Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi nhìn anh ta , đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười .

Có lẽ trong mắt anh ta , với thân phận như tôi mà xuất hiện ở nơi này chính là một chuyện nực cười .

“Bùi thiếu gia nghĩ xem, vì sao tôi lại xuất hiện ở đây?”

Anh ta nhíu mày.

Lúc này mới phát hiện trên người tôi là một chiếc váy dạ hội cao cấp đặt may riêng.

Theo hiểu biết của anh ta về tôi , đây tuyệt đối không phải thứ tôi có khả năng mua nổi.

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

Sự hoảng loạn và nghi ngờ cuồn cuộn dâng lên trong đáy mắt.

Rùa

Anh đột ngột tiến lên vài bước, nắm lấy cổ tay tôi .

Giọng điệu cũng lạnh đi mấy phần, nghe như đang nghiến răng nghiến lợi.

“Chung Vãn Ý, số tiền anh cho em còn chưa đủ nhiều sao ?”

“Em hám hư vinh đến thế à ? Lại bám được một cậu ấm khác rồi ?”

Tôi hất tay anh ta ra .

Ánh mắt lạnh nhạt.

“Anh đ.á.n.h giá bản thân mình quá cao rồi .”

“Chút tiền tiêu vặt anh cho trước đây, ngay cả phần ren trên chiếc váy này cũng không mua nổi.”

Đây là chiếc váy thủ công đặt riêng từ Ý do chính Giang tổng tài trợ cho tôi .

Đắt đến mức khiến người ta líu lưỡi.

Có lẽ vì đây là lần đầu tiên tôi đối xử lạnh nhạt với anh ta như vậy .

Bùi thiếu gia vốn quen với sự dịu dàng mềm mỏng.

Nhất thời lại có chút ngây người .

“Em...”

Cuộc tranh cãi của chúng tôi nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

Đúng lúc đó.

Ôn Lê cầm ly sâm panh bước tới.

Ánh mắt cô ta dừng trên người tôi , mang theo chút nghi hoặc vừa đủ, như đang đ.á.n.h giá một kẻ xông vào không đúng lúc.

Dường như nhớ ra điều gì đó, cô ta nghiêng đầu, giả vờ ngây thơ nói :

“Cô chính là người giúp việc nấu ăn rất ngon mà bọn họ nhắc đến sao ?”

“Không ngờ ngoài đời lại trẻ thế này . Tôi còn tưởng là hạng người chẳng ra gì cơ?”

“À đúng rồi , tôi mới về nước nên vẫn chưa quen đồ ăn trong nước lắm. Hay là cô đến làm đầu bếp cho nhà tôi nhé?”

10

Đối mặt với sự ác ý vô cớ của cô ta .

Tôi chỉ cười .

Không nhận lấy ly sâm panh cô ta đưa tới.

Ngược lại còn đưa tay khẽ vuốt tóc bên thái dương.

Giọng nói không lớn.

Nhưng đủ rõ để lọt vào tai tất cả mọi người xung quanh.

“Cô Ôn đúng là hào phóng thật.”

“Đáng tiếc, ông chủ hiện tại của tôi là Giang Đình Vân. Tiền lương một tháng anh ấy trả cho tôi đủ để cô mua hơn trăm chiếc váy như thế này .”

“Tuyển tôi à ?”

Tôi bật cười khẽ.

Sự châm chọc trong giọng nói gần như tràn ra ngoài:

“Cô trả nổi sao ?”

Nụ cười trên mặt Ôn Lê lập tức cứng đờ.

Giống như vừa bị ai đó tát mạnh một cái.

Thấy tình cảnh này .

Sắc mặt Bùi Chi Lễ lập tức trầm xuống.

Anh bước lên một bước, chắn giữa tôi và Ôn Lê.

Giọng điệu đầy vẻ mất kiên nhẫn.

“Vãn Vãn, đừng gây chuyện nữa.”

“Đây không phải trường học, không phải nơi em muốn gặp ai thì gặp. Người như anh Giang, sao em có thể dễ dàng tiếp xúc được ?”

Anh đưa tay định nắm lấy cổ tay tôi .

Trong ánh mắt còn có một tia âm trầm mà tôi không hiểu nổi.

