20px
4.
Huynh ấy đột ngột nắm lấy bàn tay ta, đan chặt mười ngón tay vào nhau.
Để ta vào xin phép Hoàng hậu cho ta về phủ một chuyến nhé?" Thẩm Quân Triết đột ngột buông bát nho xuống, huynh ấy không nổi giận, cũng không cãi vã. Huynh ấy chỉ lặng lẽ nằm xuống giường, kéo chăn trùm kín đầu, rồi phát ra một tiếng r*n r* yếu ớt: "Đau... đau quá... Hy nhi, tim ta đau như có ai bóp nghẹt. Có lẽ vì ta mất trí nhớ nên khí huyết không thông, lại nghe thấy những cái tên lạ lẫm làm ta bị chấn động..." Ta hoảng hốt, vội vàng kéo chăn ra: "Lại đau sao? Để ta gọi thái y!" "Không cần thái y." Huynh ấy nắm lấy tay ta, đôi mắt phượng hẹp dài nay lại hiện lên vẻ u uất, đáng thương vô cùng. "Chỉ cần nàng không đi gặp hắn. Nàng đi rồi, nhỡ lúc ta phát bệnh không có ai bên cạnh, ta lỡ tay tự làm hại mình thì sao?" Ta thở dài. Lại là chiêu này! Nhưng nhìn gương mặt tái nhợt của huynh ấy, ta lại không nỡ lòng nào. "Được rồi, ta không đi hôm nay. Nhưng sớm muộn gì cũng phải gặp chứ, dù sao cũng là bạn thanh mai..." "Thanh mai cái gì? Hắn là thanh mai thối!" Thẩm Quân Triết lẩm bẩm trong miệng, nhưng khi nhìn thấy ta nhìn qua, huynh ấy lập tức đổi giọng. "Ta nói là... hắn đi đường xa vất vả, nên để hắn nghỉ ngơi thêm vài ngày." Thế nhưng, Cố Tu Viễn không phải là kẻ dễ bỏ cuộc. Ngày hôm sau, hắn đích thân xin vào Đông Cung để thăm Thái tử đang lâm bệnh. Cuộc đối đầu diễn ra tại ngự hoa viên. Cố Tu Viễn đúng chất một vị quan thanh liêm, nho nhã, mặc thanh bào, tay cầm quạt giấy, nụ cười dịu dàng như gió xuân. Hắn nhìn thấy ta, đôi mắt sáng rực lên: "Vân Hy, muội gầy đi rồi. Ở đây vất vả lắm đúng không?" Ta chưa kịp trả lời, một cánh tay dài đã vươn ra, kéo ta lùi lại phía sau. Thẩm Quân Triết bước lên, dù đang khoác áo choàng bệnh nhân nhưng khí thế lại áp đảo hoàn toàn. Huynh ấy nhìn Cố Tu Viễn bằng ánh mắt khinh khỉnh: "Cố Trạng nguyên thật có tâm. Nhưng Hy nhi ở bên cạnh ta ăn ngon ngủ kỹ, tròn trịa thêm mấy vòng, sao lại gọi là gầy? Hay là mắt Cố công tử có vấn đề, cần ta gọi thái y khám cho không?" Cố Tu Viễn khựng lại, vẫn giữ nụ cười đúng mực: "Điện hạ thứ lỗi, thần chỉ là lo lắng cho muội muội thôi. Nghe nói Điện hạ mất trí nhớ, thần có mang tới một ít dược liệu quý..." "Dược liệu thì Đông Cung không thiếu." Thẩm Quân Triết cắt lời, huynh ấy đột nhiên nghiêng người, dựa hẳn trọng lượng cơ thể vào người ta, giọng nói bỗng trở nên nũng nịu. "Hy nhi, ta chóng mặt quá. Chắc là do người lạ mang theo uế khí làm ta khó chịu. Nàng dìu ta vào trong nghỉ ngơi đi." Ta lúng túng nhìn Cố Tu Viễn, rồi lại nhìn kẻ đang bám chặt lấy vai mình như con sam. Ta đành nói khẽ: "Tu Viễn ca ca, huynh về trước đi, hôm khác ta sẽ qua phủ thăm huynh." Cố Tu Viễn nhìn cái tay của Thẩm Quân Triết đang đặt trên eo ta, ánh mắt thoáng qua một tia sắc sảo, rồi hắn mỉm cười cúi chào: "Vậy thần xin cáo lui. Vân Hy, nhớ nếm thử trà hoa nhài ta gửi nhé."
Chaporia
Bình Luận (0)