Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Trình Tấn Dư học đại học ở Bắc Kinh, thời gian đầu Hạ Phóng còn nhờ cậy cậu ta để mắt chăm sóc tôi giúp anh ấy .”
Tháng đầu tiên, Trình Tấn Dư gửi tin nhắn WeChat cho anh ấy :
“Văn Dành Dành đi khá là gần gũi với mấy bạn nam trong trường của cậu ấy , ước chừng là đã quên mất cậu rồi ."
Hạ Phóng vừa khó chịu vừa tức giận, hỏi:
“Anh em này , tôi có nên gửi tin nhắn WeChat hỏi han cậu ấy một chút không nhỉ?"
“Nghìn vạn lần đừng làm thế, Văn Dành Dành thích kiểu người cao ngạo lạnh lùng cơ, cậu chủ động là chắc chắn thua cuộc rồi ."
Hạ Phóng tin sái cổ, không còn chủ động tìm tôi nữa.
Hiểu lầm giống như một quả cầu tuyết vậy , càng lăn càng lớn…… cho đến tận đêm giao thừa năm đó.
Nghe đến đây, tôi tò mò hỏi:
“Tại sao đêm hôm đó, cậu đột nhiên lại chấp nhận tôi vậy ?"
“Bởi vì cậu nói , cậu đã thích tôi từ rất lâu rồi ."
Hạ Phóng cụp hàng mi xuống, chậm rãi nói , “Nghe thấy câu nói này , tôi đã rất vui mừng, cho nên đã đưa ra một quyết định."
“Quyết định gì cơ?"
“Cho dù chỉ là cá cược đi chăng nữa, tôi cũng muốn để cho cậu thắng."
15
Hạ Phóng nói , lần này đổi lại là anh ấy đến theo đuổi tôi .
Mỗi buổi sáng sớm, anh ấy đều gửi tin nhắn WeChat cho tôi :
“Chào buổi sáng nhé, hôm nay lại là một ngày tràn đầy năng lượng nha!”
Tôi không thèm trả lời.
Lúc vào bếp hâm nóng sữa tươi, Hạ Phóng hỏi:
“Cậu nhìn thấy tin nhắn của tôi chưa đấy?"
“Nhìn thấy rồi ."
“Thế sao không trả lời?"
Tôi ngáp một cái dài:
“Chỉ cách nhau có một bức tường thôi, gửi tin nhắn WeChat trông ngốc nghếch lắm."
Hạ Phóng cúi đầu liếc nhìn điện thoại của tôi :
“Chờ chút đã , biệt danh cậu đặt cho tôi ……
Hạ Tiểu Vương Bát???"
Anh ấy suốt chặng đường đuổi theo bắt tôi phải đổi cái tên đó đi .
Tôi hỏi ngược lại anh ấy :
“Thế cậu đặt biệt danh cho tôi là cái gì hả?"
Hạ Phóng có chút chột dạ dời ánh mắt đi nơi khác.
Tôi giật lấy điện thoại của anh ấy .
“Bàn tay độc triệt hoa nhưng rất ngọt ngào".
Rõ ràng là, bản thân anh ấy chính là bông hoa kia rồi .
Ba ngày cuối cùng của kỳ nghỉ tết, Chương Chương hẹn tôi đến nhà cậu ấy chơi, nói là có đồ muốn cho tôi xem.
Cậu ấy lấy ra một chiếc điện thoại di động cũ kỹ, lỗi thời.
Tôi có chút ấn tượng.
Năm tốt nghiệp lớp mười hai năm đó, cậu ấy đã dùng chiếc điện thoại này để quay rất nhiều đoạn video.
Tôi hỏi:
“Cậu muốn cho tớ xem cái gì thế?"
“Dành Dành, cậu còn nhớ đoạn video ghi hình này không ?"
Cậu ấy ấn mở một đoạn video lên.
Đó là ngày trước ngày thi đại học, bức ảnh “chụp chung" của tôi và Hạ Phóng.
Lúc đó Hạ Phóng đang lau bảng đen, tôi bảo Chương Chương âm thầm quay giúp tôi một đoạn ngắn.
Tôi hướng về phía ống kính máy quay , giơ ngón tay hình chữ V lên——
Chờ chút đã .
Tôi trợn tròn hai mắt ra nhìn .
Chương Chương vô cùng phấn khích:
“Cậu cũng phát hiện ra rồi đúng không ?
Hạ Phóng cậu ấy đột nhiên làm chậm động tác lại kìa!!"
Đúng vậy .
Không hề có bất kỳ sự xử lý hậu kỳ nào cả.
