Bám Rễ (Quyển 1)/Chương 1: Quyển 1: Những Tháng Năm Yêu Hận Đan Xen. Chương 1: Đêm MưaC. 1: Quyển 1: Những Tháng Năm Yêu Hận Đan Xen. Chương 1: Đêm Mưa
20px

Bắc Thị đã mưa liên tục suốt ba ngày.

Kiều Dĩ Nhiên vừa kịp chuyến xe buýt cuối cùng.

Nhà cô ở một ngôi làng nhỏ vùng ven thành phố tên là Mẫn Thôn.

Nói là nhà, thực ra chỉ là thuê một căn nhà dân giá rẻ, từ trạm xe buýt về còn phải đi bộ thêm khoảng sáu trăm mét.

Cô cầm một chiếc ô đen. Cán ô đã hơi gỉ sét, hai hạt trang trí ở đầu nan ô cũng rơi mất, nhưng vẫn dùng được , tạm bợ vậy thôi.

"Mưa gì mà chẳng biết đến bao giờ mới tạnh, ghét nhất là trời mưa."

Cô lẩm bẩm than phiền.

Hiện giờ an ninh ở Mẫn Thôn đã tốt hơn trước một chút. Nếu không , những hôm tăng ca muộn thế này , lại còn một mình về nhà, cô thật sự sẽ lo xảy ra chuyện ngoài ý muốn .

Cô là sinh viên mới tốt nghiệp, chuyên ngành Phát thanh - Dẫn chương trình của một trường đại học hạng hai. Sau khi tốt nghiệp thì vào làm ở đài truyền hình.

Chỉ là vị trí trợ lý hợp đồng lương thấp mà thôi.

Gia cảnh không tốt , bằng cấp cũng chẳng có gì nổi bật.

Đang đi thì phía đối diện có một chiếc xe sang chạy tới, cửa kính đóng kín.

Kiều Dĩ Nhiên không ngẩng đầu, cẩn thận nép vào bên đường, sợ xe đi qua vũng nước b.ắ.n lên người mình .

Đó là lần đầu tiên Kiều Dĩ Nhiên gặp Giang Khởi Hoài.

Hôm nay Giang Khởi Hoài không tăng ca. Có bạn tới đón đi ăn tối, tiện đường nên đi ngang qua đây.

Anh ngước mắt nhìn cô một cái.

Thân hình mảnh mai gầy yếu.

Chiếc váy màu xanh nhạt.

Tay cầm ô, trên tay còn ôm một kiện hàng chuyển phát nhanh, cẩn thận tránh đường cho xe.

Mái tóc được buộc tùy ý phía sau , vài lọn tóc rơi xuống trước trán.

Làn da hẳn rất trắng, trong màn đêm càng nổi bật vẻ trắng trẻo ấy .

Phản ứng đầu tiên của Giang Khởi Hoài là...

Giống như một đóa hoa nhỏ màu trắng.

Giọng nói lạnh nhạt của anh vang lên:

"Lái chậm thôi, bên cạnh có người , đoạn này nhiều vũng nước."

Ngô Thiệu Lân cũng nhìn thấy Kiều Dĩ Nhiên, liền trêu chọc:

"Ồ, Giang thiếu cũng biết thương hoa tiếc ngọc cơ đấy."

Giang Khởi Hoài khẽ nhếch môi cười , không nói thêm gì.

Anh nhìn bóng dáng Kiều Dĩ Nhiên ngày càng xa dần rồi khép mắt lại .

Khi đó anh nghĩ rằng...

Giữa biển người mênh m.ô.n.g, chỉ là một ánh nhìn thoáng qua.

Nào ngờ sau này , anh lại dây dưa với người phụ nữ ấy suốt nhiều năm.

Yêu đến mức đau đớn thấu tim gan.

Thấy chiếc xe chạy rất chậm, Kiều Dĩ Nhiên mới yên tâm tiếp tục đi về phía trước .

Cô ngoái đầu nhìn chiếc xe sang.

Sau này kiếm được tiền, cô cũng muốn mua một chiếc xe.

Như vậy những ngày mưa sẽ không phải dầm mưa dãi gió nữa.

Về đến nhà, cô vui vẻ lấy quà đưa cho mọi người .

