Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Tôi vừa định hỏi, cậu muốn chứng minh thế nào, thì liền nhìn thấy Hạ Phóng đặt tay lên cạp quần.

 

Tôi sững sờ.

 

“Cậu không đến mức đấy chứ……?"

 

Nhà ai có thanh mai trúc mã lại cởi quần ngay ngày đầu tiên trùng phùng cơ chứ?

 

Thần sắc của Hạ Phóng nói cho tôi biết , anh ấy rất nghiêm túc, đây là một ván cược bằng cả tôn nghiêm.

 

Sơ sẩy một cái.

 

Thắt lưng của anh ấy đã bị nới lỏng ra rồi .

 

07

 

Ngay đúng lúc này , bố của Hating đẩy cửa nhà ra .

 

“Có phải Dành Dành đến rồi không ?"

 

Hạ Phóng cứng đờ người .

 

Tôi lách người một cái, chắn ngay trước mặt anh ấy :

 

“Cháu chào chú ạ!

 

Cháu vừa mới đến!"

 

“Gặp thằng Hạ Phóng rồi à ?

 

Thằng nhóc đó bảo xuống lầu mua hoa quả, mua hơn một tiếng đồng hồ rồi , cứ khăng khăng không chịu lên lầu, bảo phải đợi cháu."

 

Tôi ngẩn ra một lát, quay đầu lại , quần của Hạ Phóng đã được mặc chỉnh tề rồi .

 

Anh ấy ngượng ngùng dời mắt đi nơi khác:

 

“Cháu chỉ là đi dạo bộ thôi."

 

Vào trong nhà, chú Hạ thuận miệng hỏi:

 

“Hai đứa vừa nãy ở ngoài kia lề mề cái gì thế?"

 

Tôi và Hạ Phóng đều im lặng.

 

Dì Hạ nói :

 

“Người trẻ tuổi lâu ngày không gặp, chắc chắn là có lời thì thầm muốn nói với nhau rồi ."

 

“ Đúng thế ạ."

 

Tôi vội vàng gật đầu, “Cháu với anh trai đã quá lâu không gặp nhau rồi ."

 

Hạ Phóng:

 

“Ai là anh trai của cậu ?

 

Đừng có gọi bừa."

 

Lời vừa dứt, phía sau đầu anh ấy liền bị dì đ.á.n.h cho một cái.

 

“Sau này nhà chúng ta chính là nhà của Dành Dành, con chính là anh trai của con bé, con phải bảo vệ Dành Dành."

 

Hạ Phóng ngơ ngác.

 

“Con mới không thèm làm anh trai của cậu ấy !"

 

“Thế thì con làm em trai của Dành Dành đi , bố mẹ không có ý kiến gì đâu ."

 

“Mẹ!

 

Thế này đều không được mà, con thực ra là…… của Dành Dành cơ mà——"

 

Dì Hạ ngắt lời anh ấy :

 

“Nói ít thôi, mẹ đi nấu cơm đây."

 

Nhưng tôi có chút tò mò.

 

Hạ Phóng muốn nói cái gì?

 

Anh ấy thực ra , là cái gì của tôi cơ chứ?

 

Ba năm qua, tôi và anh ấy dường như chẳng còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa rồi mà.

 

Anh ấy tổng không thể đem chuyện của ba năm trước kể cho chú dì nghe đấy chứ?!

 

Không được , tôi phải ngăn cản anh ấy lại .

 

Tôi ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt đầy nguy hiểm của Hạ Phóng.

 

Nở một nụ cười thật ngoan ngoãn:

 

“Em chào anh trai ạ."

 

Hạ Phóng:

 

……

 

08

 

Mùa đông năm ngoái, bố tôi qua đời vì bạo bệnh.

 

Tuân theo tâm nguyện của bản thân ông, đám tang được tổ chức giản dị, chỉ thông báo cho một vài người đồng đội cũ.

 

Chú Hạ người vừa cao vừa to, gương mặt hung dữ, vậy mà lại sụt sùi rơi nước mắt trong buổi lễ truy điệu.

 

Dì Hạ nói với tôi , sau này ăn tết cứ đến nhà cô chú mà ăn.

 

Dù sao lúc nhỏ cũng đều là ăn cơm nhà cô chú mà lớn lên.

 

Họ không hề nói cho Hạ Phóng biết .

