Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

14

Giang Viễn Chu chẳng biết từ góc nào lao ra .

Nhanh ch.óng chắn trước mặt tôi , hất tay Bùi Chi Lễ ra .

“Anh em, cậu làm vậy hơi quá rồi đấy?”

Nhìn thấy cậu ta , ánh mắt Bùi Chi Lễ lập tức trở nên âm u:

“Là cậu giới thiệu cô ấy cho Giang Đình Vân?”

“Cậu đ.â.m sau lưng tôi ?”

Giang Viễn Chu lập tức trốn ra sau lưng tôi .

Như biết chắc tôi sẽ chống lưng cho mình , cậu ta hùng hồn đáp trả:

“Anh em à , cậu nói thế là không đúng rồi .”

“Cậu không biết trân trọng, chẳng lẽ còn không cho người khác xem chị dâu như bảo vật sao ?”

“Với lại nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Tôi tìm vợ cho anh trai mình thì có sao ?”

Nói xong còn tiện thể đ.â.m thêm một nhát.

“Cùng lắm tôi xin lỗi là được chứ gì?”

“ Tôi sai rồi , sai hết rồi .”

“Cậu không sai, tất cả đều là tôi đúng được chưa ?”

Tôi : ?

Bùi Chi Lễ tức đến run người .

Chỉ tay vào cậu ta nửa ngày cũng không nói nổi một câu.

Đúng lúc đó.

Cuối hành lang vang lên tiếng giày da gõ xuống sàn.

Giang Đình Vân chậm rãi bước tới.

Ánh mắt đầu tiên dừng lại trên cổ tay đã bị siết đỏ của tôi .

Sau đó mới nhìn sang Bùi Chi Lễ.

Nhiệt độ trong mắt anh lập tức hạ xuống mức đóng băng:

“Bùi Chi Lễ.”

Giọng anh lạnh đến đáng sợ:

“Xem ra bài học trước đây vẫn chưa đủ để cậu nhớ.”

Sắc mặt Bùi Chi Lễ lập tức trắng bệch.

Anh nhớ đến công ty đang trên bờ vực sụp đổ của gia đình.

Nhớ đến cảnh bố mình vài ngày trước bị tức giận đến đột quỵ nhập viện.

Nhớ đến việc những người bạn xung quanh lần lượt cố tình tránh mặt.

Tất cả sự chật vật và thất bại cùng lúc dâng lên.

Đè nặng đến mức khiến anh gần như không thở nổi.

Anh khàn giọng mở miệng.

Ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự không cam lòng, hối hận và cố chấp:

“Vãn Vãn.”

“Nếu năm đó anh không đề nghị chia tay... Em vẫn sẽ tiếp tục thích anh chứ?”

Giọng tôi bình thản đến mức không có một gợn sóng:

“Không.”

Tình cảm giữa tôi và anh vốn đã bắt đầu từ lợi ích và lừa dối.

Kể từ khoảnh khắc anh xem tôi là thế thân của Ôn Lê.

Giữa chúng tôi đã không còn tương lai để nói nữa.

Tình yêu thật sự.

Chưa bao giờ là sự lấy lòng hèn mọn hay những hy sinh vô tận từ một phía.

Đến ngày hôm nay.

Tôi đã không còn là cô gái sẽ vì anh mà quay đầu lại nữa.

15

Nửa năm sau , tôi thuận lợi tốt nghiệp.

Giang Đình Vân thuê trọn cả một hòn đảo để tổ chức hôn lễ cho chúng tôi .

Ngày cưới.

Gió biển cuốn những cánh hoa hồng rơi xuống t.h.ả.m đỏ.

Tôi mặc chiếc váy cưới đặt may riêng, nở nụ cười rạng rỡ, khoác tay anh bước về phía trước .

Dưới khán đài.

Giang Viễn Chu vừa gặm càng tôm hùm vừa cảm động lau nước mắt:

“Cảm ơn người anh em đã đưa chị dâu đến cho tôi .”

“Anh em hào phóng quá.”

Mà trên tòa nhà cao tầng cách đó không xa.

Bùi Chi Lễ đứng trong bóng tối, nhìn cảnh tượng ấy mà đau như d.a.o cắt.

Anh nhìn tôi được Giang Đình Vân ôm trong lòng che chở.