Bà nội mặc luôn bộ quần áo mới lên người , yêu thích đến mức không nỡ cởi ra , sợ làm bẩn.

Mẹ cô tháo chiếc máy trợ thính cũ trên tai xuống, thay bằng chiếc Kiều Dĩ Nhiên mới mua.

"Ôi trời, cái này chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ?"

Kiều Minh Đằng có chút ngượng ngùng nhận lấy quần áo.

"Cảm ơn chị."

Kiều Dĩ Nhiên cười nói :

"Ôi, không sao đâu . Chị vừa nhận lương mà, chị thích mua đồ cho mọi người ."

Cô xoa đầu em trai.

"Đừng ngại. Trước đây em đi làm thêm dịp hè chẳng phải cũng mua váy cho chị sao ?"

Kiều Minh Đằng gãi đầu.

" Nhưng cái váy đó chỉ có năm mươi tệ thôi."

Cô dịu dàng nói :

"Được rồi , được rồi . Sau này em trai kiếm thật nhiều tiền, mua thật nhiều thứ cho chị là được ."

Hai chị em đùa giỡn một lúc lâu mới bị bà nội thúc giục đi ăn cơm.

Đó chính là gia đình của Kiều Dĩ Nhiên.

Một gia đình mà cô không thể nào buông bỏ.

Gia cảnh nghèo khó, thậm chí có thể nói là gánh nặng.

Cha mất vì t.a.i n.ạ.n giao thông.

Sơn Tam

Mẹ và bà nội đều không có công việc ổn định, chỉ dựa vào một quầy bán gà rán để kiếm sống. Không có bảo hiểm xã hội, cũng chẳng có lương hưu.

Trong nhà còn một cậu em trai đang học cấp ba.

Nhưng gia đình này có tình cảm.

Kiều Dĩ Nhiên đi học sớm. Bốn năm đại học trôi qua, lúc tốt nghiệp cô mới hai mươi mốt tuổi.

Sau khi tốt nghiệp, cũng có người giới thiệu đối tượng cho cô.

Nhưng vừa nghe đến điều kiện gia đình thì ai nấy đều bỏ chạy.

Cô cũng chẳng bận tâm.

Bởi cô từng ở bên mối tình đầu là Trần T.ử Khiêm.

Cô đã thật lòng yêu anh ta .

Nhưng kết cục cuối cùng là Trần T.ử Khiêm khuất phục trước áp lực hiện thực, chủ động chia tay rồi cưới một thiên kim nhà giàu.

Tình cảm thì có ý nghĩa gì chứ?

Tiền bạc vẫn thực tế hơn nhiều.

Mẹ của Kiều Dĩ Nhiên, Lưu Vân, là chủ một quầy gà rán.

Kiều Dĩ Nhiên không giống như những nữ chính trong tiểu thuyết, không phải học bá gì cả.

Người bán bánh trứng ở quầy bên cạnh cũng có con trai tan học phải phụ giúp gia đình giống cô.

Thế mà người ta lại thi đỗ đại học danh tiếng.

Ví dụ như em trai cô, Kiều Minh Đằng.

Hiện giờ thành tích học tập luôn ổn định ở vị trí số một.

Tan học cũng thường xuyên tới quầy hàng phụ giúp.

Có lẽ việc học thật sự cần thiên phú.

Kiều Dĩ Nhiên luôn cho rằng mình không phải người thông minh.

Từ nhỏ đến lớn chẳng hề nổi bật.

Cũng vì có khuôn mặt thanh thuần xinh đẹp mà từng bị đám thanh niên du côn ngoài trường quấy rối.

Khi ấy chính Lưu Vân cầm d.a.o liều mạng với chúng.

Đám côn đồ mới chịu giải tán.

Năm năm trước xảy ra một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông.

Cha cô qua đời.

Tai của mẹ bị tổn thương, quanh năm phải đeo máy trợ thính.

Bà nội gãy một chân.

Không có tiền lắp chân giả nên chỉ có thể chống gậy, tập tễnh đi lại .

Lúc đó đúng vào thời điểm cô thi đại học.

May mà vẫn giữ được bình tĩnh, phát huy ổn định, thi đỗ vào một trường đại học hạng hai thuộc nhóm cuối ở Bắc Thị: Học viện Công nghiệp Bắc Thị.