“Được rồi . Chuyện trước đây anh không chấp nhặt nữa.”

“Đi, theo anh về.”

Tôi gần như bị sự trơ trẽn của anh ta chọc cười đến phát tức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/lay-duoc-vo-dau-bep-dung-la-co-phuc/chuong-5.html.]

Khoảng thời gian này chắc anh ta bị Ôn Lê quấn lấy đến đầu óc mê muội rồi .

Tưởng rằng cả thế giới đều phải chiều theo mình .

Tôi không nhịn được nữa.

Trở tay cầm lấy ly rượu vang đỏ trên khay phục vụ bên cạnh.

Không chút khách khí hắt thẳng tới.

“A…”

Ôn Lê hét lên một tiếng.

Rượu đỏ theo mái tóc cô ta chảy xuống, làm lem nhem lớp trang điểm tinh xảo.

Cô ta ôm mặt, vô cùng chật vật.

“Cô dám hắt rượu vào tôi ?”

Bùi Chi Lễ cũng đứng đờ tại chỗ.

Rượu trên mặt theo đường nét hàm nhỏ từng giọt xuống dưới .

Anh ta không ngờ một Chung Vãn Ý luôn nhẫn nhịn chịu đựng lại có thể làm ra hành động thô bạo như thế.

Anh nhìn tôi đầy khó tin.

Sự kinh ngạc và tức giận trong mắt gần như muốn tràn ra .

“Em điên rồi sao ?”

“Thật sự nghĩ mình là bạn gái cũ của tôi thì muốn làm gì cũng được à ?”

Đúng lúc ấy .

Một giọng nói lạnh lẽo bất chợt vang lên từ phía sau đám đông.

“Cô ấy đúng là muốn làm gì thì làm .”

11

Giang Đình Vân tách đám đông ra , sải bước đến bên cạnh tôi .

Anh chẳng buồn nhìn hai người kia lấy một lần , trực tiếp cởi áo vest trên người , khoác lên vai tôi .

Sau khi xác nhận tôi không bị hắt rượu vào người , sắc mặt anh mới dịu đi đôi chút.

Ở bên cạnh, Bùi Chi Lễ như c.h.ế.t lặng.

Tim anh đập dữ dội, dường như có chuyện gì đó đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát.

Anh không thể tin nổi.

Giang Đình Vân, người luôn được tất cả các cậu ấm trong giới xem là hình mẫu, lại công khai bảo vệ tôi :  người bạn gái cũ mà anh từng vứt bỏ như chiếc giày rách.

“Anh Giang...”

Anh khựng lại , thậm chí còn chẳng để ý nước rượu vẫn đang nhỏ giọt từ tóc xuống:

“Anh quen Vãn Vãn sao ?”

Cuối cùng Giang Đình Vân mới ngước mắt lên, thản nhiên liếc nhìn anh ta :

“Không có phép tắc. Cậu nên gọi cô ấy là chị dâu.”

... Chị dâu?

Đầu óc Bùi Chi Lễ lập tức nổ “ong” một tiếng.

Hoàn toàn trống rỗng.

Nhưng Giang Đình Vân chẳng buồn để ý tới anh ta .

Anh cúi người bế tôi lên.

Động tác tự nhiên mà mạnh mẽ.

Hoàn toàn không quan tâm tới những tiếng bàn tán đang bùng nổ xung quanh.

Chỉ cúi đầu ghé sát tai tôi , nhẹ giọng hỏi:

“Không bị dọa chứ?”

Tôi lắc đầu.

Dựa vào lòng anh .

Bỗng nhiên cảm thấy tất cả những tủi thân và không cam lòng trước đây đều tan biến trong khoảnh khắc này .

“Anh Giang?”

Cuối cùng Bùi Chi Lễ cũng hoàn hồn.

Anh gần như mất bình tĩnh bước lên một bước, muốn ngăn lại .

“Anh có nhầm không ? Cô ấy là của em...”

Giang Đình Vân dừng chân.

Khẽ liếc anh ta bằng khóe mắt.

Ánh mắt ấy lạnh như băng.

Mang theo cảm giác áp bức chỉ thuộc về người ở vị trí cao.

Khiến Bùi Chi Lễ lập tức cứng đờ tại chỗ.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...