20px
2.
Nghe nói sau một trận thổ huyết khiến Thái y viện náo loạn, Thái tử tỉnh lại nhưng thần trí đã không còn minh mẫn.
Thẩm Quân Triết khẽ chớp mắt, vẻ mặt ngây ngô tội nghiệp vô cùng: "Ta không nhớ gì cả. Nhưng trong đầu ta cứ vang lên hai chữ Heo đất mỗi khi nhìn thấy nàng. Có lẽ đó là mật danh tình yêu của chúng ta chăng?" "Mật danh tình yêu" cái đầu huynh ấy ấy! Ta nghiến răng, cố kiềm chế h*m m**n được táng một phát vào cái bản mặt đẹp trai nhưng đầy vẻ trêu ngươi kia. Ta gắt: "Đó là biệt danh huynh dùng để sỉ nhục ta suốt tám năm qua! Huynh mất trí thật hay giả đấy?" Thẩm Quân Triết không trả lời, huynh ấy đột nhiên ôm lấy đầu, khẽ r*n r* một tiếng đau đớn, cả người đổ sụp vào lòng ta. Mùi hương trà thanh nhẹ trên người huynh ấy bao vây lấy khứu giác của ta. "Đau quá... Hy nhi, đầu ta như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Nàng đừng lớn tiếng với ta, ta sợ lắm..." Nhìn bộ dạng lá liễu trước gió của huynh ấy, lòng ta lại bắt đầu mềm nhũn. Thôi thì, người bệnh là lớn nhất. Ta thở dài, dìu huynh ấy ngồi dậy: "Được rồi, là ta sai. Huynh ngồi ngoan đi, thuốc đâu? Ta đút cho huynh." Lúc này, một vị thái giám già rón rén bưng vào một bát thuốc đen ngòm, mùi đắng nồng nặc bốc lên khiến ta cũng phải chun mũi. Thẩm Quân Triết nhìn bát thuốc, mặt mày tái mét, huynh ấy co người lại sau lưng ta, nắm chặt lấy vạt áo ta như đứa trẻ sợ đi tiêm: "Ta không uống! Đắng lắm! Trừ khi... trừ khi Hy nhi nếm trước một ngụm cho ta." Ta trợn tròn mắt: "Huynh điên rồi sao? Đây là thuốc trị tâm thần... à không, thuốc trị mất trí, ta uống vào thì có mà ngốc luôn à?" "Nếu nàng không nếm, ta sẽ không uống. Thà để ta đau đầu đến c hết còn hơn phải uống thứ nước đắng ngắt này mà không có sự an ủi của nàng." Huynh ấy dứt khoát quay mặt đi, bộ dạng "thà c hết không khuất phục" làm ta vừa tức vừa buồn cười. Cuối cùng, dưới sự thúc giục của lão thái giám và cái nhìn đầy ẩn ý của huynh ấy, ta đành phải nhấp một ngụm nhỏ. Đắng! Đắng đến mức lưỡi ta tê dại, nước mắt chực trào ra. Ngay lúc ta định kêu ca, một bàn tay ấm áp đã luồn sau gáy ta, và trước khi ta kịp phản ứng, Thẩm Quân Triết đã cúi xuống, dùng môi... lấy đi sự đắng ngắt trong miệng ta. Ta đứng hình. Cả thế giới như ngừng quay. Cảm giác mềm mại, ấm nóng chạm vào môi ta chỉ trong tích tắc rồi rời đi. Thẩm Quân Triết l**m nhẹ môi mình, gương mặt bỗng chốc ửng hồng, huynh ấy lầm bầm: "Đúng là có hơi đắng thật, nhưng vì có vị của Hy nhi, ta thấy cũng dễ uống hơn nhiều." Nói xong, huynh ấy cầm lấy bát thuốc, uống một hơi cạn sạch trước sự ngơ ngác của ta và cả vị thái giám già đang cố nén cười đến rung cả vai. Ta mất mười hơi thở mới tìm lại được giọng nói của mình: "Thẩm Quân Triết! Huynh... huynh dám lợi dụng ta!" "Lợi dụng?" Huynh ấy lại bày ra vẻ mặt vô tội vô số tội. "Ta chỉ đang tìm cách để uống thuốc thôi mà. Hy nhi, nàng là thuốc của ta, không có nàng, ta sống không nổi." Cả ngày hôm đó, Thẩm Quân Triết không để ta yên một phút nào. Nào là "Hy nhi, ta muốn ăn đào, nhưng ta không biết gọt vỏ", nào là "Hy nhi, ta muốn đọc sách nhưng mắt ta mờ quá, nàng đọc cho ta nghe đi".
Chaporia
Bình Luận (0)