Dù ngôi trường này thường xuyên bị chê bai là đại học hạng hai kém cỏi, cơ sở công lập xếp cuối bảng, chất lượng giảng dạy bình thường, ký túc xá cũ kỹ, khuôn viên cũng nhỏ.

Nhưng Kiều Dĩ Nhiên rất vui.

Ít nhất cũng là đại học chính quy.

Lại là trường công lập.

Tiết kiệm được không ít học phí.

Cô yêu thích chuyên ngành Phát thanh - Dẫn chương trình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bam-re-quyen-1/quyen-1-nhung-thang-nam-yeu-han-dan-xen-chuong-1-dem-mua.html.]

Thời cấp ba ngày nào cũng luyện phát âm phổ thông.

Từ giọng quê lơ lớ ban đầu đến hiện tại có thể nói tiếng phổ thông lưu loát.

Tất cả đều vì ngày hôm nay.

Khi đó gia đình tuy không giàu có nhưng cha mẹ yêu thương nhau , hòa thuận.

Bà nội quán xuyến mọi việc trong nhà chu đáo ngăn nắp.

Vào ngày sinh nhật cô, cha còn từng ước:

"Hy vọng con gái lớn nhà chúng ta sau này sẽ trở thành một người dẫn chương trình nổi tiếng khắp nơi."

Cô từng nghĩ mình sẽ mãi sống hạnh phúc bình dị như vậy .

Học phí chuyên ngành Phát thanh - Dẫn chương trình của Học viện Công nghiệp Bắc Thị là chín nghìn tệ.

Mức giá này không tính là đắt.

Nhiều trường đại học khác thu tới hai, ba vạn tệ.

Dù sao đây cũng là ngành nghệ thuật.

Chắc chắn sẽ có người cười nhạo cô.

Gia đình đã như thế này mà còn mơ mộng viển vông.

Vì thế cô đã do dự rất lâu.

Đến ngày đăng ký nguyện vọng, cô từng định điền chuyên ngành Sư phạm.

Trong nhà có một chiếc máy tính cũ mua từ khi cha còn sống.

Lưu Vân ngồi bên cạnh nhìn cô điền nguyện vọng rồi nói :

"Thích học ngành gì thì cứ học ngành đó. Con gái mẹ chỉ sống một lần trên đời, phải sống cho thật thoải mái."

Bà nội chống gậy tập tễnh bưng đĩa hoa quả đã gọt sẵn tới, cười hiền từ nhìn cháu gái.

"Nhiên Nhiên sau này là sinh viên đại học rồi . Bà không biết chữ, con quyết định thế nào thì cả nhà đều ủng hộ."

Kiều Dĩ Nhiên cúi đầu lí nhí:

" Nhưng học phí đắt quá... Minh Đằng cũng sắp thi đại học rồi ."

Lưu Vân kiên nhẫn khuyên nhủ:

"Con là con, em trai là em trai."

Bà nội cũng gật đầu đồng tình.

Giọng nói đầy sức sống của Kiều Minh Đằng vang lên:

" Đúng vậy . Hơn nữa em giỏi thế này , biết đâu sau này được miễn toàn bộ học phí."

Cô quay đầu nhìn tấm ảnh của cha treo trên tường.

Trong ảnh, ông cười ấm áp và hiền từ.

Nhờ sự động viên của gia đình, cô cuối cùng đã đăng ký ngành Phát thanh - Dẫn chương trình mà mình yêu thích.

Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, cả nhà kéo nhau ra nhà hàng ăn một bữa.

Họ ăn món Tứ Xuyên.

Kiều Dĩ Nhiên mãi mãi nhớ hương vị ngày hôm đó.

Cay nồng, thơm lừng, ngon đến mức khiến người ta khó quên.

Nhiều năm sau , cô không còn được nếm lại hương vị ấy nữa.

Hai tháng nghỉ hè, cô chọn làm thêm tại một quán trà sữa.

Dù mệt hơn, khổ hơn.

Nhưng số tiền kiếm được khiến cô yên tâm.

Cô còn đặc biệt đăng ảnh đi làm thêm lên Weibo.

Kèm theo dòng trạng thái:

"Cố lên nào, tuổi mười tám của mình ."

Thật ra cũng có người giới thiệu cô đến làm người mẫu ở KTV.

