Tôi đã trốn Hạ Phóng suốt ba năm trời.

 

Sở dĩ nhớ rõ ràng như vậy , là bởi vì đêm tôi đẩy ngã anh ấy chính là đêm giao thừa của kỳ nghỉ đông năm nhất đại học.

 

Đêm đó, tiếng pháo nổ vang rền khắp nơi ngoài trời.

 

Còn hôm nay, là đêm giao thừa của kỳ nghỉ đông năm tư đại học.

 

Tôi kéo theo chiếc vali, định bụng mua chút hoa quả rồi mới lên lầu.

 

Không ngờ lại chạm mặt Hạ Phóng ngay tại đây.

 

Anh ấy chẳng thay đổi là bao, chiếc mũ áo khoác trùm lên đầu, hai tay đút túi quần, khí chất thiếu niên lười biếng phác họa rõ nét.

 

—— Hoàn toàn không thể nhìn ra anh ấy là một tên khốn kiếp.

 

Một tên khốn kiếp đẹp trai.

 

Khoảnh khắc anh ấy bước vào cửa hàng, tôi theo bản năng quay người đi , kéo thấp vành mũ lưỡi trai xuống.

 

“Tiểu Phóng, lại đến mua hoa quả à cháu."

 

Chị chủ quán còn rất trẻ, vừa nhìn thấy Hạ Phóng là đôi mắt đã sáng rực lên.

 

“Bưởi mới về ngon lắm đó, xách hai quả về cho bố mẹ cháu nếm thử xem."

 

Hạ Phóng nói :

 

“Cháu không ăn chua."

 

“Thế thì cherry nhé, bao ngọt luôn."

 

“Cháu càng ghét ngọt hơn."

 

……

 

Thật muốn tặng cho anh ấy một cái tát, ăn thì ăn, không ăn thì lượn.

 

Nhưng chị chủ quán vẫn nhiệt tình không giảm.

 

Lúc thanh toán, chị ấy còn cố nhét thêm mấy quả táo vào trong túi của anh ấy .

 

Đây là đặc quyền riêng của Hạ Phóng.

 

Dựa vào một gương mặt đẹp trai, anh ấy đi đến đâu cũng là một tiểu bá vương.

 

Năm mười tuổi, Hạ Phóng đi ra phố với hai bàn tay trắng, đi một vòng quay về, trong túi đã nhét đầy đồ ăn vặt.

 

Có một dạo việc đó đã làm tôi ghen tị đến phát khóc .

 

Bây giờ hai mươi tuổi, những người tặng đồ ăn vặt đã thay đổi hết lớp này đến lớp khác.

 

Tiểu bá vương thì vẫn là anh ấy .

 

Chị chủ quán hỏi:

 

“Tiểu Phóng, năm nay lại về nhà một mình à cháu?"

 

“Vâng."

 

“Nghe hàng xóm nói , năm nay cháu vốn dĩ định dẫn bạn gái về cơ mà."

 

Hạ Phóng có bạn gái rồi sao ?

 

Tôi không tự chủ được mà vểnh tai lên nghe .

 

02

 

Hạ Phóng khẽ nở nụ cười .

 

Anh ấy cười lên mang theo tiếng mũi trầm thấp nhẹ nhàng, gãi đến mức khiến tai người ta ngứa ngáy.

 

Đêm giao thừa ba năm trước , tôi đã được nghe ở khoảng cách rất gần.

 

Không chỉ có tai ngứa, nghe nhiều rồi , tim cũng ngứa theo.

 

“Tin giả thôi ạ."

 

Anh ấy nói .

 

Chị chủ quán:

 

“Dì đã bảo mà, thằng bé này mắt nhìn cao, khó tìm đối tượng lắm, cháu thích kiểu người như thế nào?

 

Dì có đứa em gái, trông ngọt ngào lắm đấy……"

 

“Cháu ghét con gái kiểu ngọt ngào."

 

Ừm, tôi gần như có thể tưởng tượng ra biểu cảm của Hạ Phóng khi nói lời này .

