20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Chém đầu?”

 

Chàng cười nhạt một tiếng, đi tới ngồi xổm xuống trước mặt ta , “Nàng tưởng ta sợ chết?”

 

Chàng đưa tay muốn nắm lấy cánh tay ta , ta nghiêng người né tránh.

 

“Bều tướng quân, xin tự trọng.”

 

“Tự trọng?”

 

Giọng chàng như rít ra từ kẽ răng, “Nàng đã hứa sẽ đợi ta ba năm, ngày ta đi nàng đã nói những gì?

 

Nàng bảo —”

 

“Ta đã từng nói gì?”

 

Ta quay đầu nhìn chàng, ánh mắt bình lặng, “Lúc tướng quân thành thân trong quân doanh, có từng nghĩ đến lời nói đó của ta không ?”

 

Chàng ngẩn người.

 

Trên khuôn mặt rắn rỏi ấy thoáng qua một tia hoảng loạn, bỗng chốc hóa thành đau đớn.

 

“Đó là thánh chỉ ban hôn.”

 

Giọng chàng khàn khàn, “Bắc Địch xâm phạm, tiên đế muốn ta liên hôn để ổn đi ̣nh biên quan.

 

Ta không thể kháng chỉ —”

 

“Cho nên chàng liền kháng lại chân tình của ta sao ?”

 

Lời nói thốt ra , đến chính ta cũng cảm thấy xa lạ.

 

Đã bảo là không bận lòng, đã bảo là buông bỏ tất cả rồi.

 

Nhưng nhìn thấy khuôn mặt chàng, những lời này vẫn không thể kiềm chế được mà tuôn ra .

 

Vành mắt Bều Kinh Hàn lại đỏ lên.

 

Chàng đưa tay muốn chạm vào mặt ta , bị ta một tay gạt phắt đi .

 

“Nàng không tin ta ?”

 

Chàng hỏi.

 

“Ta đã tin chàng ba năm.”

 

Ta đứng dậy, “Nhưng phu nhân của chàng đã gửi cả thư từ hôn đến phủ Thái sư rồi, ta còn thể tin thế nào đây?”

 

“Thư từ hôn?”

 

Chàng ngỡ ngàng, “Thư từ hôn gì cơ?”

 

Ta cười nhạt:

 

“Tướng quân không cần giả vờ ngơ ngác.

 

Chính tay phu nhân chàng viết, nét chữ thanh tú, lời lẽ đúng mực.

 

Ta vẫn còn giữ đấy.”

 

Sắc mặt Bều Kinh Hàn biến đổi.

 

Chàng há miệng, chưa kịp nói gì, bên ngoài đột nhiên vảng lại tiếng bước chân.

 

“Ai ở bên trong?”

 

Là ma ma quản sự bên cạnh Hoàng hậu.

 

Tim ta thắt lại, Bều Kinh Hàn cũng cứng đờ người.

 

Cửa bị đẩy ra , ma ma cầm đèn lồng soi vào.

 

Nhìn thấy Bều Kinh Hàn, bà ta liền hét toác lên.

 

“Có thích khách!”

 

Nửa canh giờ sau , ta quỳ trên nền gạch lạnh lẽo của phòng thẩm vấn Dịch Điền.

 

Hai tay bị dây thải trói chặt, đầu gối đau đớn như muốn vỡ vụn.

 

Hoàng hậu Tiêu Ấu Vi ngồi ở vị trí chính diện, thong thả nháp trà.

 

Nàng ta bắt ta quỳ như vậy suốt một khắc đồng hồ, mới đặt chén trà xuống.

 

“Thẩm Chiêu Ninh, ngươi có biết tội chưa ?”

 

“Thần thiếp không biết.”

 

“Không biết?”

 

Nàng ta cười lạnh, nháy mắt với bên cạnh.

 

Một thái giám bưng một chiếc khăn tay dâng lên.

 

Trên khăn thêu một chữ “Ninh”, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, là loại gấm Tô Châu thượng hạng.

 

“Đây là vật tìm thấy từ lãnh cung.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-nhan-quy-cuu-tinh-tan/chuong-2.html.

]

Hoàng hậu nói, “Tư tình định ước của ngươi và Bều tướng quân vẫn còn lưu lại ‘tín vật’, ngươi còn lời nào để bào chữa?”