 

Hạ Phóng khoảng thời gian đó đang bận chuẩn bị cho một cuộc thi đấu.

 

Anh ấy mãi đến cuối tháng mười hai mới biết tin bố tôi qua đời.

 

Tôi hai mươi tuổi rồi , đây không tính là nhận nuôi, cũng không có bất kỳ mối quan hệ huyết thống hay pháp luật nào cả.

 

Cho nên, tôi và Hạ Phóng, cũng không thể tính là anh em.

 

Cái gọi là “ anh trai" của người lớn, chỉ là muốn anh ấy chăm sóc, để mắt tới tôi mà thôi.

 

Giống như thằng béo học cấp hai nhà hàng xóm, cũng gọi Hạ Phóng là anh trai vậy .

 

Một cách xưng hô lịch sự mà thôi.

 

Tôi cũng có thể không gọi như thế.

 

Nhưng tôi chính là muốn nhìn thấy dáng vẻ có cục tức mà không thể phát tiết ra được của Hạ Phóng.

 

Trên bàn cơm tất niên, tôi tán gẫu chuyện phiếm với chú dì.

 

Dì hỏi:

 

“Dành Dành, người bạn trai bên khoa vật lý của cháu đâu rồi ?"

 

Đũa của Hạ Phóng khựng lại một nhịp.

 

Tôi :

 

“Bọn cháu chia tay rồi ạ."

 

“Hả?

 

Tháng trước không phải vẫn còn ở bên nhau sao ?

 

Dì còn bảo bảo nó đến nhà mình ăn cơm cơ mà, để chú dì xem mắt giúp cháu."

 

“Cháu cảm ơn dì, nhưng bọn cháu chia tay được nửa tháng rồi ạ."

 

“Không sao không sao cả," dì Hạ sợ tôi buồn lòng, “Cơ quan của dì có rất nhiều chàng trai trẻ tuổi, để dì giới thiệu cho cháu nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-mai-truc-ma-va-hoa-danh-danh/chuong-3.

html.]

 

“Mẹ!"

 

Hạ Phóng lớn tiếng ngắt lời, buông mạnh đũa xuống, “Cá làm mặn quá rồi ."

 

Dì lườm một cái:

 

“Ăn thì ăn, không ăn thì lần sau tự đi mà làm ."

 

Dì quay mặt lại tiếp tục trò chuyện với tôi về chuyện đối tượng.

 

Tôi cười híp mắt nói :

 

“Cháu không có yêu cầu quá cao về ngoại hình đâu ạ dì, người tốt là được rồi , cháu thích người tính tình tốt , khiêm tốn một chút, đừng có quá ngang tàng kiêu ngạo, tinh tướng thích thể hiện."

 

“Dì hiểu rồi , cháu thích kiểu hình mẫu hoàn toàn trái ngược với thằng Hạ Phóng."

 

Hạ Phóng lại buông mạnh đũa:

 

“Văn Dành Dành, cậu đừng có quá đáng quá nhé."

 

Tôi cố tình tỏ ra kinh ngạc:

 

“Sao anh trai lại nói như vậy ạ?"

 

“Ai là anh trai của cậu !

 

Cái đồ tra nữ âm hiểm xảo trá nhà cậu ——"

 

Anh ấy không dám nói tiếp xuống dưới nữa.

 

Dù sao thì đó cũng chẳng phải là chuyện vinh quang gì cho cam.

 

Ăn cơm xong, các bậc trưởng bối liền đi ngủ sớm.

 

Tôi không muốn ở riêng một mình với Hạ Phóng, cho nên đã sớm quay trở về phòng ngủ phụ.

 

Hai giờ đêm, có chút đói bụng, tôi ra phòng khách tìm đồ ăn vặt.

 

Không bật đèn, đi đến bên cạnh bàn trà , không cẩn thận va phải chân.

 

Đau đến mức tôi đứng không vững.

 

Lúc ngã sang một bên, một bàn tay bỗng nhiên đỡ lấy tôi .

 

Tôi ngã vào lòng một vòng ôm ấm áp.

 

Hơi thở của Hạ Phóng phả bên tai tôi , mang theo sự ấm nóng mờ ảo:

 

“Cậu muốn tự ngã ch/ết mình đấy à ?"

 

“Sao cậu vẫn chưa ngủ?"

 

“Đang nghĩ về câu hỏi ban ngày."

