Bám Rễ (Quyển 1)/Chương 16: Sỉ NhụcC. 16: Sỉ Nhục
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhà họ Giang.

Toàn Dung đang ngồi ở vị trí chủ tọa trên ghế sofa, xem báo cáo công việc.

Mái tóc được b.úi thấp gọn gàng.

Trên người bà mặc trang phục đặt may riêng, chiếc khăn choàng trên vai vừa tùy ý vừa thanh lịch.

Trên gương mặt chỉ có lớp trang điểm nhạt.

Được chăm sóc rất tốt .

Ánh mắt như có thể nhìn thấu mọi thứ.

Kiều Dĩ Nhiên còn chưa bước vào cửa.

Dáng vẻ vừa căng thẳng vừa ngượng ngùng.

Cô liên tục kiểm tra quần áo và lớp trang điểm của mình , sợ xảy ra sai sót.

Giang Tâm Dao khoác tay cô, không ngừng an ủi:

"Chị dâu, hôm nay chị đẹp lắm, đừng căng thẳng nha."

Kiều Dĩ Nhiên cúi đầu cười cười rồi bước vào trong.

Cô nhìn thấy người phụ nữ quý phái khí thế mạnh mẽ trước mặt.

Giang Tâm Dao ngọt ngào gọi một tiếng:

"Mẹ~"

Lúc này Toàn Dung mới ngẩng đầu lên.

Đặt báo cáo công việc xuống.

Ánh mắt đầy cưng chiều nhìn con gái:

"Đường đi thuận lợi chứ?"

Giang Tâm Dao cười đáp:

"Thuận lợi ạ."

Sau đó cô đứng dậy đi tới bên cạnh Kiều Dĩ Nhiên.

Khoác tay cô rồi làm nũng với mẹ :

"Teng teng teng! Mẹ ơi, con đưa con dâu của mẹ về rồi đây~"

Kiều Dĩ Nhiên ngượng ngùng chào hỏi:

"Cháu chào bác... Cháu là Kiều Dĩ Nhiên."

Toàn Dung nở nụ cười xã giao.

Nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt.

"Cô Kiều, xin chào."

"Cô cứ gọi tôi là phu nhân đi ."

"Hoặc gọi là Bí thư Toàn cũng được ."

Bên kia , Giang Khởi Hoài vẫn đang giữ cuộc gọi thoại với em gái.

Nghe mẹ nói như vậy .

Nụ cười dịu dàng trên mặt anh lập tức đông cứng.

Hiện giờ đường đang kẹt xe.

Anh bắt đầu cảm thấy bất an.

Bên ngoài, Kiều Dĩ Nhiên tỏ ra luống cuống.

Nhưng trong lòng lại cười lạnh.

Đến rồi .

Xem ra hôm nay đúng là một bữa Hồng Môn Yến.

Giang Tâm Dao sững người .

Sau đó cười chữa cháy:

"Ha ha, mẹ em thích đùa thôi."

"Chị dâu ngồi trước đi ."

"Em pha trà cho chị."

"Em nói chị nghe nha, giờ em pha trà giỏi lắm rồi đó."

Kiều Dĩ Nhiên ngoan ngoãn ngồi xuống.

Cố gắng giữ dáng vẻ dịu dàng đoan trang nhất.

Còn Giang Tâm Dao thì sốt ruột trong lòng.

Rõ ràng là mẹ muốn gặp Dĩ Nhiên.

Khách tới rồi mà ngay cả trà nước cũng không chuẩn bị .

Loại sai sót cấp thấp này chỉ có một khả năng.

Là Toàn Dung cố tình ngầm đồng ý.

Nhưng bình thường mẹ cô dùng người chỉ nhìn năng lực và phẩm chất.

Là một lãnh đạo rất quý trọng nhân tài.

Kiều Dĩ Nhiên cười dịu dàng, giọng nói ngọt ngào.

Đưa quà tới trước mặt Toàn Dung.

"Phu nhân... đây là quà cháu chuẩn bị cho bác."

Toàn Dung chỉ liếc qua một cái.

Bình thản nói :

"Là Khởi Hoài mua đúng không ?"

"Cũng là Khởi Hoài trả tiền đúng không ?"

Hai tay Kiều Dĩ Nhiên đang nâng quà liền khựng lại giữa không trung.

Thực ra lần đầu Giang Tâm Dao tới gặp cha mẹ bạn trai, quà cáp cũng do Trương Hạ Châu chuẩn bị .

Lúc ấy Toàn Dung biết chuyện còn khen Trương Hạ Châu biết quan tâm người khác.

Vậy mà đến lượt Dĩ Nhiên thì lại không được .

Kiều Dĩ Nhiên biết hai anh em họ vẫn đang giữ cuộc gọi.

Hiện tại điều cô có thể làm là hạ thấp vị trí của bản thân .

Cô càng nhún nhường.

Giang Khởi Hoài sẽ càng đau lòng.

Vì thế đối diện với câu hỏi của Toàn Dung.

Cô nhỏ giọng nói :

"Cháu không hiểu mấy chuyện này lắm..."

