20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Trẫm bảo vô tội chính là vô tội.”

 

Hoàng đế lạnh lùng nói, “Thẩm Chiêu Ninh nghe phong.”

 

Ta quỳ xuống.

 

“Nàng chịu oan không oán, có phong thái của bậc đại gia.

 

Từ nay về sau phong làm Hoàng quý phi, sát cánh hiệp lý lục cung.”

 

Ta dập đầu ta ̣ ơn.

 

Nơi khóe mắt, khuôn mặt Hoàng hậu văặn vẹo như quỷ dữ.

 

Bều Kinh Hàn đứng trong hàng võ tướng, nhìn ta .

 

Ánh mắt ấy như con thú bị sa lưới.

 

Sau khi bãi triều, tin tức ta được phong làm Hoàng quý phi truyền khắp lục cung.

 

Thanh Hòa giúp ta trang điểm, tay vẫn còn run.

 

“Nương nương, nước cờ này của người thật quá nguy hiểm.”

 

“Nguy hiểm?”

 

Ta nhìn mình trong gương đồng, “Chuyện nguy hiểm còn ở phía sau .”

 

Ngoài cửa sổ, thái giám đến truyền chỉ.

 

Bều Kinh Hàn biến thành Giáo úy, ba ngày sau phải rời kinh trấn giữ biên thùy.

 

Thanh Hòa khẽ hỏi:

 

“Nương nương, người có đi tiễn chàng không ?”

 

“Không đi .”

 

Ta nhìn khuôn mặt mình trong gương, lặng như tờ, tịnh như mặt nước hồ thu.

 

Nhưng nơi ngực trái, lại nhói đau từng cơn.

 

Ba ngày sau , Bều Kinh Hàn rời kinh.

 

Ta đứng trên bức tường cung thành, từ xa nhìn chàng cưỡi ngựa ra khỏi thành.

 

Chàng không quay đầu lại.

 

Ta cũng không xoay người đi .

 

Gió thổi rất mạnh, làm cho những hạt ngọc trên mũ phượng kêu va va vào nhau .

 

Thanh Hòa đứng sau lưng ta , dè dặt hỏi:

 

“Nương nương, người rõ ra ̀ng vẫn chưa buông bỏ được chàng, ta ̣i sao lại phải…”

 

“Chính vì không thể buông bỏ, cho nên mới phải buông bỏ.”

 

Ta xoay người, bước đi về phía thâm cung.

 

Chứng cứ sắt đá về việc đệ đệ của Hoàng hậu tham ô quân nhu nhu, ta đã cho người đi tra rồi.

 

Rất nhanh thôi, ta sẽ cho nàng ta biết thế nào là sự báo thù đi ́ch thực.

 

Còn Bều Kinh Hàn —

 

Chút tình nghĩa năm xưa ấy, hãy cứ để nó vùi chôn trong gió cát nơi biên thuỳ đi .

 

Một năm sau .

 

Ta đã không còn là vị Quý phi mặc người ta chém giết năm xưa nữa rồi.

 

Kimm ấn Hoàng quý phi nắm trong tay, nặng trĩu, như một khối sắt nung đỏ.

 

Ta dùng đúng một năm trời, nhổ sạch từng chân rết của Hoàng hậu.

 

Đầu tiên là từ những cung nữ không ai để ý nhất.

 

Cô cô quản sự của cung Thúy Vi “vô tình” làm vỡ bình hoa ngự ban, bị phạt sang Thượng y cục giặt rũ.

 

Người thay thế vào đó là người của ta .

 

Kế tiếp là thái giám.

 

Một tổng quản thái giám của cung Khôn Ninh “chủ động” cáo lão hồi hương, tổng quản mới đến lại là gia nô thuộc mẫu gia độc quyền của ta .

 

Cuối cùng là tần phi.

 

Những phi tần nương tựa vào Hoàng hậu, kẻ thì “đột nhiên” lâm bệnh nặng, kẻ thì “vô tình” bị Hoàng đế bắt gặp lúc thất thế thất nghi, từng kẻ một bị giáng vị, cấm túc.

 

Hoàng hậu Tiêu Ấu Vi đã bị ta cô lập hoàn toàn.

 

Nàng ta ngồi ở chính điện cung Khôn Ninh, nhưng mọi chuyện lớn nhỏ trong lục cung đều phải dâng lên cho ta duyệt qua trước.

