Bám Rễ (Quyển 1)/Chương 5: Tỏ TìnhC. 5: Tỏ Tình
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đã một khoảng thời gian kể từ lần gặp trước của họ.

Gần đây đơn vị của Giang Khởi Hoài rất bận, nên anh không tới tìm cô, nhưng trên WeChat vẫn thường xuyên nhắn tin trò chuyện.

Công việc của Kiều Dĩ Nhiên đã có chỗ ổn định.

Cô cũng không biết anh đã âm thầm lót đường cho mình bao nhiêu.

Cô thuận lợi vào Kênh Điện ảnh và Truyền hình Bắc Thị, làm người dẫn chương trình trong một chuyên mục phim ảnh.

Mỗi ngày chương trình phát sóng đúng bảy giờ.

Nội dung công việc là giới thiệu một số bộ web drama, phim truyền hình nổi tiếng trong năm, hoặc phỏng vấn vài minh tinh khách mời.

So với người dẫn chương trình tin tức hay phóng viên, khối lượng công việc bên này quả thật không bận rộn đến vậy .

Ngày nào người nhà cũng đúng giờ bật tivi xem chương trình của cô.

Dù sao đây cũng là Bắc Thị, một thành phố lớn, tỷ suất người xem không tính là thấp.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Đợi kiếm được nhiều tiền hơn, cô phải đưa người nhà rời khỏi nơi này .

Hôm đó, lúc ra gần Mẫn Thôn lấy hàng chuyển phát nhanh, cô nhìn thấy xe của Giang Khởi Hoài.

Giang Khởi Hoài dập điếu t.h.u.ố.c trong tay, cười trêu:

"Đi thôi, chẳng phải em nói muốn mời anh ăn lẩu cay sao ?"

Kiều Dĩ Nhiên hơi đỏ mặt, cúi đầu cười , dẫn anh về trong thôn ăn quán lẩu cay lâu năm kia .

Nhưng thực tế, nội tâm cô chẳng hề d.a.o động.

Cho dù năng lực, tài hoa, nhân phẩm, gia thế của anh đều xuất sắc về mọi mặt, nhưng với Kiều Dĩ Nhiên, anh chỉ là bậc thang trên con đường đời của cô.

Đàn ông thích kiểu phụ nữ nào, cô sẽ giả vờ thành kiểu phụ nữ đó.

Dù anh có thích cô đến đâu , cửa ải nhà họ Giang cô cũng không thể vượt qua.

Hôm nay Kiều Minh Đằng cũng tan học.

Đúng lúc trong nhà chưa nấu cơm, hàng xóm bên cạnh chuyển nhà, Lưu Vân và bà nội đi qua giúp đỡ rồi được giữ lại ăn cơm.

Kiều Minh Đằng nhìn thấy chị gái, bên cạnh còn có một người đàn ông cao lớn đẹp trai.

Thế là cậu đi tới.

"Chị, đây là đồng nghiệp của chị à ?"

Kiều Dĩ Nhiên cũng gọi cho em trai một phần lẩu cay, dịu dàng nói :

"Anh ấy là bạn của chị."

Giang Khởi Hoài quay đầu nhìn Kiều Minh Đằng.

"Anh là người đang theo đuổi chị em."

Tai Kiều Dĩ Nhiên hơi đỏ.

"Đừng nói linh tinh như vậy ."

Kiều Minh Đằng gật đầu.

"Bình thường thôi, chị em xinh đẹp , nhiều người theo đuổi lắm."

Giang Khởi Hoài lập tức có hứng thú.

"Em trai, nói anh nghe xem, chị em thích kiểu đàn ông thế nào?"

Kiều Minh Đằng đáp:

"Chị em thích kiểu dịu dàng chu đáo, giống như anh T.ử Khiêm vậy ."

Giang Khởi Hoài nhướng mày.

"T.ử Khiêm là ai? Bạn trai cũ à ?"

Kiều Minh Đằng bĩu môi.

"Mối tình đầu."

Kiều Dĩ Nhiên cũng không phản bác.

Dù sao sớm muộn gì anh cũng sẽ biết .

Cô không định giấu giếm.

Ngoài mặt Giang Khởi Hoài không biểu hiện gì, nhưng trong lòng đã ghi nhớ cái tên này .

Khi ăn lẩu cay, anh ăn rất ngon miệng.

