Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giờ giấc về phủ của Bùi Huyền cũng ngày càng ổn định, trên người chàng không còn mùi hương xà phòng thoang thoảng như trước nữa.
Cuộc sống nhanh ch.óng trở lại vẻ bình yên hoàn mỹ vốn có .
Tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra .
26
Đại phu nói ngày sinh của ta hẳn chỉ còn trong một hai hôm nữa.
Mẹ chồng lo lắng vô cùng, từ sớm đã chuẩn bị đầy đủ bà đỡ và mọi thứ cần thiết.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Bùi Huyền cũng căng thẳng không kém, mỗi ngày vừa tan làm ở nha môn là lập tức trở về phủ.
Hôm ấy , Thẩm Tâm Ngọc đột nhiên xuất hiện trước cổng Định Uyên hầu phủ.
Ả mặc một bộ váy màu hồng cánh sen, tóc b.úi chỉnh tề, trên mặt trang điểm nhàn nhạt, nhưng vành mắt đỏ hoe.
Vừa tới gần, ả đã quỳ xuống, chưa nói đã khóc .
"Xin ma ma làm ơn, giúp ta thông báo một tiếng, ta muốn gặp Thế t.ử phu nhân."
Giọng nói không lớn, nhưng vừa đủ để người qua kẻ lại nghe rõ.
Bà t.ử giữ cổng nhíu mày quát đuổi: "Mụ điên từ đâu tới? Cũng không nhìn xem đây là nơi nào! Đi mau đi mau!"
Thẩm Tâm Ngọc không chịu đứng dậy, còn cao giọng hơn, từng chữ như rút m.á.u: "Ta không phải kẻ điên! Ta họ Thẩm. Thế t.ử thương ta cô khổ không nơi nương tựa nên mới sắp xếp cho ta một chỗ ở tại nam thành, cho ta làm ngoại thất của chàng ."
"Hôm nay ta mạo muội tới đây quả thật là có nguyên do. Ta không dám vọng tưởng điều gì quá cao sang, chỉ cầu phu nhân thương xót, cho ta một danh phận, dẫu chỉ là tỳ thiếp cũng được ."
Vừa nói , ả vừa lấy ra một vật làm bằng chứng, nghiễm nhiên chính là khối ngọc bội trước kia của Bùi Huyền.
Giọng nói ả ai oán, nước mắt giàn giụa, chẳng mấy chốc đã thu hút đám người rảnh rỗi ngoài ngõ cùng vài hạ nhân trong phủ vừa hay đi ngang qua ngoại viện.
Bà t.ử giữ cổng dường như bị màn kịch ấy làm cho luống cuống, tiếng quát tháo càng lúc càng lớn, nhưng lại không thật sự sai người lôi ả đi xa.
Ngay sau đó, một kẻ hạ nhân xuyên qua cửa hông, chạy thẳng về phía viện của ta .
27
Ta đang được Liên Kiều và Phục Linh dìu đi lại chậm rãi trong phòng trải t.h.ả.m dày.
Cảm giác nặng nề nơi bụng dưới ngày một rõ rệt.
Đúng lúc ấy , ngoài sân bỗng vang lên tiếng chân chạy gấp gáp.
Một giọng nói đầy hoảng hốt cố ý cất cao: "Không xong rồi ! Không xong rồi ! Bên ngoài... bên ngoài có một phụ nhân tới gây chuyện!"
"Ả
nói
mình
là ngoại thất mà Thế t.
ử gia nuôi ở nam thành! Ả nhất quyết đòi gặp phu nhân,
muốn
xin một danh phận! Giờ đang quỳ ngoài cổng
khóc
lóc,
rất
nhiều
người
đã
kéo tới xem
rồi
!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-tuong-lai-dao-hon-kieu-hoa-cua-ta-duoc-khieng-vao-hau-phu/chuong-11.html.]
Tiếng nói vừa lọt vào tai, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước , cảm xúc của ta vẫn không khỏi kích động.
Bụng cũng phát tác theo, cơn đau quặn thắt dữ dội kéo đến.
"Phu nhân!"
Tiếng kinh hô của Liên Kiều và tiếng hít lạnh của Phục Linh đồng thời vang lên.
Bà đỡ vội vàng tiến lên xem xét, giọng nói cũng thoáng đổi: "Thấy đỏ rồi ! Mau! Đưa vào phòng sinh! Sắp sinh rồi !"
Cơn đau dồn dập kéo đến, trán ta lấm tấm mồ hôi lạnh, đám người vội vã dìu ta về phía giường sinh.
Bên tai ta ong ong không ngừng.
Tiếng la hét của bà t.ử, tiếng quát hỏi mơ hồ của Bùi Huyền, tiếng mẹ chồng nghiêm giọng ra lệnh xử trí, tất cả hòa lẫn vào nhau , rồi bị từng cơn đau dữ dội hơn nữa nhấn chìm.
28
Lúc tỉnh lại lần nữa, cả người như bị tháo rời rồi ghép lại , chỗ nào cũng đau nhức âm ỉ.
Bên giường vang lên giọng nói vui mừng của Liên Kiều: "Phu nhân tỉnh rồi ?"
Phục Linh lập tức dùng khăn ấm thấm môi cho ta , rồi bưng nước đến cẩn thận đút từng ngụm.
Ta cất giọng khàn khàn: "Đứa bé..."
Liên Kiều vội đáp: "Tiểu thiếu gia khỏe lắm, nhũ mẫu vừa cho b.ú xong, hiện đang ngủ rất ngon. Thái thái đã đích thân đến xem rồi , vui mừng không biết bao nhiêu mà kể, còn thưởng cho toàn bộ hạ nhân trong phủ ba tháng tiền tiêu vặt."
"Thế t.ử gia cũng luôn ở bên ngoài canh giữ. Vừa rồi mới bị thái thái khuyên đi nghỉ, còn dặn nếu người tỉnh phải lập tức báo tin."
Ta khẽ gật đầu.
Ánh mắt rơi xuống chiếc tã bọc nhỏ bên cạnh.
Đứa bé nhắm mắt ngủ say, khuôn mặt hồng hào, hơi thở nhẹ nhàng.
Đây là đứa con ta đã dùng hết sức lực mang đến thế gian, là trưởng t.ử đích xuất của Bùi Huyền, là người thừa kế tương lai của Định Uyên hầu phủ.
Ta hít một hơi thật sâu, hỏi: "Bên ngoài thế nào rồi ?"
Liên Kiều và Phục Linh nhìn nhau .
Liên Kiều hạ thấp giọng nói : "Thẩm thị đã bị bịt miệng lôi đi , hiện bị giam trong một căn viện nhỏ ở phía sau ngõ, có người canh giữ."
"Còn Hàn bà t.ử, kẻ xông vào báo tin hôm ấy , đã bị Tiền ma ma sai người bắt giữ ngay tại chỗ. Bà ta nhất quyết nói mình chỉ nghe tiếng ồn ào ngoài cổng nên hoảng hốt chạy vào bẩm báo, tuyệt không có ý đồ khác. Điều tra gia cảnh cũng không thấy có thân thích nào trong phủ. Chỉ có một vị phu quân c.h.ế.t yểu từ lâu. Nhưng thái thái đang nổi giận, đã hạ lệnh đ.á.n.h gãy chân rồi đuổi khỏi phủ để răn đe rồi ."
Ta lại hỏi:
"Mẫu thân và Thế t.ử có nghi ngờ điều gì khác không ?"
Chaporia
Bình Luận (0)