20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Nơi chợ huyện của thị trấn nhỏ có thêm một quán rượu nhỏ.”

 

Không lớn, chỉ có bốn chiếc bàn báu, một cái quầy hàng.

 

Bà chủ quán ngồi sau quầy hàng tính sổ sách, ông chủ đứng ngoài cửa chào đón khách khứa.

 

Chẳng ai biết họ tứng là Thái hậu và tướng quân cao quý năm xưa.

 

Chẳng ai biết họ tứng giết người, chảy máu, từ vách đá vạn trượng gieo mình nhảy xuống.

 

Họ chỉ là một cặp phu thê bình thường mà thôi.

 

Bán loại rượu không mấy ngon gh̉ẻ, trải qua những ngày tháng không mấy giàu sang phú quý.

 

Nhưng mỗi ngày lúc hoàng hôn, sau khi dọn quán đóng cửa, ông chủ sẽ nắm chặt lấy tay bà chủ, cùng nhau đi dạo bên dòng sông.

 

Ánh ta ̀ dương buông xuống trên người họ, như được mạ một lớp vàng rực rỡ.

 

“Có hối hận không ?”

 

Chàng hỏi.

 

“Hối hận cái gì cơ?”

 

“Hối hận vì đã cùng ta đến nơi này.”

 

“Không hối hận.

 

Ta nắm chặt lấy tay chàng.

 

“Chàng thì sao ?”

 

“Cũng không hối hận.”

 

Chàng dừng bước chân lại, nhìn ta .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/co-nhan-quy-cuu-tinh-tan/chuong-12.html.]

“Chỉ là có một chuyện, cảm thấy rất có lỗi với nàng.”

 

“Chuyện gì cơ?”

 

“Ta không biết ủ rượu.

 

Loại rượu này thật sự khó uống quá đi mất, căn bản chẳng bán được cho ai cả.”

 

Ta cười.

 

“Vậy thì học.”

 

“Nàng dạy ta sao ?”

 

“Ừm.”

 

“Vậy dạy đến lúc nào đây?”

 

“Dạy đến lúc chàng biết làm thì thôi.”

 

“Nếu như mãi không học được thì sao đây?”

 

“Vậy thì dạy cả đời này vậy.”

 

Ánh ta ̀ dương buông xuống phía ta ̂y.

 

Dòng nước sông chảy xiết.

 

Cơn gió thổi qua mái tóc chúng ta , mang theo hương rượu nồng nàn.

 

Chàng bảo:

 

“Được.”

 

Ta bảo:

 

“Được.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...