Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sáng hôm sau , Giang Khởi Hoài đã tỉnh từ sớm.
Nhìn Kiều Dĩ Nhiên nằm bên cạnh, anh không tự chủ được đưa tay vuốt mái tóc đen của cô.
Đây là người phụ nữ của anh .
Đêm qua họ đã làm chuyện thân mật nhất.
Trong lòng anh đã bắt đầu lên kế hoạch nên nói chuyện kết hôn với gia đình thế nào.
Kiều Dĩ Nhiên mơ màng tỉnh lại .
Nhìn đồng hồ đã là mười hai giờ trưa.
Cô quay đầu nhìn Giang Khởi Hoài.
Đối phương đang nhìn cô bằng ánh mắt đầy cưng chiều.
Cô đỏ mặt đẩy anh ra .
Anh biết cô xấu hổ, lại kéo cô vào lòng, tiếp tục đòi hôn, đòi ôm.
Cảm nhận được biến hóa bên dưới của anh , cô không tự chủ được cứng người trong chớp mắt.
Sau đó nói :
"Không làm nữa..."
Rồi đẩy anh ra , tự mình vào phòng tắm rửa mặt.
Hiện tại Giang Khởi Hoài vô cùng thỏa mãn cả thể xác lẫn tinh thần.
Anh mỉm cười nhìn bóng lưng cô hoảng hốt chạy trốn.
Trong phòng tắm, Kiều Dĩ Nhiên nhắm mắt lại .
Cô hơi khó chịu.
Trong lòng nghẹn lại , có cảm giác trống rỗng.
Cô cảm thấy mình có chút làm màu.
Có gì mà phải khó chịu chứ?
Cứ chống đỡ tiếp đi .
Khó khăn lắm mới có được ngày hôm nay.
Tuyệt đối không thể lùi bước.
Nhìn xem những cô gái có gia cảnh giống cô thời đại học kia .
Không có gia đình nâng đỡ, tốt nghiệp chưa đầy một năm, có ai giống cô nhanh ch.óng có được danh tiếng, lợi ích và tiền bạc như vậy không ?
Cô đi được đến hôm nay là nhờ Giang Khởi Hoài và từng bước tính toán của chính mình .
Cô bỗng nghĩ tới Giang Tâm Dao và Triệu Lệ Na.
Bọn họ đâu cần phải giống cô.
Cô hít sâu, tự điều chỉnh bản thân .
"Không được khóc , không được khóc ."
"Đây là con đường do chính mình chọn."
Vừa đ.á.n.h răng vừa rửa mặt.
Cô rửa trôi cả nước mắt.
Giang Khởi Hoài đứng ở cửa phòng tắm, vẫn nhìn thấy động tác lau nước mắt của cô.
Tim anh thắt lại .
Khi Kiều Dĩ Nhiên xoay người , nhìn thấy anh thì giật mình .
Sau đó hơi hoảng loạn bước ra ngoài.
Giang Khởi Hoài từ phía sau ôm lấy cô.
Vừa đau lòng vừa thấp thỏm hỏi:
"Sao lại khóc ?"
"Tối qua chẳng phải em tự nguyện sao ?"
Kiều Dĩ Nhiên nhanh ch.óng thay đổi sắc mặt.
Cô cúi đầu, rụt rè nói :
"Em đã trao tất cả cho anh rồi ."
"Lỡ sau này anh không chịu trách nhiệm, em..."
Cô nói tiếp:
"Trong mắt người khác, chắc chắn em và anh đã sớm xảy ra quan hệ."
" Nhưng em... em không phải như vậy ..."
"Vì yêu anh nên em mới cùng anh ..."
Nói xong, viền mắt cô lại đỏ lên.
Giang Khởi Hoài ôm cô càng c.h.ặ.t hơn.
"Xin lỗi ."
"Ở bên anh khiến em chịu ấm ức rồi ."
Anh nói tiếp:
"Sáng nay anh đã chuyển cho em một nghìn vạn."
"Em cứ xem như tiền tiêu vặt."
"Thích mua gì thì mua nhiều một chút."
"Anh có bốn bất động sản ở Bắc Thị, hai căn biệt thự, hai căn hộ chung cư."
"Đó là ông nội để lại cho anh ."
"Anh đều sang tên cho em."
Quan hệ giữa anh và cha mình , Giang Trì Sinh, khá bình thường.
Tuy Giang Trì Sinh cho tiền rất thoải mái, nhưng hai cha con lại không thân thiết.
Giang Khởi Hoài do ông nội nuôi lớn.
Ông nội là một trong những doanh nhân nổi tiếng đầu tiên.
Trước khi qua đời, ông để lại một phần tài sản cho Giang Khởi Hoài.
Thực ra công việc kinh doanh của Giang Trì Sinh làm lớn đến vậy .
Bản thân lại giữ mình trong sạch, không có con riêng.
Chỉ có hai đứa con là Giang Khởi Hoài và Giang Tâm Dao.
Sau này tất cả cũng đều để lại cho hai anh em.
Nhưng ông nội thương anh .
Sau khi chia tài sản cho con cái, vẫn để riêng một phần cho Giang Khởi Hoài.
Tranh tài sản trong hào môn không phải chuyện đùa.
Đây là sự bảo đảm dành cho Giang Khởi Hoài.
Bản thân Giang Khởi Hoài cũng không có sở thích gì đặc biệt.
Càng
không
tiêu xài hoang phí.
Mới tốt nghiệp đi làm ba năm, chỉ riêng tiền thưởng và lương đã tiết kiệm gần trăm vạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bam-re-quyen-1/chuong-13-luoi-tinh.html.]
