía Tạ gia lại nói con trai nhà họ đang yên ổn nhậm chức ở nơi khác. Chính Thẩm thị không giữ phụ đạo, bỏ nhà chạy theo người khác, nay sa cơ lỡ vận mới muốn quay về bấu víu. Còn Thẩm gia thì đóng kín cửa, một câu cũng không chịu nói ."
Nỗi hận của ta đối với Tạ Tĩnh vẫn chưa tan hết, không ngờ lần nữa nghe được tin tức của hắn lại là như vậy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-tuong-lai-dao-hon-kieu-hoa-cua-ta-duoc-khieng-vao-hau-phu/chuong-8.html.]
Năm đó hai người bỏ trốn cùng nhau , cả hai nhà Tạ Thẩm đều tuyên bố từ mặt đôi nam nữ bất hiếu ấy .
Tạ Tĩnh tuy là trưởng t.ử, nhưng phía dưới còn mấy người đệ đệ đang dòm ngó vị trí của hắn . Vị trí Tạ tiểu tướng quân mới từ lâu đã có người khác đảm nhiệm.
Thẩm gia cũng còn nhiều tiểu thư chưa xuất giá, dù sao cũng phải nghĩ cho tiền đồ của họ.
Ta đặt cây trâm xuống: "Vậy bây giờ nàng ta ở đâu ?"
Phỉ Thúy chần chừ một lát: "Nghe nói đang thuê một căn nhà nhỏ ở phía nam thành để ở."
Ta khẽ ừ một tiếng.
Rồi không hỏi thêm gì nữa.
20
Tin đồn về việc Thẩm Tâm Ngọc trở về kinh thành lặng lẽ lan truyền ngoài dân gian, nhưng trong Định Uyên hầu phủ vẫn bình yên như mặt nước.
Bùi Huyền trông chẳng có gì khác thường.
Ngày ngày chàng vào triều, trở về phủ, đều đặn hỏi han chuyện ăn uống nghỉ ngơi của ta , quan tâm đến ta và đứa con trong bụng.
Chỉ là đôi lúc, chàng sẽ nhìn ra ngoài cửa sổ đến thất thần, quyển sách trong tay rất lâu không lật nổi một trang. Khi nói chuyện với ta , cũng thỉnh thoảng vô cớ ngừng lại , ánh mắt phiêu dạt về nơi xa.
Ta biết vì sao .
Tin tức đã đến tai ta , đương nhiên cũng sẽ đến tai chàng .
Đặc biệt là những lời đồn về việc Thẩm Tâm Ngọc sa sút ra sao , bị cả hai nhà từ chối ngoài cửa thế nào.
Chàng vẫn chưa từng buông bỏ được ả.
Tình cảm thuở thiếu niên không thể viên mãn vốn đã khó quên, nỗi bất bình vì từng bị phụ bạc còn chưa hoàn toàn nguôi ngoai, nay lại thêm lòng thương hại đối với một kẻ đáng thương.
Cuối cùng, vào một ngày nọ, Bùi Huyền gặp Thẩm Tâm Ngọc trong một con ngõ hẻo lánh.
Ả mặc áo vải giản dị, trang điểm nhạt nhòa, vừa khóc vừa kể rằng năm xưa mình bị Tạ Tĩnh cưỡng ép bắt đi , đã phải chịu đủ mọi khổ sở. Tạ Tĩnh sau đó c.h.ế.t dưới tay kẻ thù, còn ả may mắn trốn thoát nhưng không còn nơi nào để nương tựa.
Chaporia
Bình Luận (0)