Nụ cười nơi đáy mắt tôi là dáng vẻ mà anh chưa từng thấy.

Thật sự thả lỏng.

Thật sự rạng rỡ.

Lúc này anh mới hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/lay-duoc-vo-dau-bep-dung-la-co-phuc/chuong-7.html.]

Tấm chân tình năm xưa bị chính anh vứt bỏ như đôi giày rách.

Giờ đây đã trở thành ánh sáng mà anh ngay cả ngước nhìn cũng không với tới.

……………….

Ngoại truyện:

Giang Viễn Chu có một người bạn tên là Bùi Chi Lễ.

Anh ta nổi bật, kiêu ngạo.

Trước mặt người ngoài lúc nào cũng là cậu ấm được mọi người nâng niu chiều chuộng.

Giang Viễn Chu lớn lên cùng anh ta .

Từ lâu đã biết sự lạnh nhạt trong cốt cách của người này .

Chỉ vì tình bạn nhiều năm nên chưa từng nói gì.

Cho đến khi anh gặp được Chung Vãn Ý.

Hôm đó Bùi Chi Lễ dẫn cô đến buổi tụ họp của nhóm bạn.

Ngay lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã cảm thấy trước mắt sáng bừng.

Cô mặc chiếc váy trắng đơn giản.

Đôi mắt và hàng mày dịu dàng.

Mỗi lần cười , đôi mắt lại cong lên như vầng trăng non.

Những lần tụ tập sau đó.

Bánh quy cô làm .

Canh cô nấu.

Đều bị Bùi Chi Lễ tiện tay đặt sang một bên.

Rồi quay đầu trò chuyện sôi nổi với Ôn Lê qua điện thoại.

Giang Viễn Chu đã tận mắt nhìn thấy chuyện tương tự không chỉ một lần .

Bùi Chi Lễ còn hạ thấp cô trước mặt bạn bè.

Nói cô chỉ là một cô gái ham giàu thích tiền.

Nhưng anh lại cảm thấy.

Chung Vãn Ý thật sự rất tốt .

Có một lần trong bữa tiệc rượu.

Mọi người đều uống đến say mèm.

Không ai chú ý sắc mặt anh có gì bất thường.

Chỉ có cô lo lắng nhìn anh một cái.

Lặng lẽ đổi ly rượu của anh thành một cốc nước.

Những chuyện như vậy nhiều vô kể.

Có lẽ ngay cả bản thân Chung Vãn Ý cũng không nhớ mình từng giúp đỡ một người như thế.

Sau này .

Anh thật sự không nhìn nổi nữa.

Bèn kể lại từng chuyện một về Bùi Chi Lễ cho anh trai nghe .

Còn đưa cho anh trai xem vài tấm ảnh của cô.

Khi đó Giang Đình Vân không nói gì.

Chỉ dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bức ảnh.

Ánh mắt trầm xuống, không ai nhìn ra cảm xúc.

Sau đó không lâu.

Anh nghe tin Bùi Chi Lễ và cô chia tay.

Người anh trai vốn luôn điềm tĩnh của mình bỗng bật dậy khỏi ghế sofa.

Nhìn anh .

Nhưng lại không nói một lời.

Sự ăn ý giữa anh em khiến họ chẳng cần phải nói ra .

Giang Viễn Chu chỉ ngẩn người trong giây lát.

Rồi lập tức hiểu ra .

Không nói hai lời, anh bắt đầu nhờ người dò hỏi tung tích của Chung Vãn Ý.

Đáng lẽ anh phải sớm nhận ra mới đúng.

Một người như anh trai anh .

Sẽ không vô cớ cất giữ ảnh của một cô gái.

Cách giải thích duy nhất chính là….

Ngay từ cái nhìn đầu tiên.

…..Anh ấy đã yêu Chung Vãn Ý đến mức không còn t.h.u.ố.c chữa.

Ánh sáng mà Bùi Chi Lễ không cần.

Anh trai anh sẽ nhặt lên.

Nâng niu trong lòng bàn tay.

Cẩn thận bảo vệ thật tốt .

Còn anh .

Sẽ là người phá vỡ lớp băng đầu tiên.

Lặng lẽ nhìn anh trai đem tất cả sự dịu dàng đến muộn ấy .

Rùa

Trao cho cô gái từng bị phụ lòng.

(Hết).

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...