 

Vào ngày sinh nhật mười sáu tuổi, tôi nhận được một chiếc váy liền phối ren.

 

Mặc đến cho Hạ Phóng xem.

 

Anh ấy chính là dùng giọng điệu chê bai này mà nói :

 

“Văn Dành Dành, tôi ghét nhất là con gái kiểu ngọt ngào."

 

Chị chủ quán cười gượng:

 

“Tiểu Phóng vẫn là nên nhanh ch.óng tìm một cô bạn gái đi , để cho bố mẹ cháu yên tâm."

 

“Dì cứ yên tâm, bạn gái thì có ."

 

Hạ Phóng thong thả nói :

 

“Chỉ là cháu chưa nghĩ kỹ xem nên dẫn cô bạn gái nào về thôi."

 

Chị chủ quán:

 

……

 

Lời nói ly kỳ thốt ra từ miệng của tên khốn kiếp này , lại mang một cảm giác hợp lý đến kỳ lạ.

 

Quá một lúc sau , trong tiệm rất yên tĩnh.

 

Tôi nghĩ, Hạ Phóng chắc là đã rời đi rồi .

 

Tôi đi tới lấy quả dưa ngọt cuối cùng.

 

Một bàn tay thon dài đột nhiên lao ra , chặn đứng quả dưa giữa chừng.

 

“Xin lỗi nhé, tôi lấy trước rồi ."

 

Giọng nói lười nhác vang lên ngay trên đỉnh đầu tôi .

 

Miệng nói lời xin lỗi , nhưng lại chẳng hề cảm nhận được một chút ý tứ áy náy nào.

 

“ Nhưng tôi có thể cân nhắc nhường lại cho cậu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/thanh-mai-truc-ma-va-hoa-danh-danh/chuong-1.html.]

 

Hạ Phóng dùng chất giọng rõ ràng, trong trẻo, đ.á.n.

h thẳng vào màng nhĩ của tôi ——

 

“Cậu có thể quay đầu lại nhìn một cái không ?"

 

03

 

Mối nghiệt duyên giữa tôi và Hạ Phóng có thể truy ngược về mười hai năm trước .

 

Bố tôi dẫn tôi chuyển từ huyện lẻ lên thành phố.

 

Bố tôi và bố của Hạ Phóng là đồng đội cũ, sau khi giải ngũ, một người ở trên trời, một người ở dưới đất.

 

Bố tôi chính là người ở dưới đất kia .

 

Chi phí ở thành phố cao, ông lái xe khách đường dài, chỉ miễn cưỡng đủ trang trải cuộc sống.

 

Còn về lý do tại sao nhất quyết phải chuyển đến thành phố sống, bố tôi nói , giáo d.ụ.c ở thành phố tốt , tôi mới có thể thi đỗ đại học.

 

Giá nhà ở thành phố cũng đắt đỏ, đều nhờ có bố của Hạ Phóng cho chúng tôi mượn một căn nhà nhỏ ngay cạnh nhà chú ấy để ở.

 

Bố mẹ Hạ Phóng đối xử với tôi rất tốt .

 

Bố tôi thường xuyên phải đi xa, cứ tan học là tôi lại sang nhà Hạ Phóng ăn chực.

 

Tôi gần như cùng ăn cùng ở với Hạ Phóng, cùng nhau đi học.

 

Thế nhưng, anh ấy không thích tôi .

 

Bạn bè của Hạ Phóng phần lớn đều là những người xinh đẹp hoặc có gia thế hiển hách.

 

Còn tôi là một con nhóc quê mùa vừa đen vừa béo từ dưới quê lên.

 

Tôi cứ bám lấy sau m/ông anh ấy , khiến anh ấy cảm thấy rất phiền phức.

 

Có một lần , anh ấy cố tình bỏ mặc tôi ở công viên giải trí, suýt chút nữa làm tôi đi lạc.

 

Vì chuyện này mà Hạ Phóng bị đ.á.n.h không hề nhẹ.

