Luật sư Chu tò mò/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Đột nhiên phát hiện, anh ta trông cũng khá thuận mắt, giống như một chú ch.ó được vuốt lông ngoan ngoãn.”

 

Tôi đưa ngón tay chọc chọc vào mặt anh ta , cười hì hì nói :

 

“Anh ngoan thật đấy, lại còn không hút thu/ốc nữa."

 

Chu Diệc An bị hành động đột ngột này của tôi làm cho sững sờ:

 

“Cô thật sự nhắm trúng... quần lót của tôi rồi à ?"

 

Tôi lập tức thu lại nụ cười , tức đến mức nghiến răng kèn kẹt.

 

Vừa rồi chắc chắn là chất cồn đã làm tê liệt dây thần kinh não bộ của tôi , nên mới có khoảnh khắc cảm thấy anh ta thuận mắt.

 

Tôi một lần nữa nhấn mạnh:

 

“Nhắm cái đầu anh ấy , cứ như cái chiếc quần lót Thần Tài rách nát kia của anh thì ai thèm chứ, cái size đó đến ch.ó còn chẳng mặc vừa !"

 

Dứt lời, phòng bao đột nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh, tất cả những người có mặt ở đó giống như bị điểm huyệt, ngơ ngác nhìn về phía tôi .

 

Tôi ngốc nghếch há hốc mồm, nhưng lại không phát ra được âm thanh nào.

 

Tôi hoàn toàn không biết rốt cuộc mình nên giải thích chuyện này như thế nào.

 

Chuyện này thuần túy là ngoài ý muốn , tôi cũng không phải cố ý nhìn .

 

Qua một lúc lâu, giọng nói của Chu Diệc An mới vang lên trong phòng bao.

 

“Quần lót Thần Tài không phải của tôi ."

 

Triệu Viêm run rẩy giơ tay lên, giọng nói cực kỳ nhỏ:

 

“...

 

Của tớ."

 

Tôi suýt chút nữa thì đứng không vững.

 

Thật sự không còn mặt mũi nào mà ở lại đây nữa, tôi mang tâm thế thấy ch/ết không sờn mà rời đi trước .

 

Tôi ôm cột điện khóc lóc kể lể:

 

“Sao mình lại mất mặt đến mức này cơ chứ."

 

Lầm bầm lầu bầu một hồi lâu, bên tai bỗng vang lên giọng nói quen thuộc.

 

“Cô đang bái đường thành thân với cột điện đấy à ?"

 

Không cần ngẩng đầu tôi cũng biết đó là Chu Diệc An, chỉ có cái miệng của anh ta mới độc địa đến mức này thôi.

 

Tôi đột ngột ngẩng đầu lên, lại phát hiện khoảng cách giữa chúng tôi vô cùng gần.

 

Vóc dáng của anh ta rất đẹp , vai rộng eo thon, thân hình cao lớn.

 

Ánh đèn đường hắt lên người anh ta , đến cả sợi tóc cũng như đang phát sáng.

 

Tôi đưa tay chọc vào lỗ mũi anh ta , cảnh cáo:

 

“Đừng có dùng lỗ mũi nhìn người khác."

 

Chu Diệc An ngửa người ra sau , che mũi nói :

 

“Bản thân cô thấp bé lại còn trách lỗ mũi của tôi à ?

 

Có thể nói chút đạo lý được không ?"

 

Tôi mất kiên nhẫn xua xua tay:

 

“ Tôi có phải người học luật đâu , làm sao hiểu được nhiều đạo lý như vậy ."

 

Đột nhiên, khóe mắt tôi cảm thấy có thứ gì đó rơi xuống, liếc mắt nhìn sang, trên vai tôi có một bãi phân chim.

 

Tôi phát ra tiếng hét ch.ói tai:

 

“Á——"

 

Mà Chu Diệc An, người chứng kiến toàn bộ quá trình, đang ôm cái bụng cười đau nghẹt của mình cố nhịn cười .

 

Chỗ bả vai kia là dây áo mảnh, phân chim trực tiếp rơi thẳng lên da thịt.

 

Tôi bực bội đưa tay ra :

 

“Lấy giấy ra , nhanh lên."

 

“ Tôi không mang theo giấy."

 

Nhìn bộ dạng hả hê gặp họa của anh ta , tôi vô cùng khó chịu, liền dời sự chú ý lên chiếc áo thun trắng tinh của anh ta .

 

Không đợi anh ta kịp phản ứng, tôi trực tiếp lao lên, vén áo của anh ta lên rồi lau phân chim.

 

Từ sau khi quen biết anh ta , tôi chưa từng có một chuyện nào là thuận buồm xuôi gió cả.

 

Làn gió đêm lướt qua vùng bụng và eo lộ ra ngoài của Chu Diệc An, cơ thể anh ta theo bản năng co rụt lại một chút.

 

Cơ bụng vốn có đường nét rõ ràng bỗng trở nên gồ ghề, phân minh hơn vì ngụm khí mà anh ta hít vào .

 

Tôi trêu chọc:

 

“Ối chà, dáng người không tệ nha."

 

Anh ta giật chiếc áo thun xuống, bĩu môi nói :

 

“Khinh bạc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/luat-su-chu-to-mo/chuong-3.html.]

 

Tôi hừ một tiếng rồi nghênh ngang bỏ đi , khi sắp đến góc cua, tôi tò mò ngoảnh lại liếc nhìn Chu Diệc An một cái, lại phát hiện anh ta đang ngồi xổm trên mặt đất dùng giấy lau bãi phân chim trên áo.

 

Anh ta chẳng phải nói không có giấy sao ?

