SƯƠNG ĐÌNH CỰU MỘNG/Chương 2: 2C. 2: 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tạ Từ ăn mặc rất giản dị.

 

Đạo quán Ngọc Thanh là nơi thanh tu của Đạo gia, hắn không thích đeo vàng mang bạc, hôm nay chỉ mặc một bộ thường phục màu xanh.

 

Phụ thân không quen biết hắn , sắc mặt lập tức trầm xuống, lấy uy nghiêm của gia chủ ra .

 

"Tiểu t.ử hoang dã từ đâu tới, dám ăn nói ngông cuồng ở phủ Trường Bình Hầu?"

 

Tạ Từ nhếch môi cười , ánh mắt cực kỳ sắc bén.

 

Còn chưa kịp nổi giận, Uyển Uyển đã lại ho dữ dội.

 

Nàng ôm n.g.ự.c, cả người ngả vào người nha hoàn .

 

"Phụ thân đừng tức giận, đều là lỗi của con, khiến tỷ tỷ và vị công t.ử này không vui."

 

Mẫu thân đau lòng không thôi, lập tức sai người đi lấy lò sưởi tay, lại tự mình nắm tay Uyển Uyển xoa bóp.

 

Dỗ dành xong Uyển Uyển, bà quay đầu trừng mắt nhìn ta .

 

"Ninh Ninh, đây là quy củ con học được trong đạo quán sao ?"

 

"Dẫn một nam nhân không rõ lai lịch về nhà, còn để mặc hắn cãi lời phụ thân con, bắt nạt muội muội con!"

 

Ta nhìn gương mặt đầy phẫn nộ của mẫu thân , trong lòng vô cùng bình thản.

 

Đó chính là lý do suốt chín năm qua ta không muốn trở về.

 

Ở đạo quán Ngọc Thanh, Huyền Hư chân nhân dạy ta đ.á.n.h cờ, chưa từng chê ta hạ cờ chậm.

 

Ông chỉ luôn cười ha hả đưa cho ta trái cây vừa hái.

 

Bạch gia gia của Dược Vương Cốc dạy ta nhận biết thảo d.ư.ợ.c, ta nhổ sạch đám độc thảo của ông đem vứt đi , ông cũng không tức giận.

 

Họ nói , trẻ con phải phạm nhiều lỗi , người lớn mới có chỗ phát huy tác dụng.

 

Nhưng cha mẹ ta không như vậy , họ chỉ muốn ta hiểu chuyện, muốn ta vô điều kiện nhường nhịn Uyển Uyển.

 

Năm bảy tuổi, ta vô tình chạm vào bát t.h.u.ố.c của Uyển Uyển.

 

Bát không vỡ, chỉ làm đổ vài giọt t.h.u.ố.c.

 

Mẫu thân liền phạt ta quỳ trong tuyết nửa canh giờ.

 

Bà nói t.h.u.ố.c là mạng của muội muội , ta chạm vào , chính là muốn lấy mạng muội ấy .

 

Ta quỳ trong tuyết, đầu gối tím bầm vì lạnh, toàn thân run rẩy.

 

Uyển Uyển đứng sau cửa sổ nhìn ta , trong tay vẫn bưng bát t.h.u.ố.c kia , từng ngụm từng ngụm uống, đôi mắt sáng long lanh.

 

Khi ấy ta không hiểu vì sao nàng lại nhìn ta như vậy .

 

Sau này ta hiểu rồi , nàng đang cười .

 

Nàng đang nhìn ta chỉ vì làm đổ vài giọt t.h.u.ố.c của nàng mà phải quỳ trong tuyết đến mất cảm giác.

 

Phụ thân tan triều trở về, nhìn thấy ta quỳ trong sân thì nhíu mày.

 

"Lại chọc mẫu thân con tức giận nữa sao ?"

 

Ông không bảo ta đứng lên, chỉ vòng qua ta rồi đi vào noãn các.

 

Ta nhớ tối hôm đó, hai chân ta hoàn toàn mất cảm giác.

 

Ma ma bế ta về phòng, dùng nước tuyết xoa đầu gối cho ta , xoa suốt một canh giờ mới đỡ.

 

Sáng hôm sau , mẫu thân mang cho ta một bát mì trường thọ.

 

Bà nói :

 

"Ninh Ninh ngoan, sau này đừng làm muội muội tức giận nữa."

 

Ta ăn hết bát mì đó, cảm thấy rất ngon.

 

Bây giờ nghĩ lại , bát mì ấy chính là toàn bộ sự bù đắp mà bà dành cho ta .

 

03

 

Ta kéo kéo tay áo Tạ Từ.

 

“Chúng ta đi thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/suong-dinh-cuu-mong/2.html.]

“Hôn sự đã báo cho họ biết rồi , việc của ta cũng làm xong rồi .