 

Ta nhìn chiếc khăn tay kia , trong lòng cười thầm.

 

Đường kim là gấm Tô Châu, nhưng ta từ nhỏ đã học thêu gấm Hồng Châu.

 

Có điều lúc này không thể nói, có nói cũng chẳng ai tin.

 

“Thần thiếp không có tư thông.”

 

Ta bình tĩnh đáp, “Bều tướng quân chỉ là…

 

đi nhầm đường thôi.”

 

“Đi nhầm đường?”

 

Hoàng hậu đập bàn đứng dậy, “Thẩm Chiêu Ninh, ngươi coi bổn cung là đứa trẻ lên ba sao ?”

 

Nàng ta bước xuống, từ trên cao nhìn xuống ta .

 

“Ngươi tưởng phụ thân ngươi có thể cứu được ngươi sao ?

 

Bên phía Ngự sử đài, bổn cung đã đánh tiếng rồi.

 

Hôm nay ngươi nhận cũng phải nhận, không nhận… cũng phải nhận.”

 

“Nương nương, dùng hình ép cung, truyền ra ngoài không sợ làm lạnh lòng hậu cung sao ?”

 

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng ta , “Thần thiếp là Quý phi do chính bệ hạ sắc phong, muốn đi ̣nh tội, cũng phải do Tam tỳ hội thẩm.”

 

Sắc mặt Hoàng hậu thoáng biến đổi.

 

Nàng ta không ngờ ta lại cứng cỏi đến vậy.

 

“Cứng miệng?”

 

Nàng ta hằn học, “Được, bổn cung sẽ cho ngươi chết đến minh bạch.

 

Người đâu , dùng kẹp ngón tay!”

 

Hai ma ma bước lên, xỏ ngón tay ta vào chiếc kẹp gỗ.

 

Dây thải vừa rút chặt, xương ngón tay kêu răng rắc.

 

Cơn đau như dòng điện xộc thẳng lên, trước mắt tối sầm, trong lòng dâng lên một trận buồn nôn chua chát.

 

Ta cắn chặt răng, không để nước mắt rơi xuống.

 

“Thẩm Chiêu Ninh, ngươi có nhận tội không ?”

 

Hoàng hậu hời hợt hỏi.

 

“Không… nhận.”

 

“Tiếp tục!”

 

Dây lại rút chặt thêm một vòng.

 

Mười ngón tay như bị thiêu đốt, dưới móng tay rỉ ra từng vết máu bầm tím đen.

 

Thân thể ta run rẩy, nhưng đầu óc lại tỉnh ta ́o lạ thường.

 

Nàng ta đang ép ta nhận tội.

 

Nhưng vật chứng chỉ có một chiếc khăn tay, căn bản không đủ để đi ̣nh tội.

 

Nàng ta dám dùng hình, chứng tỏ đã mua chuộc được nhân chứng — hai tên thị vệ lãnh cung kia .

 

Nhưng ta không thể hoảng.

 

Chỉ cần ta không ký tên điểm chỉ, nàng ta sẽ không dám thật sự giết ta .

 

Hoàng đế cần phủ Thái sư để kiềm chế nàng ta .

 

“Nương nương…”

 

Ta ngẩng đầu, giọng nói đã khàn đặc, “Thần thiếp bị oan.”

 

Ánh mắt Hoàng hậu thoáng qua một tia thoái thác, có tật giật mình.

 

Nàng ta vừa đi ̣nh lên tiếng, bên ngoài đột nhiên vảng lại tiếng bước chân dồn dập.

 

Không phải tiếng bước chân gọn nhẹ của thái giám, mà là tiếng va chạm giáp trụ của cấm quân.

 

“Bệ hạ giá đáo —”

 

Hoàng đế sải bước đi vào, sắc mặt tối sầm như sấm sét.

 

Ngài nhìn những ngón tay sưng vù của ta , rồi lại nhìn Hoàng hậu.

 

“Ấu Vi, nàng đang làm cái gì vậy?”

 

Hoàng hậu lập tức quỳ xuống:

 

“Bệ hạ, thần thiếp đang thẩm vấn Quý phi tội tư thông với ngoại thần.

 

Nhân chứng vật chứng đều rõ ra ̀ng —”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...