 

“……

 

Câu hỏi gì cơ?"

 

“Chơi đùa tôi vui lắm sao , Văn Dành Dành, cậu vẫn chưa trả lời tôi đâu ."

 

Chuyện này biết phải nói thế nào đây.

 

Trong bóng tối, tôi chỉ có thể nhìn thấy đường nét khuôn mặt của Hạ Phóng.

 

Như được người thợ thủ công khéo léo cắt gọt vậy , chỉ là một đường nét thôi, đã vô cùng thu hút người nhìn rồi .

 

Không thể không thừa nhận, so với ba năm trước , Hạ Phóng lại càng đẹp trai hơn rồi .

 

Đại khái là đã trưởng thành hơn một chút, khí chất thiếu niên lại chưa hoàn toàn phai nhạt, chính là lúc cần cái gì có cái đó.

 

Tôi nói :

 

“ Tôi không trả lời được , bởi vì tôi chưa từng chơi đùa cậu bao giờ cả."

 

Ba năm trước , tôi chỉ là muốn cho chính mình một câu trả lời thỏa đáng.

 

Sao có thể tính là chơi đùa chứ?

 

Nhưng Hạ Phóng không hiểu.

 

Anh ấy lạnh lùng “Hừ" một tiếng.

 

“Được rồi , Hạ Phóng, nếu như cậu thực sự muốn nghe câu trả lời,"

 

Tôi cân nhắc một lát, rộng lượng nói ,

 

“Thế thì bây giờ để cho tôi chơi đùa thử xem sao nhé?"

 

09

 

Tôi học cấp hai và cấp ba ở trên thành phố này .

 

Năm nay về thành phố đón tết, đương nhiên là phải tham gia buổi họp lớp rồi .

 

Người đến không ít, tôi và cô bạn thân Chương Chương ngồi ở trong góc.

 

Chương Chương hỏi:

 

“Cậu và Hạ Phóng vẫn đang chiến tranh lạnh à ?"

 

“Cũng gần như…… vậy đi ."

 

Thực ra tôi cũng không biết phải nói sao nữa.

 

Rất kỳ lạ.

 

Đêm giao thừa hôm đó, tôi muốn chiếu tướng Hạ Phóng một ván, bèn nói muốn chơi đùa một chút.

 

Đó chỉ là lời nói đùa đầu môi thôi, kẻ ngốc cũng nghe ra được .

 

Vậy mà Hạ Phóng im lặng năm giây, đột nhiên, rất nghiêm túc nói :

 

“Có thể."

 

Cú đ.ấ.m này của tôi như đ.á.n.h vào bông gòn vậy .

 

“Đùa chút thôi," tôi cũng rất nghiêm túc, “ Tôi từ lâu đã không còn thích cậu nữa rồi ."

 

Trong bóng tối, Hạ Phóng ngay lập tức trở nên vô cùng sa sút, cô đơn.

 

Mấy ngày sau đó, tôi đều không nói chuyện mấy với anh ấy .

 

Anh ấy bận rộn đi chúc tết họ hàng, sáng tối có chạm mặt nhau , thì cũng chỉ là lướt qua người nhau mà thôi.

 

Dòng suy nghĩ bị cắt đứt, Hạ Phóng đã đến nơi rồi .

 

Một đám người xúm xít vây quanh lấy anh ấy .

 

Đây cũng là đặc quyền riêng của Hạ Phóng.

 

Trước đây ở trường học, anh ấy chính là ngôi sao sáng được chúng tinh vây quanh kia .

 

Chương Chương chỉ vào cô gái ở bên cạnh Hạ Phóng:

 

“Cậu còn nhớ La Vi Lan không ?

 

Hoa khôi trường mình ngày trước ấy ."

 

“Ừm, nhớ chứ."

 

“Cậu ta hiện tại đi khá là gần gũi với Hạ Phóng đấy nha."

 

Trong lúc nói chuyện, cô gái xinh đẹp đã ngồi xuống bên cạnh Hạ Phóng, còn rót nước cho anh ấy nữa.

 

Các bạn học bắt đầu hùa vào trêu chọc:

 

“Hoa khôi nam thần đúng là một cặp trời sinh nha."

 

“Bao nhiêu năm rồi , hai người các cậu vẫn chưa ở bên nhau sao ?"

 

4.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...