1
Tôi và Bùi Chi Lễ chia tay rồi .
Nguyên nhân là sau khi ánh trăng sáng của anh ta trở về nước, tôi đã làm loạn suốt một thời gian dài.
Tôi không cho anh đi đón cô ta ở sân bay, cũng không cho anh tham gia những buổi tụ tập có Ôn Lê.
Ngoài mặt, anh đều ngoan ngoãn đồng ý.
Nhưng sau lưng lại than phiền với đám bạn thân :
“ Tôi thật sự chịu hết nổi cô ấy rồi . Chiếm hữu gì mà ghê thế không biết ?”
“Cô ấy thật sự nghĩ mình đã ngồi vững vị trí rồi sao , có thể quản tôi cả đời à ? Tôi đường đường là người thừa kế tập đoàn Bùi thị, chẳng lẽ lại dễ dàng bị cô ấy khống chế như vậy ?”
Anh ngẩng đầu nhìn một vòng đám anh em bên cạnh, trong giọng nói mang theo chút bực bội.
“Mấy cậu nói xem, có phải cô ấy quá coi trọng bản thân mình rồi không ?”
Vừa dứt lời.
Một người bạn thân của anh lập tức hùa theo:
“ Đúng thế, đúng thế. Cô ta tưởng mình là ai chứ? Quản trời quản đất còn muốn quản cả Bùi thiếu nữa.”
“Bên cạnh cậu thiếu gì phụ nữ. Chung Vãn Ý ngoài nấu ăn ngon ra thì còn gì đặc biệt? Xét về điều kiện, cô ta có điểm nào sánh được với Ôn Lê? Đúng là không biết tự lượng sức mình !”
Bùi Chi Lễ chậm rãi nhả ra một vòng khói, tỏ vẻ rất tán thành mà gật đầu.
“Cậu nói đúng.”
“Nếu không phải vì cô ấy xinh đẹp , tôi thật sự muốn chia tay với cô ấy .”
“ Đúng . Phải chia…”
Người bạn thân đang hùa theo nói được nửa câu thì đột nhiên khựng lại .
Anh ta gãi đầu, vẻ mặt có chút rối rắm.
“… Chia tay thì tôi thấy không cần đâu nhỉ?”
“Cậu chia tay với cô ấy rồi , sau này bọn tôi biết đến đâu ăn chực đây?”
Mặt Bùi Chi Lễ lập tức đen đi một nửa.
“Ăn, ăn, ăn, cậu chỉ biết ăn thôi,”
Anh không hiểu đám anh em này bị bỏ bùa gì, cứ nhắc đến Chung Vãn Ý là lại nghĩ tới đồ ăn cô nấu.
Nhưng người bạn kia lập tức tủi thân phản bác:
“Còn nói tôi à ? Chính cậu ăn ngon ăn sướng quá rồi , nửa năm tăng 10kg mà trong lòng không tự biết sao ?”
… Cũng đúng.
Nghĩ đến tài nấu nướng xuất thần của tôi , Bùi Chi Lễ lại do dự.
Tối hôm đó, anh ngồi lì trong phòng riêng suốt nửa đêm.
Cho đến khi đầu lọc t.h.u.ố.c lá chất đầy cả gạt tàn.
Tôi gọi giục anh về nhà, anh thậm chí còn rất cứng rắn từ chối cuộc gọi.
Nhưng sau khi nhìn thấy tấm ảnh tụ tập mới được Ôn Lê đăng lên vòng bạn bè, lý trí của anh hoàn toàn sụp đổ.
Cuối cùng vẫn nghiến răng gửi tin nhắn:
“Vãn Vãn, chúng ta chia tay đi .”
2
Rùa
Lúc nhìn thấy tin nhắn đó.
Ban đầu tôi còn định khóc lóc, làm loạn, treo cổ ba bước.
Cho đến khi anh lại gửi thêm một tin:
“Để bồi thường, căn nhà ở ngoại ô phía đông thủ đô sẽ được sang tên cho em.”
Tôi lập tức bình tĩnh.
Không nói hai lời liền thu dọn toàn bộ hành lý, chuẩn bị nhường chỗ cho cô em gái mới tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/lay-duoc-vo-dau-bep-dung-la-co-phuc/chuong-1.html.]