 

Ta nói vô cùng nghiêm túc, xoay người định lên xe ngựa.

 

Phụ thân lại đột nhiên cao giọng.

 

“Hôn sự gì?”

 

“Ninh Ninh, con có biết mình đang nói mê sảng gì không ?”

 

Tạ Từ đứng thẳng người , chắn kín trước mặt ta , từng chữ rõ ràng.

 

“Ta muốn cưới Ninh Ninh.”

 

“Hôm nay xuống núi, chỉ là tới báo cho các người một tiếng, chứ không phải tới xin các người đồng ý.”

 

Tiếng ho của Uyển Uyển lập tức ngừng lại .

 

Nàng nhìn Tạ Từ, trong mắt nhiều thêm vài phần tính toán mà ta không hiểu nổi.

 

Dù sao cũng đang ở trước cổng Hầu phủ, người qua kẻ lại đông đúc.

 

Vì giữ thể diện, phụ thân đành cưỡng ép sai người mời chúng ta vào tiền sảnh.

 

Bước vào trong, ta mới phát hiện trong nhà đã thay đổi rất nhiều.

 

Đông Noãn Các trước kia ta ở, hiện giờ bày đầy từng hàng từng hàng tủ t.h.u.ố.c bằng gỗ đỏ, trở thành d.ư.ợ.c phòng riêng của Uyển Uyển.

 

Phụ thân bảo ta và Tạ Từ ngồi xuống, lại sai hạ nhân dâng trà .

 

Ông đổi sang giọng điệu chân thành khuyên nhủ, muốn giảng đạo lý.

 

“Ninh Ninh, chuyện hôn nhân đại sự, từ trước đến nay đều là lệnh cha mẹ , lời người mai mối.”

 

“Chín năm nay con không về nhà, trong lòng chúng ta vẫn luôn áy náy.”

 

“Cho nên chuyện hôn sự của con, mẫu thân con đã sớm xem xét giúp con rồi .”

 

Ta nâng chén trà lên uống một ngụm, chỉ thấy vô cùng đắng chát.

 

“Là ai vậy ?”

 

Mẫu thân lập tức tiếp lời, trên mặt thậm chí còn mang theo vẻ kiêu hãnh như đang ban ân.

 

“Là nhị công t.ử nhà Hộ bộ Thị lang, tính tình ôn hòa, gia đình cũng không phức tạp.”

 

“Tuy chân cẳng có chút bất tiện, nhưng người như vậy mới biết thương vợ.”

 

“Con rời nhà nhiều năm, thanh danh ít nhiều cũng bị ảnh hưởng, bên ngoài đều nói con bị gia đình ghét bỏ, Thị lang phủ không chê con, con nên biết đủ.”

 

Tạ Từ tức đến mức bóp nát ngay chén trà trong tay, nước trà cùng mảnh sứ vỡ rơi đầy đất.

 

Nhị công t.ử nhà Hộ bộ Thị lang là một tên què, trong kinh thành ai mà không biết hắn tính tình hung bạo, đã đ.á.n.h c.h.ế.t liền hai thông phòng.

 

Vậy mà mẫu thân lại cho rằng đó là một mối hôn sự vô cùng tốt đẹp .

 

Uyển Uyển cầm khăn lau khóe môi, nhẹ nhàng khuyên nhủ:

 

“Tỷ tỷ, vì hôn sự của tỷ, mẫu thân đã chạy đến biết bao nhà, chịu không ít ánh mắt lạnh nhạt đấy.”

 

“Tỷ không biết lời đồn trong kinh thành khó nghe đến mức nào đâu , ai nấy đều nói tỷ khắc thân nhân, số mệnh cứng rắn.”

 

“Nhị công t.ử nhà Thị lang không để tâm những chuyện ấy , đã là phúc phận lớn lao rồi .”

 

Ta nhìn thẳng vào Uyển Uyển.

 

“Nếu là phúc phận lớn lao như vậy , sao muội không gả đi ?”

 

Hốc mắt Uyển Uyển lập tức đỏ lên, nước mắt theo đó lăn xuống.

 

“Tỷ tỷ nói vậy là đang giận dỗi rồi .”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Thân thể muội như thế này , sao có thể liên lụy người ta .”

 

“Đại phu nói rồi , muội không chịu được kích động, chỉ có thể được nuôi dưỡng cẩn thận trong nhà.”

 

Mẫu thân đau lòng kéo Uyển Uyển ra phía sau , quay đầu trừng mắt nhìn ta .

 

“Ninh Ninh, sao con có thể độc ác như vậy !”

 

“Muội muội con từ lúc sinh ra đã thay con chắn tai họa, mới để lại bệnh căn, vậy mà con chẳng có lấy một chút lòng biết ơn sao ?”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...