Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hai người họ cười đầy bí hiểm:

“Chị dâu vào là biết ngay. Anh ấy còn lợi hại hơn cả anh Bùi, hơn nữa còn cực kỳ đáng tin.”

Nói rồi kéo tôi đi về phía tòa nhà chính.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa được mở ra .

Tôi đụng mặt một người vừa từ cầu thang bước xuống.

Anh mặc hờ hững một chiếc áo choàng tắm màu đen.

Dây thắt lưng buộc không c.h.ặ.t, để lộ một phần eo bụng săn chắc cùng làn da trắng lạnh.

Mái tóc trước trán vẫn còn hơi ẩm.

Toàn thân toát ra khí chất lười biếng nhưng đầy áp bức.

Tôi nhìn đến ngẩn người .

Suýt nữa quên cả thở.

Anh không nói gì.

Đầu tiên nhìn hai người bạn bên cạnh.

Sau đó chậm rãi đưa ánh mắt trở lại trên mặt tôi .

Khóe môi cong lên một nụ cười như có như không , giọng nói trầm thấp mang theo ý trêu chọc:

“Nhìn đủ chưa ?”

“Nếu chưa đủ thì lại gần thêm chút nữa. Đến trong lòng tôi mà nhìn .”

6

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

Bên cạnh, Giang Viễn Chu cười hì hì giảng hòa:

“Anh à , đừng trêu chị dâu em nữa, chị ấy dễ ngại lắm.”

Anh?

Tôi nhất thời sững sờ.

Anh ấy là anh trai của Giang Viễn Chu…

Giang Đình Vân?

Người trong truyền thuyết 18 tuổi đã tự tay gây dựng công ty riêng, 20 tuổi lọt vào bảng xếp hạng của Forbes Mỹ, 25 tuổi trở thành ông trùm công nghệ ở nước ngoài?

Bảo sao tôi còn chưa bước vào đã thấy quen mắt.

Chẳng phải đây chính là căn biệt thự siêu đắt từng được đưa ra đấu giá trước đó sao ?

Tôi còn chưa hoàn hồn sau cơn chấn động.

Đã nghe thấy tiếng cười khẽ của Giang Đình Vân.

“Bây giờ đã gọi là chị dâu rồi à ? Có phải hơi sớm không ?”

Giang Viễn Chu lập tức tiếp lời, trợn mắt nhìn anh trai, vẻ mặt khinh thường bĩu môi:

“Anh còn giả vờ gì nữa. Vừa biết người ta chia tay là đã sốt ruột giục em đón người đến đây, bây giờ còn đóng vai thiếu niên ngây thơ cái gì?... Ưm… Ưm..”

Còn chưa nói hết.

Một quả táo đã chuẩn xác bay thẳng vào miệng cậu ta , chặn sạch những lời phía sau .

Giang Viễn Chu ngậm quả táo, mặt đỏ bừng, chỉ có thể phát ra những tiếng phản đối ú ớ.

Lượng thông tin trong mấy câu nói đó khiến đầu óc tôi ong ong.

Tôi ngẩng đầu lên.

Lại chạm vào ánh mắt của Giang Đình Vân.

Đôi mắt anh rất đen.

Tựa như một hồ nước sâu không thấy đáy.

Nhưng bên trong lại mang theo chút ý cười đầy thú vị.

Khiến nhịp tim tôi loạn mất một nhịp.

“Nó nói đùa thôi.”

Giọng anh rất thấp, mang theo vẻ lười biếng hờ hững:

“Đừng coi là thật.”

“À... à .”

Tôi cười gượng gật đầu.

Trong lòng lại đang điên cuồng mắng bản thân .

Mày đang nghĩ gì thế Chung Vãn Ý?

Với điều kiện của người ta , sao có thể để mắt đến mày?

Cũng không tự nhìn lại xem mình có xứng hay không .

Thật sự tưởng người ta định giới thiệu bạn trai cho mày à ?

Đúng lúc tôi cúi đầu, hận không thể chọc thủng sàn nhà thành hai cái lỗ.

Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Giang Đình Vân lại vang lên:

“Để tôi tự giới thiệu.

“ Tôi là Giang Đình Vân, người sáng lập Công nghệ Vân Đoan.”