Trong đoạn video, ánh mắt của Hạ Phóng liếc thấy tôi đang quay hình chụp ảnh, tốc độ lau bảng đen của anh ấy bỗng chốc trở nên chậm hẳn đi .
Tôi quay bao lâu, thì anh ấy lau bảng lâu bấy nhiêu.
Ánh nắng ban mai rọi vào trong phòng học, những hạt bụi phấn bay múa lượn lờ biến thành những ngôi sao sáng của ban ngày.
Hai chúng tôi đều đang đứng ở trong những ngôi sao sáng đó.
Tôi của năm mười tám tuổi nói :
“Quay cho tớ trông xinh đẹp một chút nha."
Chương Chương:
“Cậu là xinh đẹp nhất rồi nè, đúng đúng, chính là như vậy , lúm đồng tiền nhỏ trông đáng yêu lắm luôn!"
Chính vào lúc này , Hạ Phóng của năm mười tám tuổi, cũng dịu dàng cong lên khóe môi mỉm cười .
16
Kỳ nghỉ lễ luôn là ngắn ngủi.
Trước khi quay trở lại Bắc Kinh, tôi đi cùng dì Hạ ra chợ mua thức ăn.
Công viên giải trí năm xưa từ lâu đã bị san phẳng thành đất trống, xây lên những tòa nhà cao tầng chọc trời.
Đang đi đang đi , dì Hạ bỗng nhiên dừng bước chân lại :
“Dành Dành, cháu nhìn cây cột điện kia kìa!"
“Cháu nhìn thấy rồi ạ."
“Nó vậy mà lại không bị dỡ bỏ đi cơ đấy," dì mỉm cười nói , “Năm mười tuổi đó, cháu bị bỏ lại ở công viên giải trí, một mình thằng bé cứ đứng ở ngay dưới chân cây cột điện này để chờ cháu."
“Cái gì cơ ạ?
Cậu ấy chờ cháu sao ?"
“Phải đấy, nó bỏ cháu ở trong đó, rồi lại không nỡ đành lòng, thế nhưng trên người nó lại không có tiền, không thể mua vé để đi vào trong đó lại được nữa, đành phải ở lại chỗ này để chờ cháu, nó cứ ngỡ cháu rồi sẽ đi ra theo sau cơ."
“
Nhưng
mà, cháu cũng ở trong đó để chờ
cậu
ấy
.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-mai-truc-ma-va-hoa-danh-danh/chuong-6.html.]
“ Đúng vậy , cháu chờ nó đến tận trời tối mịt, nó cũng chờ cháu đến tận lúc trời tối mịt, cuối cùng không thấy cháu đâu , nó hoảng loạn lên, đi tìm cảnh sát giúp đỡ."
Hồi tưởng lại chuyện cũ năm xưa, dì Hạ không khỏi vô cùng bùi ngùi, thở dài cảm thán.
“Tiểu Phóng ngày hôm đó đã khóc rất t.h.ả.m thiết, cứ ngỡ là đã thực sự làm lạc mất cháu rồi cơ……
Ngoảnh đi ngoảnh lại một cái, hai đứa đều đã lớn ngần này rồi ."
Tôi thè thè lưỡi:
“Dì ơi, nói thật với dì, cháu trước đây cứ ngỡ cậu ấy là bị đ.á.n.h đến mức phát khóc cơ đấy ạ."
Dì Hạ:
“Ơ, cháu không biết sao ?
Tiểu Phóng ngày hôm đó về đến nhà, liền quỳ thụp xuống đất, tự mình cầu xin được ăn đòn.
Có điều chúng ta lúc đó cũng thực sự rất tức giận, ra tay có chút hơi nặng quá……"
Đi ngang qua cây cột điện đó.
Tôi dường như nhìn thấy Hạ Phóng của năm mười tuổi, bướng bỉnh, kiên cường đứng ở nơi đó.
“Thực ra dì có thể nhìn ra được ," dì Hạ lại nói tiếp, “Tiểu Phóng từ trước đến nay vẫn luôn rất thích cháu."
Tôi vội vàng xua xua tay:
“Không có chuyện đó đâu ạ dì, cậu ấy ghét cháu còn chẳng kịp nữa là."
“Không phải đâu nhé, từ hồi cấp ba bắt đầu, Tiểu Phóng ngày nào cũng đều đứng chờ cháu để cùng đi học đấy."
“Là do cháu cứ khăng khăng bám dính lấy cậu ấy thôi ạ."
Dì mỉm cười :
“Cái này thì cháu không hiểu rồi , Tiểu Phóng nếu như không muốn bị cháu bám dính lấy, thì cháu có thể tóm được nó sao ?