Cô xinh đẹp như vậy , chỉ cần chịu hạ mình một chút, kiếm tiền sẽ nhanh hơn nhiều so với pha trà sữa.

Nhưng Kiều Dĩ Nhiên không đi .

Nếu một ngày nào đó cô thật sự nổi tiếng, những chuyện ấy bị đào lại sẽ trở thành vết nhơ không thể xóa bỏ.

Còn bây giờ đăng ảnh đi làm thêm, kèm vài câu nói truyền cảm hứng.

Những khổ cực cô chịu hôm nay sẽ trở thành bằng chứng cho con đường thành công sau này .

Nếu thật sự có ngày công thành danh toại, chắc chắn sẽ có người lật lại Weibo của cô.

Trong suốt những năm đại học, cô luôn chăm chỉ cố gắng.

Nỗ lực thay đổi tính cách nhút nhát, rụt rè của bản thân .

Cùng bạn cùng phòng nhận các công việc biểu diễn thương mại từ nhóm việc làm thêm, nhóm người mẫu, nhóm hợp tác kinh doanh.

Tiền công tăng dần từ ba trăm, năm trăm đến tám trăm tệ.

Trong thời gian thực tập, cô càng không dám nghỉ ngơi.

Luôn là người làm nhiều việc nhất.

Con đường do chính mình lựa chọn.

Dù khó khăn đến đâu cũng phải nghiến răng chịu đựng.

Trong thời gian học đại học, cô cố gắng giành học bổng.

Cuối tuần hoặc học tập, hoặc đi làm thêm.

May mắn là tuy gia cảnh cô nghèo nhất phòng ký túc xá, nhưng lại gặp được một nhóm bạn nữ bình thường và t.ử tế.

Không có những màn cố ý gây khó dễ như trong tiểu thuyết.

Quan hệ giữa các bạn cùng phòng tuy không quá thân thiết nhưng cũng hòa thuận suốt bốn năm.

Đến ngày tốt nghiệp chia tay, trong lòng vẫn không tránh khỏi cảm giác buồn bã.

Sau khi tốt nghiệp, trong số những người bạn cùng phòng có hai người xuất thân khá giả.

Một người kết hôn với bạn trai môn đăng hộ đối, sống cuộc sống phu nhân nhà giàu.

Người còn lại đi du học nước ngoài.

Người bạn cùng phòng cuối cùng tên là Nguyễn Niệm Niệm.

Nguyễn Niệm Niệm ký hợp đồng với một công ty, làm người mẫu ngoại tuyến và livestream.

Gia cảnh của cô ấy tương tự Kiều Dĩ Nhiên, cũng là người thân thiết nhất với cô.

Sau khi tốt nghiệp vẫn giữ liên lạc.

Sau khi ra trường, Kiều Dĩ Nhiên ứng tuyển vào tổ chương trình phỏng vấn của Đài Truyền hình Bắc Thị.

Cô bắt đầu từ vị trí trợ lý.

Chỉ là nhân viên hợp đồng lương thấp.

Nhưng để tích lũy kinh nghiệm, cô vẫn luôn kiên trì.

Con đường phía trước của cô còn rất dài.

Và cũng vô cùng gian nan.

Thật ra cô chưa từng nói với ai.

Cô muốn nổi tiếng.

Muốn trở thành người được chú ý.

Học ngành này , dù là trở thành phóng viên hay người dẫn chương trình, đều là một bàn đạp rất tốt .

Trong thời gian đại học, cô cũng từng thử làm truyền thông cá nhân.

Nhưng chẳng thể nổi lên được .

Cô không có bất kỳ mối quan hệ hay nguồn lực nào.

Cũng không có công ty đứng phía sau nâng đỡ.

Ước mơ?

Lý tưởng?

Những thứ đó từ lâu đã không còn tồn tại trong thế giới của cô.

Cô nhất định phải thành công.

Phải trở nên nổi bật.

Phải sống một lần thật vẻ vang, ngẩng cao đầu.

Cho dù sau này có lấy được một người chồng giàu có rồi ly hôn cũng chẳng sao .

Chỉ cần có thể để người thân sống một cuộc đời tốt đẹp hơn.

Dù khó khăn đến đâu .

Cô cũng sẵn sàng thử.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...