Đùa à .
Giá nhà ở khu đó đắt đỏ vô cùng.
Nếu tính theo mức lương năm nghìn tệ một tháng, thì có lẽ tôi phải bắt đầu đi làm từ thời Thương Ưởng cải cách mới mua nổi căn nhà ấy .
Tốt nhất còn phải là kiểu vay nợ đến mười tám đời tổ tiên nữa.
Đều là người trưởng thành cả rồi , cầm tiền rồi rời đi cũng chẳng có gì mất mặt.
Huống chi.
Mấy năm ở bên Bùi Chi Lễ, tôi đã kiếm được đủ nhiều rồi .
Tôi bình thản trả lời một chữ:
“Được.”
Sau đó lập tức liên hệ cửa hàng đồ hiệu ký gửi trong thành phố, đóng gói toàn bộ túi xách và quần áo hàng hiệu mà Bùi Chi Lễ từng mua cho tôi để bán lại .
Nhìn con số trong tài khoản ngân hàng tăng vùn vụt, tôi hài lòng mỉm cười , trong đầu chỉ có một suy nghĩ:
Làm bảo mẫu không công 3 năm, đổi lấy một căn nhà trị giá hàng chục triệu, thương vụ này lời đậm.
Cảm ơn Bùi thiếu gia, để tôi ung dung đạt được tự do tài chính.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại đột nhiên nhận được một tin nhắn.
Là Giang Viễn Chu, bạn thân của Bùi Chi Lễ.
“Chị dâu, chị đừng nghĩ nhiều. Ôn Lê cũng là người lớn lên cùng bọn em từ nhỏ, anh ấy chỉ xem cô ấy như em gái thôi.”
“Tối nay chị đến buổi tụ tập nhé, em để sẵn chỗ cho chị rồi .”
“À đúng rồi chị dâu, em muốn ăn sườn xào chua ngọt, nhớ mang cho em nha.”
Tôi bất giác nhíu mày.
Trước đây tôi chiều bọn họ là vì nể mặt Bùi Chi Lễ.
Bất kể ai thuận miệng nói muốn ăn gì, tôi cũng phải đi chợ trước nửa ngày, một mình chuẩn bị cả bàn tiệc thịnh soạn.
Nhưng bây giờ?
Đầu ngón tay tôi gõ chữ cực nhanh, trả lời vừa dứt khoát vừa gọn gàng:
“Xin lỗi , tôi và Bùi Chi Lễ đã chia tay rồi , đừng gọi tôi là chị dâu nữa.”
Nghĩ ngợi một chút, tôi lại bổ sung thêm một câu.
“Nếu sau này có cơ hội, tôi có thể mời anh ăn cơm riêng.”
Trong lòng tôi âm thầm nói thêm một câu…
Ăn không khí ấy .
Vẽ bánh ai mà chẳng biết vẽ?
Dù sao anh ta cũng là cậu ấm nhà giàu, tôi không muốn sau khi chia tay còn đắc tội với người ta .
3
Bùi Chi Lễ hành động rất nhanh.
Chẳng mấy ngày sau , anh đã sai người mang giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà tới. Người đó nghiêm túc nói :
“Cô Chung, thiếu gia nhà tôi nói rồi , là cậu ấy có lỗi với cô. Cậu ấy bằng lòng đưa thêm cho cô 500 nghìn tệ, xem như tiền công cô đã chăm sóc cậu ấy suốt những năm qua.”
“ Nhưng …”
Giọng điệu của anh ta chợt thay đổi, ánh mắt sắc bén như d.a.o thẳng tắp nhìn tôi :
“Cậu ấy cũng hy vọng cô biết giữ bổn phận, đừng nảy sinh những suy nghĩ không nên có . Đặc biệt là đừng mơ tưởng bám víu vào những người khác bên cạnh Bùi thiếu.”
Tôi trợn trắng mắt.
Ngay trước mặt anh ta , tôi lập tức xóa hai người bạn thân của Bùi Chi Lễ.
Tất cả các nền tảng đều lần lượt bỏ theo dõi rồi chặn luôn, ngay cả tài khoản học trực tuyến thời đại học cũng không tha.
Chaporia
Bình Luận (0)