 

Thanh Hòa vừa chải tóc cho ta vừa cười nói:

 

“Nương nương, hiện ta ̣i lục cung chỉ biết có Hoàng quý phi, chẳng ai còn nhớ đến Hoàng hậu nữa đâu .”

 

Ta nhìn mình trong gương đồng, khóe môi khẽ nhếch lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-nhan-quy-cuu-tinh-tan/chuong-4.html.]

“Còn thiếu một bước.”

 

“Chuyện gì ạ?”

 

“Đệ đệ của nàng ta .”

 

Gia tộc của Hoàng hậu có Tiêu Viễn Sơn, nắm giữ Kinh kỳ đại doanh đã ba năm, chứng cứ tham ô ba mươi vạn lượng bạc quân nhu đã nằm gọn trong tay ta .

 

Ba mươi vạn lượng bạc trắng.

 

Đủ để hắn ta chết mười lần.

 

Ta đang chuẩn bị cho Ngự sử đài dâng tấu chương, thì một tin tức đột ngột truyền khắp hậu cung.

 

Hoàng hậu có long t.h.a.i rồi.

 

Thái y bảo, đã được hai tháng.

 

Hoàng đế vui mừng khôn xiết, ban thưởng như nước chảy ùa vào cung Khôn Ninh.

 

Ngài nắm tay Hoàng hậu nói:

 

“Ấu Vi, nàng nếu sinh hạ hoàng tử, trẫm sẽ lập nó làm Thái tử.”

 

Hoàng hậu tựa vào lòng Hoàng đế, qua một nửa đại điện nhìn về phía ta .

 

Ánh mắt ấy như răn độc nhe nanh.

 

Đắc ý.

 

Khiêu khích.

 

Và cả một tia…

 

điên cuồng mà ta không thể hiểu thấu.

 

Thanh Hòa sốt ruột:

 

“Nương nương, Hoàng hậu nếu sinh hạ hoàng tử, chúng ta ba năm nay đều đổ sông đổ bể sao .”

 

“Không gấp.”

 

Ta nâng chén trà lên, nước trà in bóng khuôn mặt bình thản của ta .

 

“Nữ nhân m/ang t/hai, là lúc dễ xảy ra chuyện nhất.”

 

Ngày hôm sau , ta đi ́ch thân đến cung Khôn Ninh th̉ỉnh an.

 

Hoàng hậu nằm trên sáp mềm, tay vuốt ve phần bụng hơi nhô lên, cười như một con mèo thắng trận.

 

“Hoàng quý phi đến rồi sao ?

 

Ngồi đi .”

 

Ta ngồi xuống, nhìn nàng ta .

 

“Thần thiếp xin chúc mừng nương nương.”

 

“Chúc mừng?”

 

Hoàng hậu cười, “Ngươi là thật lòng chúc mừng, hay là sợ rồi?”

 

“Nương nương thật khéo đùa.”

 

Ta thản nhiên đáp, “Thần thiếp ta ̣i sao phải sợ?”

 

“Bởi vì cái bụng của ngươi không tranh khí.”

 

Hoàng hậu vuốt bụng, “Bổn cung mang trong mình long duệ, còn ngươi thì sao ?

 

Ngươi vào cung hai năm nay, đến một cái móng tay cũng chẳng có.”

 

Sắc mặt Thanh Hòa thay đổi.

 

Ta ấn tay con bé xuống, vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

 

“Nương nương nói phải.

 

Cho nên hôm nay thần thiếp đến, là muốn chia sẻ lo toan với nương nương.”

 

“Chia sẻ lo toan?”

 

“Thần thiếp cũng am hiểu chút y thuật, nguyện đi ́ch thân vì nương nương sắc thuốc an thai.”

 

Hoàng hậu ngẩn người.

 

Nàng ta không ngờ ta lại chủ động dâng mình tới miệng cọp như vậy.

 

“Ngươi… ngươi muốn hại bổn cung?”

 

“Nương nương nếu không tin, có thể cho thái y toàn quyền giám sát.”

 

Ta đứng dậy, “Thần thiếp chỉ cảm thấy, cái t.h.a.i này của nương nương liên quan đến quốc bản, không thể có chút sơ suất nào.

 

Thần thiếp tuy bất ta ̀i, nhưng dù sao cũng là Hoàng quý phi, tổng thể vẫn tỉ mỉ hơn đám cung nữ kia .”

 

Hoàng hậu nhìn chằm chằm vào ta , ánh mắt thất thường.

 

Nàng ta đang cân nhắc thiệt hơn.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...