Nó thực ra ngày nào cũng đều thức dậy sớm hơn cháu rất nhiều, cố tình lề mề chậm chạp, còn cố tình lượn lờ đi qua đi lại trước mặt cháu, để chờ cháu đến bám dính lấy nó đấy chứ."
Vậy mà lại có chuyện như thế này sao ……
Đi qua con đường đi học ngày trước kia .
Ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm thắm cả không gian, trái tim tôi bỗng chốc trở nên vô cùng mềm mại.
Vào đêm cuối cùng ở nhà Hạ Phóng.
Sau khi các bậc trưởng bối đã đi ngủ từ sớm, Hạ Phóng gửi tin nhắn WeChat cho tôi .
“Hôm nay cậu cùng mẹ tôi đi đâu thế?"
“Nơi công viên giải trí ngày trước ấy ."
Anh ấy không trả lời lại nữa.
Quá một lúc sau , anh ấy gõ cửa phòng ngủ của tôi .
Hạ Phóng có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu:
“ Tôi đến đây để xin lỗi ."
“Lại xin lỗi chuyện gì nữa đây?"
“Chuyện bỏ mặc cậu ở công viên giải trí, suýt chút nữa đã gây ra sai lầm lớn, thực sự rất xin lỗi cậu ."
“Sao không nhắn tin qua WeChat mà nói ?"
Hạ Phóng rất nghiêm túc:
“Chuyện xin lỗi như thế này , bắt buộc phải mặt đối mặt thì mới có thành ý, cá nhân tôi cho rằng, bất kỳ câu chữ, thư từ nào, đều không bằng việc mặt đối mặt đến được sự thành ý."
Chẳng trách, ba năm qua, phải ăn bao nhiêu cái bế môn canh đóng cửa không tiếp, vậy mà vẫn kiên trì chạy đến tận Bắc Kinh để tìm tôi .
Anh ấy là đang quán triệt triệt để nguyên tắc của bản thân mình .
Tôi nói :
“Ngày mai tôi phải quay trở về Bắc Kinh rồi ."
“Ừm."
Anh ấy dùng ánh mắt lưu luyến không rời nhìn tôi , “Chờ thêm nửa năm nữa thôi, tháng chín tôi cũng sẽ đi ."
Ba năm trước , lời hứa hẹn thốt ra khi ôm c.h.ặ.t lấy nhau , anh ấy đã thực hiện được rồi .
“Hạ Phóng."
“Ơi?"
“Cậu đi vào đây."
Anh ấy tiến lên phía trước một bước, bước chân vào trong phòng ngủ.
Tôi đóng cửa phòng lại và tắt đèn đi .
Sự bóng tối đột ngột ập đến khiến hai chúng tôi không kịp mở mắt ra nhìn .
Tôi hỏi:
“Cậu cao như vậy , nếu như tôi đẩy cậu , cậu có bị ngã đổ xuống không ?"
“Có chứ," Hạ Phóng ghé sát bên tai tôi khẽ khàng nói , “Chỉ cần là cậu , chỉ đâu nằm đấy."
Thế là, một đêm không ngủ.
17
Ngày hôm sau , Hạ Phóng vẫn còn đang ngủ say.
Tôi tắt chuông báo thức của anh ấy đi , kéo theo vali chuẩn bị ra ga tàu để đi .
Trước lúc đi đột nhiên nhớ ra , mấy ngày trước có nhờ anh ấy mua hộ cho đôi giày.
Tiền vẫn chưa đưa cho anh ấy .
Bao nhiêu tiền ấy nhỉ?
Hình như là hai trăm năm mươi tệ.
Vừa vặn có tiền mặt, tôi đặt ngay ở đầu giường của anh ấy .
Tôi ngủ thiếp đi suốt cả chặng đường dài trên tàu cao tốc.
Lúc tỉnh dậy liền phát hiện ra , tin nhắn WeChat sắp sửa bị Hạ Phóng làm cho nổ tung luôn rồi .
“Văn Dành Dành!!
Cậu có ý gì thế hả?!"
“Lại không từ mà biệt sao ???
Cậu là muốn bức điên tôi có đúng không ??"
“Ha ha, cậu đúng là biết cách sỉ nhục người khác đấy nha!
Hai trăm năm mươi tệ!
Kiếp trước tôi chắc chắn là mắc nợ cậu rồi , kiếp này mới bị cậu hành hạ t.r.a t.ấ.n như thế này !"
“Anh đây ngay lập tức sẽ lên Bắc Kinh để tìm cậu tính sổ cho ra ngô ra khoai đây!!"
“Được rồi , tôi nghĩ thông suốt rồi , hai trăm năm mươi tệ thì hai trăm năm mươi tệ vậy .
7.
Chaporia
Bình Luận (0)