Kiều Dĩ Nhiên dịu giọng nói :

"Em còn tưởng anh ăn không quen, chắc đây là lần đầu anh ăn nhỉ?"

Giang Khởi Hoài mua ba chai nước ngọt, chu đáo mở nắp chai cho cô.

"Hồi đi học từng ăn cùng bạn cùng phòng rồi ."

"Sau khi đi làm cũng thường xuyên ăn ở căn tin."

"Anh đâu phải kiểu phú nhị đại không dính khói lửa nhân gian."

"Nhà anh chỉ là gia đình bình thường thôi."

Kiều Dĩ Nhiên ngạc nhiên nói :

"Lần quay phim tài liệu đó, em nghe người khác nói anh là phú nhị đại."

Giang Khởi Hoài không định nói rõ gia cảnh của mình .

Anh sợ sau khi Kiều Dĩ Nhiên biết , cô sẽ tránh xa anh , không thèm để ý tới anh nữa.

Anh muốn tiến thêm một bước.

Sau khi yêu nhau rồi sẽ từ từ nói với cô.

Anh chỉ thoải mái đáp:

"Ra ngoài xã hội, thân phận là do mình tự gán cho mình thôi."

"Mẹ anh chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, cha anh tự làm chút kinh doanh nhỏ."

Thật ra cũng đúng.

Mẹ anh tuy là lãnh đạo, nhưng chẳng phải ngày nào cũng phải họp hành, đi khảo sát sao ?

Cha anh là tỷ phú, nói trắng ra cũng chỉ là người làm ăn.

Kiều Dĩ Nhiên cười .

"Chỉ cần người nhà khỏe mạnh bình an, những chuyện khác không quan trọng."

Cô nói rất hờ hững bình thản.

Giang Khởi Hoài thật sự cảm thấy mình đã cược đúng.

Còn Kiều Dĩ Nhiên thì đã nhìn thấu tâm tư của anh .

Đây là một đại thiếu gia đơn thuần trong chuyện tình cảm.

Ai mà không biết nhà họ Giang nổi tiếng trong nước?

Ông nội và cha anh trông giống anh như vậy .

Lần trước trong túi anh có một chiếc móc khóa phiên bản giới hạn toàn cầu.

Anh tưởng cô không nhìn ra sao ?

Chiếc xe hơn hai trăm nghìn tệ này là chiếc rẻ nhất trong tất cả xe của anh .

Bình thường anh không quen lái chiếc này .

Vì tới gặp cô nên mới đổi sang chiếc xe đó.

Được thôi.

Nếu anh không muốn cô biết gia thế của mình , vậy cứ diễn theo suy nghĩ của anh là được .

Ăn xong, Kiều Dĩ Nhiên dẫn anh đi dạo gần Mẫn Thôn.

Kiều Minh Đằng về nhà tiếp tục làm đề thi.

Kiều Dĩ Nhiên dịu giọng nói :

"Cảm ơn anh ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bam-re-quyen-1/chuong-5-to-tinh.html.]

"Công việc bên em mọi thứ đều rất thuận lợi."

Ngày thi vòng đầu, giám khảo sơ tuyển còn mang vẻ mặt công tư phân minh nói :

"Với bằng cấp và kinh nghiệm của cô, có lẽ đều không phù hợp với điều kiện tuyển dụng của chúng tôi . Xin lỗi ."

Kết quả đột nhiên có một người đàn ông từ bên trong đi ra .

Nghe người khác gọi anh ta là Tổng giám đốc Toàn, hẳn là lãnh đạo trong đài.

Tổng giám đốc Toàn, Toàn Kiệt, anh họ của Giang Khởi Hoài.

Cha mẹ đều làm việc ở đài truyền hình.

Nhờ có Toàn Kiệt giới thiệu, cô tránh được rất nhiều thiệt thòi ngầm, bắt đầu sự nghiệp người dẫn chương trình của mình .

Giang Khởi Hoài dịu giọng nói :

"Đó cũng là do em tự mình cố gắng."

"Anh không giúp gì nhiều đâu ."

Cô vẫn hỏi một câu:

"Anh với Tổng giám đốc Toàn quen nhau thế nào vậy ?"

Anh nói rất tự nhiên:

"Đồng nghiệp giới thiệu quen thôi."

Anh không nói nhiều, cô cũng không hỏi thêm.