Giang Tâm Dao định lên tiếng giúp cô:

"Anh em mua hay chị dâu mua thì cũng như nhau mà, với lại ..."

Toàn Dung lại lên tiếng.

Giọng nói nhàn nhạt, mang theo cảm giác phán xét từ trên cao nhìn xuống.

"Nghe Khởi Hoài nói hai người định kết hôn năm sau ."

" Tôi rất tò mò."

"Không biết gia đình cô Kiều chuẩn bị của hồi môn gì?"

Giang Tâm Dao: "???"

Kiều Dĩ Nhiên cúi đầu hít sâu.

Sơn Tam

Đặt hộp quà lên đùi.

Lắp bắp:

"Của hồi môn..."

Toàn Dung vẫn giữ giọng điệu cao ngạo.

"Ví dụ như Tâm Dao và Hạ Châu."

"Cuối năm nay kết hôn."

"Nhà Hạ Châu là thế gia trang sức."

"Cha làm kinh doanh."

"Mẹ công tác tại Tòa án Tối cao."

"Lễ hỏi bên họ rất có thành ý."

"Nhà họ Giang đương nhiên cũng phải chuẩn bị của hồi môn cho con gái."

"Cha Tâm Dao chuẩn bị cổ phần công ty."

"Hai mươi mặt bằng kinh doanh."

"Xe sang trong gara ngầm muốn chọn chiếc nào cũng được ."

"Bảy tám căn biệt thự."

"Vài căn học khu tốt nhất."

"Cùng rất nhiều trang sức và sổ tiết kiệm."

"Đều là của hồi môn của con bé."

"Bên Khởi Hoài thì càng không cần phải nói ."

"Sau này toàn bộ nhà họ Giang đều là của nó."

Giang Tâm Dao nghe đến đau cả đầu.

"Mẹ, không cần phải nói mấy chuyện này đâu ."

"Tình hình của chị dâu con đã kể với mẹ rồi , mẹ ..."

Toàn Dung không để ý.

Tiếp tục ngắt lời:

"Ví dụ như những thiên kim môn đăng hộ đối hoặc con gái các gia đình quyền thế mà tôi từng giới thiệu cho Khởi Hoài."

"Hoặc có thể giúp ích cho tiền đồ của nó."

"Hoặc của hồi môn ngang với Tâm Dao."

"Vậy..."

"Của hồi môn của cô Kiều là gì?"

Dường như nghĩ tới điều gì đó.

Giọng bà mang theo vẻ khó tin cùng chế giễu.

"Chẳng lẽ..."

"Chỉ mang theo bản thân mình thôi sao ?"

"Như vậy thì thật khó coi.

"

Giang Tâm Dao tức giận:

"Mẹ! Mẹ nói mấy thứ này làm gì chứ!"

Toàn Dung nhìn thẳng vào Kiều Dĩ Nhiên đang im lặng.

"Cô Kiều không cần nói câu nào."

"Để con gái tôi đứng ra nói giúp."

"Khởi Hoài bên kia chắc cũng tương tự."

"Chỉ cần nhìn địa vị của cô ở Đài truyền hình Bắc Thị chưa đầy một năm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bam-re-quyen-1/chuong-16-si-nhuc.html.]

"Cùng một nghìn vạn vừa xuất hiện trong tài khoản là biết ."

Toàn Dung tiếp tục:

"Một nghìn vạn đối với nhà họ Giang chẳng đáng là gì."

"Bộ trà trước mặt cô giá hơn một trăm vạn."

"Cô Kiều xuất thân nghèo khó."

"Nếu chỉ vì một nghìn vạn mà bán mình làm người bầu bạn trên giường."

"Vậy thì thật không đáng."

Giang Tâm Dao không nhịn nổi nữa.

Trực tiếp cắt lời:

"Mẹ!! Mẹ quá đáng rồi !"

Toàn Dung nhấp một ngụm trà .

Chậm rãi nói :

"Cứ để quà ở đó đi ."

"Dù sao cũng là con trai tôi mua."

"Làm mẹ đương nhiên phải nhận."

Kiều Dĩ Nhiên đặt quà lên bàn.

Chưa kịp mở miệng.

Toàn Dung đã đ.á.n.h giá cô từ trên xuống dưới .

"Cô đúng là có chút bản lĩnh."

"Đem cả hai đứa con tôi xoay vòng vòng."

"Chỉ tiếc loại bản lĩnh này không dùng đúng chỗ."

Nhìn thấy hai tay Kiều Dĩ Nhiên đặt bên cạnh.

Nắm c.h.ặ.t váy đến nhăn nhúm.

Khóe mắt cũng đỏ lên.

Giang Tâm Dao lên tiếng bảo vệ:

"Chị dâu không phải loại người như vậy ."

"Lúc chị ấy ở bên anh con còn chưa biết thân phận của anh ấy ."

"Chuyện này là anh con sai."

Toàn Dung bật cười .

"Trước đây cô Kiều từng theo đoàn quay phim tới đơn vị của Khởi Hoài."

"Ở đó ai cũng biết gia cảnh của nó."

"Căn hộ hai người đang ở."

"Giá còn đắt hơn vàng."

