Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
10
Bị giày vò như vậy suốt một tuần trời, Tạ Hoài Yến còn chưa thấy phiền phức gì thì cơ thể của tôi đã rã rời chịu không nổi trước rồi .
Đến cả hệ thống cũng sụp đổ theo:
*“Cái tên này bị lụy tình nặng rồi à ? Ký chủ tìm đường c.h.ế.t đến mức này rồi mà anh ta vẫn không thấy phiền, tôi đây còn thấy phiền thay này !”*
*“Chuyện đã đến nước này , chúng ta chỉ còn nước dùng đến hạ hạ sách thôi.”*
Tôi bây giờ chẳng còn chút hứng thú nào với mấy cái ý kiến tồi của hệ thống nữa, nhưng xuất phát từ phép lịch sự tối thiểu, tôi vẫn làm điệu bộ "xin mời nói ".
Nghe xong, hệ thống liền bảo: *“Đã là con người thì ai chẳng mê tiền, cho nên cô mau đi tiêu sạch sành sanh tiền của anh ta đi !”*
Tôi : “...”
Đúng là hạ hạ sách thật. Cái nhiệm vụ này còn khó hơn mấy cái ý tưởng trước gấp bội. Với mức độ giàu có của Tạ Hoài Yến, số tiền của anh ta nếu mà quy hết ra tiền mặt, chắc châm lửa đốt ba ngày ba đêm cũng không hết được .
Nhưng đến nông nỗi này , tôi cũng chỉ còn mỗi cách này mà thôi. Tuy tiêu không hết, nhưng tiêu đến mức khiến anh ta phải xót ruột chắc là không khó... đâu nhỉ?
Tại buổi đấu giá của thành phố A, giới danh gia vọng tộc, quan chức quyền quý, thậm chí là các thế lực của cả hai giới hắc bạch đều tề tựu đông đủ. Dọc hai bên t.h.ả.m đỏ trưng bày la liệt những món đồ quý giá liên thành.
Nếu là trước đây, một nơi xa hoa thế này có cho tiền tôi cũng chẳng dám bước vào nửa bước. Nhưng hôm nay phong thủy luân chuyển rồi .
Tôi cầm chiếc thẻ đen quyền lực càn quét suốt cả dọc đường, mua sạch gần như toàn bộ các vật phẩm trưng bày, thu về vô số ánh mắt kinh ngạc, trầm trồ của mọi người xung quanh.
Đám đông bên cạnh không ngừng thì thầm to nhỏ. Nhìn khẩu hình, có vẻ họ đang đoán xem rốt cuộc tôi tính mua đến bao giờ. Nhưng ngay cả chính tôi cũng chẳng biết nữa, tôi chỉ biết mình phải điên cuồng chốt đơn cho đến khi Tạ Hoài Yến chịu không nổi nữa mới thôi.
"Reng reng reng!"
Không biết đã qua bao lâu, tiếng chuông điện thoại cuối cùng cũng reo vang. Màn hình hiển thị rõ mồn một ba chữ "Tạ Hoài Yến".
*Chẳng lẽ là...!* Tôi kìm nén niềm kích động đang dâng trào trong lòng, nhấn nút nghe , giọng ngọt sớt: "Alo, ông xã tìm em có việc gì không ?"
"Nãy giờ em cứ liên tục quẹt thẻ tiêu tiền à ?"
Tôi " vâng vâng " hai tiếng đầy thách thức: "Ông xã, anh thấy xót tiền rồi hả?"
Nhưng ngoài dự liệu của tôi , Tạ Hoài Yến dường như bật cười , qua điện thoại cũng có thể nghe ra ý cười rõ rệt trong chất giọng trầm ấm của anh :
"Em lại nghĩ vớ vẩn cái gì thế, tôi là đang xót cái tay của em kìa, xách nhiều đồ như thế không mệt à ?"
"Hôm nay em ra ngoài không mang theo vệ sĩ, chắc là không xách hết đống đồ đó đâu . Cho nên tôi vừa phái thêm vài người qua đó rồi , một lát nữa họ sẽ tới giúp em."
