20px
9.
Sau buổi tiệc, khi ta và Thẩm Quân Triết đi dạo trên hành lang vắng, ta đẩy nhẹ vai huynh ấy:
trông không giống người bệnh chút nào." Ta lí nhí đáp, mặt nóng bừng. Thẩm Quân Triết bật cười, huynh ấy lấy ra hai chén rượu giao bôi, nhưng thay vì uống ngay, huynh ấy lại lấy ra một tờ giấy nhỏ đã ố vàng. Ta nhìn kỹ, đó chính là "giấy nợ bánh quế hoa" mà ta đã viết cho huynh ấy năm mười tuổi khi hái trộm táo bị bắt quả tang. "Nàng xem, nợ nần dây dưa mười năm, giờ ta thu nợ cả vốn lẫn lời nhé?" Huynh ấy nháy mắt. "Huynh thật là... chuyện từ đời nào rồi mà còn giữ!" Ta định giật lấy nhưng huynh ấy đã nhanh tay cất đi. Uống xong rượu giao bôi, Thẩm Quân Triết đột nhiên bế thốc ta lên, đặt ta ngồi lên đùi huynh ấy. Ta hoảng hốt: "Này! Huynh lại định giở trò gì đấy?" "Ta đang suy nghĩ..." Huynh ấy tựa cằm lên vai ta, hơi thở ấm áp phả vào tai khiến ta rùng mình. "Ngày mai phụ hoàng sẽ hỏi ta về việc quản lý Đông Cung. Ta định trả lời Ngài rằng, từ nay về sau, Đông Cung sẽ thực hiện chế độ "Vợ quản". Nàng nói xem, có nên không?" "Huynh mà cũng biết nghe lời vợ sao?". Ta nghi ngờ. "Nghe chứ! Chẳng phải nàng là vị thuốc duy nhất cứu mạng ta sao? Thuốc đắng dã tật, vợ mắng thì... ấm thân." Huynh ấy vô sỉ đáp, bàn tay không yên phận mà vòng qua eo ta. "Nhưng trước đó, ta muốn làm rõ một chuyện. Trí nhớ của ta dường như lại có chút trục trặc rồi." Ta cảnh giác nhìn huynh ấy: "Lại gì nữa?" "Ta quên mất cách để... động phòng hoa chúc rồi. Hay là Thái tử phi vất vả một chút, dạy lại cho ta từ đầu nhé?" Ta tức đến mức bật cười, dùng tay bấu mạnh vào cánh tay huynh ấy: "Thẩm Quân Triết! Huynh đúng là con hồ ly không bao giờ sửa được bản tính mà!" "Chỉ vô sỉ với mỗi mình nàng thôi." Huynh ấy cúi xuống, nụ hôn nồng nàn và chân thành đặt lên môi ta, khép lại những ngày tháng oan gia để mở ra một chương mới của cuộc đời. Sáng hôm sau, cả kinh thành lại được một phen rúng động. Nghe nói vị Thái tử phi mới cưới đã bắt Thái tử điện hạ phải quỳ trên vỏ sầu riêng ngay giữa sân Đông Cung vì tội "dám lén lút giấu quỹ đen để mua bánh quế hoa một mình". Hoàng thượng nghe xong chỉ cười ha hả, bảo rằng: "Đông Cung cuối cùng cũng có người trị được thằng nhóc đó rồi!" Tình yêu của họ, có lẽ không phải là những lời thề thốt sáo rỗng, mà chính là những tiếng cười, những màn đấu trí vặt vãnh và sự thấu hiểu sâu sắc đằng sau lớp vỏ bọc trêu chọc. Dưới gốc cây hợp hoan rực rỡ, Thẩm Quân Triết ôm lấy Vân Hy, nhìn về phía chân trời xa tắp. Dù sau này có sóng gió, có khó khăn, chỉ cần có "vị thuốc" này ở bên, huynh ấy nguyện ý giả ngốc, nguyện ý vô sỉ, nguyện ý làm một vị "thê nô" hạnh phúc nhất thiên hạ suốt đời này. [HOÀN]
Chaporia
Bình Luận (0)