"Người có thể sống ở đó không giàu cũng quý."

"Người bình thường có tiền cũng không mua được ."

Kiều Dĩ Nhiên chỉ nhỏ giọng:

"Cháu không hiểu những thứ đó..."

Giang Tâm Dao lập tức nói :

"Chị dâu không phải loại người như vậy !"

Toàn Dung thản nhiên nhìn con gái:

"Khởi Hoài còn chưa kết hôn."

"Đừng mở miệng là gọi chị dâu."

"Mẹ dạy con thế nào?"

Bên cạnh còn có người giúp việc và bảo mẫu.

Tất cả đều nghe thấy.

Toàn Dung hoàn toàn không chừa cho Kiều Dĩ Nhiên chút thể diện nào.

Giang Trì Sinh là nhân vật nổi tiếng trong giới thương mại.

Toàn Dung và gia tộc bên ngoại lại luôn ở vị trí cao.

Từ nhỏ bà đã tâm cao khí ngạo.

Với địa vị như vậy .

Dù nói bà dùng quyền thế áp người cũng chẳng sao .

Nếu đối diện với một người tầng lớp thấp như Kiều Dĩ Nhiên mà còn phải khách sáo vòng vo.

Vậy những năm qua bà sống uổng phí rồi .

Giang Khởi Hoài từ lúc đầu đã ngồi không yên.

Anh không chút do dự.

Trực tiếp xuống xe.

Chạy bộ khỏi đoạn đường đang kẹt cứng.

Thể lực anh rất tốt .

Lại được huấn luyện nhiều năm.

Sau khi chạy hơn hai cây số , thở hổn hển muốn bắt taxi.

Kết quả không có chiếc nào.

Đúng lúc đó.

Một chiếc xe sang dừng lại trước mặt anh .

Là Ngô Thiệu Lân.

Ngô Thiệu Lân ngơ ngác:

"Cậu bị truy sát à ?"

Giang Khởi Hoài lập tức lên xe.

"Về nhà tôi !"

Ngô Thiệu Lân vừa tò mò vừa khó hiểu.

Nhưng vẫn lập tức lái xe.

"Thật bị truy sát hả?"

"Mẹ nó!"

"Cậu làm việc toàn liên quan bí mật quốc gia."

"Hôm nay anh em cùng c.h.ế.t với cậu luôn!"

Mồ hôi trên mặt Giang Khởi Hoài chảy xuống.

"Không phải ."

"Là Dĩ Nhiên."

"Cô ấy đang bị mẹ tôi làm khó ở nhà."

Ngô Thiệu Lân sững người .

Thực ra anh không bất ngờ.

" Tôi đã nói rồi ."

"Với tính cách của mẹ cậu ."

"Làm sao chấp nhận Dĩ Nhiên được ."

Giang Khởi Hoài không nói nữa.

Gương mặt âm trầm đáng sợ.

Cuộc gọi vẫn chưa ngắt.

Bên kia vẫn tiếp tục.

Kiều Dĩ Nhiên ngồi im.

Dáng vẻ không dám nói gì.

Toàn Dung đại khái cũng đoán được .

Xinh đẹp .

Biết hạ mình .

Giả yếu đuối, giả đáng thương.

Là đàn ông thì đều khó cưỡng.

Toàn Dung nhìn đồng hồ.

Sắp năm giờ, cũng đến lúc ăn tối.

Bà đặt xuống một câu:

"Nếu hôm nay tôi không muốn gặp cô."

"E rằng cả đời cô Kiều cũng không có cơ hội đặt chân tới nơi này ."

Kiều Dĩ Nhiên vẫn cúi đầu không nói .

Giang Tâm Dao từ đầu đến cuối đều đứng về phía cô.

"Mẹ, mẹ nói đủ chưa ?"

Toàn Dung mặc kệ sự bất mãn của con gái.

Trực tiếp đuổi khách:

"Hôm nay tôi cũng không bảo đầu bếp mua thêm thức ăn."

"Sẽ không giữ cô Kiều ở lại ăn tối."

Kiều Dĩ Nhiên như vừa hoàn hồn.

Vội vàng cầm túi đứng dậy rời đi .

Giang Tâm Dao chạy theo sau gọi:

"Chị dâu! Chị dâu!..."

Kiều Dĩ Nhiên gần như chạy khỏi nhà họ Giang.

Giang Tâm Dao tức giận nhìn Toàn Dung.

"Mẹ có biết anh con vẫn đang gọi điện với con không ?"

"Anh ấy và chị Dĩ Nhiên vì lần gặp mặt hôm nay mà chuẩn bị từ rất lâu."

"Quà cáp cũng hỏi con không biết bao nhiêu lần mới chọn được ."

"Mẹ quá đáng rồi ."

"Nếu không thích chị ấy thì không nên gặp."

"Lại càng không nên sỉ nhục chị ấy như vậy ."

Toàn Dung từ đầu đến cuối vẫn bình thản.

Nghe thấy hai anh em vẫn đang gọi điện.

Sắc mặt bà hơi thay đổi.

Chỉ nói một câu:

"Ta đã đ.á.n.h giá thấp cô ta ."

...

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...