 

Đến tận bây giờ trên m/ông vẫn còn vết sẹo.

 

Anh ấy càng ghét tôi hơn, tìm đủ mọi cách để trêu chọc tôi .

 

Nhưng lúc đó tôi ngốc nghếch lắm cơ.

 

Tôi luôn cảm thấy Hạ Phóng không giống với những đứa con trai ở quê cũ.

 

Anh ấy đẹp trai như vậy , làn da lại trắng trẻo như thế.

 

Lúc anh ấy cười lên, cả người như tỏa ra ánh hào quang lấp lánh.

 

Bất kể anh ấy trêu chọc tôi ra sao , tôi vẫn kiên trì bám đuôi sau lưng anh ấy .

 

Sự sùng bái mù quáng này , đến thời kỳ dậy thì, liền biến thành sự rung động của thiếu nữ.

 

Bây giờ nghĩ lại , sự chán ghét của Hạ Phóng dành cho tôi là không hề che giấu.

 

Có một năm vào mùa xuân, hoa trong trường đều nở rộ.

 

Bạn bè của Hạ Phóng hỏi anh ấy thích loài hoa nào nhất.

 

Hạ Phóng nói :

 

“Không có thích nhất, chỉ có ghét nhất thôi.

 

Tôi ghét nhất là hoa dành dành, vừa ngọt vừa nồng, ngửi mùi khó chịu ch/ết đi được ."

 

Vừa nói , ánh mắt anh ấy vừa liếc nhìn tôi .

 

Tôi tên là Văn Dành Dành.

 

Lời này chính là cố ý nói cho tôi nghe .

 

Nhưng tôi chậm chạp, vẫn cứ ngày ngày mở miệng ra là Hạ Phóng, ngậm miệng lại là Hạ Phóng mà gọi, sắp sửa khiến anh ấy phiền ch/ết đi được .

 

Cuối cùng, vào năm tốt nghiệp lớp mười hai, đã xảy ra một chuyện nhỏ.

 

Tôi hỏi Hạ Phóng:

 

“Cậu định điền nguyện vọng vào trường nào?"

 

Hạ Phóng nghĩ ngợi một lát:

 

“Bắc Kinh."

 

Tôi hớn hở điền nguyện vọng vào các trường ở Bắc Kinh.

 

Vào ngày giấy thông báo nhập học gửi về, tôi mới biết được .

 

Hạ Phóng đi Nam Kinh.

 

Anh ấy đã lừa tôi , chỉ để tách khỏi tôi .

 

Một sự thật tàn nhẫn làm sao .

 

04

 

Học kỳ một năm nhất đại học, nếu như tôi không chủ động thì Hạ Phóng cũng sẽ không liên lạc với tôi .

 

Anh ấy có cuộc sống riêng, có vòng bạn bè riêng của mình .

 

Anh ấy rất xuất sắc, đứng đầu trong chuyên ngành, còn được bầu làm nam thần của trường.

 

Trong những bức ảnh chụp chung của anh ấy luôn có sự xuất hiện của các đại mỹ nữ.

 

Tôi từng đến Nam Kinh tìm anh ấy một lần .

 

Bạn bè của anh ấy hỏi:

 

“Anh Phóng, cô em này là ai thế?"

 

Hạ Phóng nói :

 

“Con gái bạn của bố tôi ."

 

Tôi lúc đó liền ngẩn người ra .

 

Quen biết mười năm, đến cuối cùng, tôi đến một người bạn bình thường cũng chẳng được tính.

 

Đột nhiên lòng nguội lạnh như tro tàn.

 

Nhưng nếu cứ như vậy mà từ bỏ, tôi lại không cam lòng.

 

Tôi đã lên kế hoạch từ lâu, vào đêm giao thừa đón năm mới của kỳ nghỉ đông năm đó, tôi đã đẩy ngã Hạ Phóng.

 

Đêm đó hai chúng tôi đều uống rượu, t.ửu lượng của Hạ Phóng không tốt , say rất nhanh.

 

2.

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...