Tôi ngơ ngác, giọng nói không giấu nổi sự hoang mang: "Em mua nhiều đồ thế này , không phải là quá phô trương sao ?"
Qua mấy ngày ở chung, tôi nhận ra Tạ Hoài Yến tuy là ông trùm phản diện đứng trên đỉnh cao quyền lực, nhưng bình thường đối ngoại anh chưa từng tỏ ra kiêu ngạo phô trương, luôn giữ vẻ điệu thấp, nội liễm làm đầu. Nhưng phong cách hành sự hôm nay của tôi lại một trời một vực với anh , như vậy thực sự không sao chứ?
Tuy nhiên, Tạ Hoài Yến rõ ràng là chẳng thèm bận tâm. Giọng nói của anh vẫn ôn nhu trầm ổn như cũ, vô hình trung mang đến một sức mạnh khiến người ta vô cùng an lòng:
"Không sao đâu ."
"Em cứ việc phô trương đi , có tôi chống lưng trả tiền cho em rồi ."
11
Phương pháp cuối cùng của hệ thống cũng thất bại nốt. Nhưng kỳ lạ là, tôi chẳng thấy thất vọng chút nào. Ngược lại , trái tim này đang đập nhanh hơn bất cứ lúc nào, giống như có một thứ cảm xúc xa lạ đang không ngừng cuộn trào bên trong. Lạ thật đấy...
Buổi triển lãm kết thúc, tôi vừa xoa xoa l.ồ.ng n.g.ự.c vừa đi về phía phòng thay đồ. Vì đây là khu vực dành cho nữ nên đám vệ sĩ đều tự giác dừng bước ngoài cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuyen-thanh-lam-tinh-toi-bi-phan-phai-bam-dinh/5.html.]
Tôi
một
mình
đi
vào
, chọn một gian buồng
rồi
trút bỏ bộ trang phục cùng mớ trang sức lộng lẫy phức tạp
kia
ra
,
thay
vào
một bộ quần áo thường ngày thoải mái.
"Phù..."
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Quần áo hàng hiệu đắt tiền thì đẹp thật đấy, nhưng mặc vào gò bó quá. Đi đứng suốt một ngày trời suýt chút nữa làm tôi mệt rã rời.
Nhưng hơi thở này còn chưa kịp nhẹ nhõm hẳn thì một nhóm phụ nữ ăn mặc sang trọng, quý phái kéo nhau đi vào . Đột nhiên, một giọng nói chua ngoa vang lên bên tai:
"Vừa rồi cái cô ả phô trương kia thế mà lại là bạn gái đi cùng Tạ Hoài Yến đấy!"
Ồ? Thế mà lại có người đang bàn tán về tôi ? Máu tò mò nổi lên, tôi nhẹ nhàng ghé tai sát vào ván cửa để nghe cho rõ hơn.
"Suỵt, nhỏ tiếng chút đi cậu . Cậu oang oang thế ngoài cửa nghe thấy bây giờ."
Thư Sách
"Trời đất ơi, có ai đếm xem đêm nay cô ta đã chốt đơn bao nhiêu món đồ không ? Tiêu tiền cứ như nước lã ấy , đúng là cái thứ phá gia chi t.ử."
"Chứ còn gì nữa! Hơn nữa trước đây đi theo Tạ tổng có bao giờ thấy mặt cô ta trong giới này đâu , vừa mới xuất hiện đã phô trương như vậy , cứ như đang ra oai với chúng ta không bằng..."
"Chắc là muốn gây chú ý với cánh đàn ông chứ gì, cố tình ăn mặc lộng lẫy l.ồ.ng lộn lên, làm ông xã nhà tôi đêm nay cứ dán mắt vào cô ta suốt. Trong lòng cô ta chắc là sướng điên lên được ấy chứ!"
"Tạ tổng mà ở bên cạnh loại phụ nữ này đúng là vô phúc!"