Hỏi nhiều quá, lộ mất thì vị đại thiếu gia này còn tiếp tục diễn tình yêu thuần khiết thế nào được .

Kiều Dĩ Nhiên ngồi trên phiến đá dưới gốc cây cổ thụ.

Nhìn hoàng hôn dần buông xuống.

Gió nhẹ thổi qua, làm tung những sợi tóc lưa thưa trước trán cô.

Giang Khởi Hoài nhìn cô.

Trong lòng ngứa ngáy.

Anh đột nhiên lên tiếng, cũng không vòng vo:

"Dĩ Nhiên, chúng ta hẹn hò đi ."

Anh nhìn cô chăm chú.

Lời vừa nói ra , anh mới cảm thấy căng thẳng.

Còn căng thẳng hơn bất kỳ kỳ thi hay thí nghiệm nào trước đây.

Anh sợ cô không đồng ý.

Sợ cô thấy bị mạo phạm.

Sợ trong lòng cô đã có người khác.

Kiều Dĩ Nhiên ngẩn ra một lúc.

Không lập tức đồng ý.

Chỉ cúi đầu nhỏ giọng nói :

"Anh biết hoàn cảnh nhà em mà."

"Anh thích em ở điểm nào chứ?"

Anh ngồi xuống bên cạnh cô.

Nhìn gương mặt nghiêng hơi ửng đỏ của cô, nói ra lời thật lòng:

"Không biết nữa."

Sơn Tam

"Thích là thích thôi."

"Trong lòng lúc nào cũng muốn tới gặp em."

"Nằm mơ cũng mơ thấy em."

"Rảnh rỗi là lại nhớ em."

"Ngay cả anh cũng không nói rõ được ."

Trước lời tỏ tình trực tiếp như vậy , cô hơi ngẩn ra , không nói gì.

Giang Khởi Hoài nhớ tới chuyện gia thế cô vừa nhắc đến, liền dịu dàng nói :

"Anh không để ý những chuyện đó."

"Chỉ cần em chịu cho anh một cơ hội."

Cô mím môi.

"Vậy... đợi em qua thời gian thử việc đã ."

"Em muốn có một công việc ổn định."

"Như vậy sẽ xứng với anh hơn một chút."

Giang Khởi Hoài bật cười .

Anh thử hỏi, trong giọng nói mang theo chút mong đợi và căng thẳng:

"Vậy bây giờ chúng ta xem như là quan hệ người yêu rồi đúng không ?"

Cô cúi đầu không nói .

Vành tai hơi đỏ.

Không trả lời thẳng câu hỏi của anh .

"Nhà anh thường xuyên sắp xếp đối tượng xem mắt cho anh sao ?"

Nói xong lại mất tự nhiên cúi đầu xuống, dáng vẻ đúng kiểu một cô gái nhỏ đang e thẹn.

Trái tim Giang Khởi Hoài như tan chảy.

Anh chỉ dịu dàng nói :

"Anh không đi mấy đâu ."

"Thật đấy."

"Anh chỉ thích em."

"Rất thích."

Giang Khởi Hoài vui vẻ từ tận đáy lòng.

Anh nắm lấy tay cô.

Ánh mắt dịu dàng nhìn cô.

Tay cô rất nhỏ, rất mềm.

Anh nắm rất cẩn thận.

Kiều Dĩ Nhiên mỉm cười .

Trên mặt hiện lên lúm đồng tiền nhàn nhạt.

Anh nhìn đến ngẩn người .

Trong mắt người khác, đó là một khung cảnh đẹp đẽ và lưu luyến biết bao.

Cô không cần nói thêm gì cả.

Chỉ cần ngồi ở đó.

Người thỏa hiệp sẽ luôn là Giang Khởi Hoài.

Đây chính là khởi đầu cho tình yêu của họ.

Khi đó Kiều Dĩ Nhiên cho rằng, chẳng qua chỉ là một phú nhị đại cảm thấy mới mẻ với tình yêu thuần khiết, chơi đùa một chút mà thôi.

Cô chưa từng nghĩ tới.

Sau này Giang Khởi Hoài lại thật sự nảy sinh ý định kết hôn.

Một người thật lòng trao đi .

Một người đầy bụng tính toán.

Vì vậy mới có gần năm năm dây dưa giữa yêu và hận.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...