Tôi theo phản xạ gật đầu.

Ừm ừm.

Cái này tôi biết .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/lay-duoc-vo-dau-bep-dung-la-co-phuc/chuong-3.html.]

Khách quen trên bìa các tạp chí tài chính, ai mà chẳng biết .

“Cao 1m89, nặng 75 ký, vòng eo 78, có tám múi cơ bụng, còn cái đó thì...”

Anh ngừng lại một chút.

Ánh mắt vẫn đặt trên mặt tôi như muốn xác nhận xem tôi có đang nghe hay không .

Rồi bổ sung:

“18.”

Tôi : “???”

Ý gì vậy ?

Tôi hoàn toàn ngơ ngác.

Đây là kiểu tự giới thiệu mới của tổng tài bá đạo sao ?

Còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra .

Đã nghe Giang Đình Vân tiếp tục nói :

“Đứng tên năm căn hộ cao cấp nhìn ra sông ở trung tâm thành phố, một trang viên phía tây thành phố, ngoài ra còn có ...”

Anh liên tục đọc ra một loạt tài sản.

Nghe đến mức đầu óc tôi quay cuồng.

Cho đến khi anh bổ sung câu cuối cùng:

“ Tôi không có vị hôn thê, cũng không có người đang quen.”

Tôi hoàn toàn sững sờ.

Ngẩng đầu nhìn anh .

Biểu cảm của anh vẫn bình thản như cũ.

Nhưng ánh mắt lại có chút không tự nhiên.

Ngón tay thon dài khẽ gõ lên thành cốc như đang che giấu điều gì đó.

Không khí bỗng yên tĩnh lại .

Chỉ còn tiếng ngón tay Giang Đình Vân gõ nhẹ trên mặt bàn.

“Điều kiện của tôi . Đã báo hết cho em rồi .”

Anh dừng một chút.

Yết hầu khẽ chuyển động.

“... Hay là em cân nhắc thử xem?”

Rùa

Vừa dứt lời.

CPU trong đầu tôi lập tức cháy khét.

Tôi đứng đơ tại chỗ.

Trong đầu vô số dòng bình luận điên cuồng lướt qua:

Cân nhắc?

Cân nhắc cái gì???

Không phải là thứ tôi đang nghĩ đấy chứ...

Tôi còn đang ngẩn người .

Giang Viễn Chu bên cạnh đã sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai, hận không thể gật đầu thay tôi .

“Chị dâu, chị mau nói gì đi chứ? Chẳng lẽ không có lấy một chút rung động nào sao ?”

Cậu ta ghé sát tai tôi , hạ thấp giọng nói :

“Chị biết không , anh em ấy ... mắc chứng biếng ăn rất nghiêm trọng.”

“Trước đây đổi biết bao nhiêu đầu bếp cũng vô ích.”

“Lần trước em mang món sườn rang cay chị làm về cho anh ấy nếm thử. Anh ấy chẳng những không buồn nôn mà còn ăn liền hai bát cơm. Em chưa từng thấy anh ấy hài lòng như vậy ?”

“Chị dâu, em xin chị đấy, chị đồng ý với anh ấy đi .”

Đến lúc này tôi mới hoàn toàn hiểu ra .

Tôi đã bảo mà.

Sao có thể có người vô duyên vô cớ thích tôi được .

Tôi còn tưởng anh ấy muốn tôi làm bạn gái cơ.

Hóa ra là muốn tôi làm đầu bếp.

Nói sớm có phải tốt hơn không . 

7

Tôi hắng giọng, cố gắng để giọng điệu của mình nghe chuyên nghiệp hơn một chút:

“Vậy... tiền lương tính thế nào?”

Giang Đình Vân khựng lại .

Hàng mày khẽ nhíu, đôi mắt đen sâu thẳm thoáng hiện vẻ khó hiểu khó nhận ra .

Dường như anh không ngờ tôi sẽ hỏi điều này .

Im lặng hai giây, như đang suy nghĩ điều gì đó.

Sau đó anh khẽ mở môi, giọng trầm thấp mà nghiêm túc:

“Hóa ra đây là điều em muốn .”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...