Tôi nghe xong, trong lòng chẳng những không chút gợn sóng mà ngược lại còn thấy buồn cười . Không ngờ cái đám người chưa từng mở lời chào hỏi với tôi lấy một câu này lại có thể nói xấu sau lưng tôi rôm rả đến thế. Nhưng từ nhỏ đến lớn, thứ tôi không thiếu nhất chính là mấy lời đàm tiếu của thiên hạ. Chỉ cần họ không đụng chạm đến lợi ích của tôi , họ có nói gì tôi cũng chẳng thèm bận tâm gán cho một ánh mắt.
Tôi mở chốt cửa định bước ra ngoài rời đi . Nhưng đúng lúc này , một giọng nói ch.ói lót, bén nhọn vang lên:
"Mà theo tôi thấy, cái tên Tạ Hoài Yến đó cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì!"
Nghe thấy ba chữ "Tạ Hoài Yến", không hiểu sao bước chân định rời đi của tôi bỗng khựng lại . Cô ả kia vẫn hậm hực tiếp tục phân tích:
"Cái loại phụ nữ đó có phải thiên kim tiểu thư gì đâu , đào đâu ra quyền quyết định chứ? Để tôi nói cho mà nghe , chuyện cô ta làm đêm nay chắc chắn là do tên con hoang Tạ Hoài Yến đó sai khiến!"
"Hồi trước hắn hợp tác với nhà chúng tôi , chỉ vì bên chúng tôi trong lúc thi công không cẩn thận làm sập một góc thôn xóm liền dứt khoát hủy bỏ hợp tác ngay lập tức!"
"Con riêng thì vẫn cứ là con riêng thôi, từ trên xuống dưới đều toát ra cái vẻ đê tiện!"
Lần này , bước chân của tôi hoàn toàn dừng hẳn.
Hóa ra , sự hiểu biết của tôi về Tạ Hoài Yến lại ít ỏi đến thế. Những chuyện cô ta vừa nhắc đến, tôi không hề biết một chút nào. Thế nhưng trong suốt những ngày sớm tối ở cạnh Tạ Hoài Yến vừa qua, tôi lại có những cảm nhận rất khác về anh .
Anh sẽ dịu dàng băng bó vết thương cho một chú mèo hoang, sẽ nghiêm túc và ân cần tiếp đón vị viện trưởng viện mồ côi đến gửi lời cảm ơn, và anh cũng sẽ dung túng, chiều chuộng vô điều kiện trước mọi chiêu trò tìm đường c.h.ế.t của tôi .
Từng chuyện, từng chuyện một đều chứng minh cho tôi thấy, anh không hề đáng sợ như lời hệ thống nói , cũng chẳng hề xấu xa như lời của người đàn bà ngoài kia .
Khi họ nh.ụ.c m.ạ tôi , tôi vốn da mặt dày từ nhỏ nên chẳng thèm chấp. Nhưng khi họ x.úc p.hạ.m đến Tạ Hoài Yến, trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi hoang mang, nực cười ... và cả một ngọn lửa giận dữ đã lâu không xuất hiện.
Đám người ngoài cửa nghe xong thì ai nấy đều đại kinh thất sắc, vội vàng lao đến bịt miệng cô ta lại : "Bà cô của tôi ơi! Tạ Hoài Yến mà cô cũng dám nói bậy à , để ai nghe thấy là tiêu đời nhà cô đấy!"
Người phụ nữ kia bĩu môi đỏ ch.ót: "Xùy, sợ cái gì chứ? Chẳng lẽ Tạ Hoài Yến còn có thể phái người vào tận phòng thay đồ nữ để nghe lén chúng ta chắc..."
"Hi."
Lời cô ta chưa kịp dứt, tôi đã nhẹ nhàng vỗ vỗ lên bả vai cô ta . Giọng điệu của người đàn bà đó lập tức nghẹn bặt.
Cô ta chậm rãi quay đầu lại nhìn tôi , lớp trang điểm dày cộp hoa lệ kia cũng không cách nào che giấu nổi sắc mặt bỗng chốc trắng bệch như vừa gặp ma.
Khóe môi tôi khẽ cong lên thành một nụ cười , giọng điệu vô cùng dịu dàng, thân ái:
"Các chị gái đang nói chuyện gì thế, có thể cho em tham gia một chân được không ?"
Chaporia
Bình Luận (0)