Kiều Dĩ Nhiên lấy lui làm tiến, hơi bất mãn nói :
"Em đâu phải vì tiền của anh ."
"Lát nữa em sẽ chuyển tiền lại cho anh ."
Giang Khởi Hoài cười :
"Cái gì mà của em với của anh ."
"Kết hôn rồi chẳng phải đều là của chúng ta sao ?"
"Bình thường anh bận công việc, chỉ muốn dùng những thứ này bù đắp cho em một chút."
Cô chuyển chủ đề, dịu giọng nói :
"Anh mau đi đ.á.n.h răng đi ."
"Chưa đ.á.n.h răng thì đừng hôn em."
Nói xong đẩy anh vào phòng tắm.
Giang Khởi Hoài bất lực đáp:
"Được được được ."
"Sau này kết hôn rồi , còn không biết em quản anh thế nào nữa."
Kiều Dĩ Nhiên cầm điện thoại lên.
Tài khoản ngân hàng của cô quả thật đã có thêm tiền.
Anh còn có một tấm thẻ.
Trong đó đều là tiền sinh hoạt cha anh , Giang Trì Sinh, cho.
Chắc cũng có vài trăm vạn.
Anh gần như chưa tiêu tới, cũng không thích đầu tư tài chính, cứ để nguyên ở đó.
Số tiền anh đưa cho Kiều Dĩ Nhiên là di sản ông nội để lại cho anh , cùng với tiền lương của bản thân .
Thậm chí anh còn nghĩ nếu gia đình phản đối, dựa vào năng lực của mình , anh cũng có thể nuôi vợ con.
Về phương diện công việc, anh quả thật rất có thiên phú.
Năng lực cũng thuộc hàng đầu.
Mỗi lần tiếp nhận đều là các dự án trọng điểm.
Hai người thu dọn trong khách sạn một lúc rồi quay về Bắc Thị.
Vừa về tới căn hộ, cô lại bị anh ôm từ phía sau .
Những nụ hôn vụn vặt rơi xuống cổ cô.
Cô đẩy anh ra :
"Không chịu nổi đâu , đừng làm thường xuyên như vậy ."
Anh hôn cô rồi bế cô vào phòng.
Sau đó trong phòng lại vang lên tiếng thở dốc và rên rỉ của nam nữ.
Anh nằm trên người cô như không biết mệt mỏi.
Cuối cùng Kiều Dĩ Nhiên khóc lóc cầu xin anh dừng lại .
Buổi tối lúc ăn cơm, Kiều Dĩ Nhiên gọi giao t.h.u.ố.c trên Meituan.
Là t.h.u.ố.c tránh thai.
Thực ra cô vốn không uống.
Viên t.h.u.ố.c bị cô xả xuống bồn cầu.
Sau đó Giang Khởi Hoài phát hiện vỏ t.h.u.ố.c trong thùng rác.
Anh nhíu mày hỏi:
"Sao lại uống t.h.u.ố.c?"
"Thuốc này không tốt cho sức khỏe."
"Có t.h.a.i thì sinh."
Anh đâu phải không chịu trách nhiệm.
Làm gì cần cô uống t.h.u.ố.c tránh thai.
Kiều Dĩ Nhiên như đứa trẻ làm sai chuyện.
Cô cúi đầu nhỏ giọng nói :
"Em không muốn chưa cưới đã có thai."
"Em muốn để lại ấn tượng tốt với gia đình anh ..."
"Hơn nữa sự nghiệp của em bây giờ mới vừa bắt đầu."
Trái tim Giang Khởi Hoài mềm xuống.
Anh vừa hối hận vừa áy náy:
"Vậy lần sau anh dùng bao."
"Em đừng uống t.h.u.ố.c nữa."
Kiều Dĩ Nhiên giả vờ nghĩ cho anh , do dự hỏi:
"Dùng bao anh có khó chịu không ?"
Sơn Tam
Thực ra trong lòng cô đang thầm mắng.
Anh có khó chịu hay không thì liên quan gì đến cô.
Cơ thể cô vốn rất khó mang thai.
Anh cười , véo nhẹ dái tai cô.
"Nghĩ gì vậy , cô gái ngốc."
"Cơ thể em là quan trọng nhất."
Giang Khởi Hoài thở dài.
"Em đừng lúc nào cũng nghĩ cho người khác."
"Trong công việc cũng vậy , yêu đương cũng vậy ."
"Em phải chịu bao nhiêu thiệt thòi rồi ?"
Cô làm bộ tựa vào lòng anh .
"Sẽ không đâu ."
"Anh thương em, sẽ không để em chịu thiệt."
Hai người ôm hôn rất lâu.
Người không biết nhìn vào còn thật sự tưởng họ là cặp đôi đang yêu nồng nhiệt.
Không lâu sau , Kiều Dĩ Nhiên chuyển tới căn hộ ở cùng anh .
Giang Khởi Hoài cũng nói được làm được , muốn sang tên nhà cho cô.
Kiều Dĩ Nhiên vẫn từ chối khéo.
Thứ nhất, cô cảm thấy nếu sau này chia tay, những thứ này dây dưa không rõ ràng, không bằng lấy nhiều tiền hơn.
Thứ hai, cô cứ luôn hiểu chuyện dịu dàng như vậy , luôn nghĩ cho anh , ngược lại càng khiến Giang Khởi Hoài đau lòng hơn.
Anh hùng khó qua ải mỹ nhân.
Cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)