 

Cho nên, anh ta đơn thuần là không muốn đưa cho tôi , chính là muốn nhìn thấy tôi chịu nhục?

 

Nuốt không trôi cục tức này , tôi hầm hầm quay trở lại , mỗi một bước đi đều tràn đầy sức nặng.

 

Anh ta vừa vặn đứng thẳng người dậy, mờ mịt nhìn tôi :

 

“Sao thế?

 

Lương tâm trỗi dậy, muốn đền bù cho tôi à ?"

 

Anh ta tự ngôn tự ngữ, “ Tôi thật ra là người rất dễ nói chuyện, chỉ là một chiếc áo thôi mà, không cần cô đền đâu , cô nói lời nào lọt tai chút đi ..."

 

Chưa đợi anh ta nói xong, tôi đã đá một cái vào bắp chân anh ta , không dùng nhiều sức lắm.

 

Bởi vì tôi đã dồn hết sức lực vào việc giẫm lên mu bàn chân của anh ta rồi .

 

Nghe thấy tiếng hừ hử đau đớn của anh ta , tôi mới như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi , tâm trạng vui vẻ rời đi .

 

5

 

Tôi từ từ buông bỏ đoạn tình cảm đơn phương kia , không còn xuất hiện trong nhóm nhỏ của họ nữa.

 

Nhưng thật ra Triệu Viêm làm bạn rất tốt , rất trọng nghĩa khí.

 

Khi tôi làm thêm ở tiệm hoa gần trường học, anh ấy chưa bao giờ mua ở tiệm khác, toàn đến chỗ tôi .

 

Anh ấy nói :

 

“Ủng hộ công việc kinh doanh của em chút."

 

Tôi mỉm cười cảm ơn, trong lòng thầm nghĩ:

 

【 Tôi chỉ là người làm thuê thôi, anh có mua hoa cho tám cô bạn gái cùng một lúc thì lương của tôi cũng chỉ có bấy nhiêu đó, chi bằng trực tiếp cho tôi tiền luôn đi .】

 

Nhưng tôi không nói ra , dù sao người ta cũng là có lòng tốt .

 

Vào một ngày mưa nọ, Chu Diệc An che ô đi tới, những giọt mưa đập vào mặt ô, anh ta dường như vừa mới tham gia xong phiên tòa giả định, trên người vẫn còn mặc chiếc áo choàng luật sư đầy chính nghĩa và nghiêm nghị.

 

Trông cũng ra dáng lắm đấy chứ.

 

Tôi trêu chọc:

 

“Hôm nay chơi cosplay à , luật sư đại tài Chu, trông cũng đẹp trai đấy."

 

Sức sát thương từ nụ cười nhạt của anh ta quả thực rất lớn:

 

“Cô cũng không kém đâu , cô em tiệm hoa, trông rất giống hoa hướng dương."

 

Câu nói này có lẽ lọt vào tai người khác sẽ thấy đặc biệt tươi sáng, nhưng lọt vào tai tôi thì chính là:

 

“Cô em tiệm hoa, cô đen thui à ."

 

Cách đây không lâu khi đi l. à .m t.ì.n.h nguyện viên tôi đã không bôi kem chống nắng, chỉ đeo ống tay áo chống nắng, nên da mặt, cổ và cánh tay có sự chênh lệch tông màu rõ rệt.

 

Tôi lạnh mặt, bực bội nói :

 

“Không mua hoa thì đừng có đứng ỳ ra đó."

 

“ Tôi chính là đến để mua hoa đây."

 

Nói xong, anh ta vô cùng nghiêm túc lựa chọn kiểu hoa và giấy gói.

 

Gói một bó hoa trị giá 399 tệ, anh ta hỏi:

 

“Cô không tò mò hỏi xem tôi tặng cho ai à ?"

 

“Anh nghĩ tôi rảnh rỗi lắm sao , đi đâu cũng tò mò chuyện này chuyện nọ."

 

Tôi vén lọn tóc bên tai lên, “Chắc chắn là tặng cho thầy cô hoặc tiền bối rồi ."

 

Chu Diệc An dường như rất hài lòng với câu trả lời của tôi , cúi đầu mỉm cười :

 

“Vẫn chưa đến mức quá ngốc."

 

Tôi chỉ vào bó hoa cẩm chướng lớn kia , cười nhạo nói :

 

“ Tôi ngốc?

 

Tôi đây là có chút tin tưởng vào chỉ số EQ của anh đấy."

 

Sau đó, tôi lười nói lời vô ích, thúc giục anh ta mau ch.óng thanh toán rồi rời đi , nếu không mưa sắp tạnh mất rồi .

 

Chu Diệc An vừa ra khỏi cửa liền quay đầu gọi tôi một tiếng:

 

“Phương Lê, mưa tạnh rồi ."

 

Tôi thu dọn những cành hoa vừa mới cắt bỏ dưới đất, có lệ đáp:

 

“Tạnh thì tạnh rồi , chuyện này cũng phải nói với tôi sao , ham muốn chia sẻ của luật sư đại tài Chu chẳng phải là quá vượng rồi đấy chứ."

 

Chu Diệc An đi thẳng tới, đưa tay nắm lấy cánh tay tôi kéo ra ngoài.

 

Anh ta giơ tay chỉ về phía xa, giọng điệu sạch sẽ, nhẹ nhàng, cuối câu mang theo tiếng cười :

 

“Ý của tôi là, cầu vồng xuất hiện rồi ."

 

Trong không khí thoang thoảng mùi hương tươi mát sau cơn mưa, cầu vồng giống như một dải lụa rực rỡ sắc màu, khẽ lay động thứ tình cảm mập mờ không ai hay biết .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...