Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hắn cười xong, bỗng nhiên tiến sát lại gần hơn, chằm chằm nhìn vào mặt ta .
Ta không dấu vết mà hơi ngả người ra sau .
Luôn cảm thấy vị Vương gia này có tính tình vô cùng kỳ quặc.
Nói nhiều.
Lại chẳng hề chú trọng lễ nghi quy củ.
Thái hậu lại vô cùng dung túng cho hắn .
Nếu không phải lúc này vẫn còn đang ở trong cung.
Ta nhất định sẽ tránh xa vị Thụy Vương này ra .
"Vết sẹo này của nàng."
Hắn giơ ngón tay ra , khoa tay múa chân trước mặt ta một chút.
"Có phải là năm xưa vì cứu Tiêu Hành mà để lại không ?"
Lúc này lại chuyển sang chủ đề vết sẹo trên mặt ta rồi .
Ta gật đầu.
"Có từng tìm danh y chữa trị qua chưa ?"
"Đại phu khắp kinh thành đều bó tay không cách nào."
Thụy Vương nhìn ta , trong ánh mắt trong phút chốc dấy lên vài phần cảm xúc khác lạ.
Hắn chớp chớp mắt.
"Cũng không sao cả."
"Dẫu sao vết sẹo này cũng chẳng che lấp được vẻ mỹ mạo của nàng."
Ta tưởng hắn đang nói lời mỉa mai, khẽ nhíu mày.
"Vương gia hà tất phải đem ta ra làm trò đùa."
"Bổn vương đâu có trêu đùa nàng."
Hắn lên tiếng, đồng t.ử trong veo phản chiếu lại biểu cảm kinh ngạc của ta .
"Chỉ là một vết sẹo thôi mà, cũng đâu phải thứ gì không thể cho ai thấy."
"Đây là bằng chứng nàng cứu người , là huân chương của riêng nàng."
"Kẻ nào vì vết sẹo này mà chê bai nàng, kẻ đó chính là kẻ mù."
Có thể nghe được những lời này từ miệng Thụy Vương, là điều ta chưa từng nghĩ tới.
Hoàng thân quý tộc, xưa nay đều coi người khác như cỏ rác.
Kiếp trước , ai nấy đều bảo với ta rằng, vết sẹo này là nỗi nhục nhã.
Tiêu Hành ghẻ lạnh nó, Vương phi ghẻ lạnh nó, đến cả chính bản thân ta cũng ghẻ lạnh nó.
Vậy mà người trước mắt này lại nói .
Nó là huân chương.
Là kẻ chê bai ta không có mắt nhìn .
Lúc này ta mới ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào vị Vương gia trong lời đồn là kẻ ăn chơi trác táng này .
"Vương gia."
"Người so với những lời đồn đại không giống nhau lắm."
Hắn chớp chớp mắt, dường như nảy sinh hứng thú, tò mò vươn đầu lại gần.
Ta nghiêng người né tránh.
"Trong lời đồn bổn vương là người như thế nào?"
"Ta không tin Vương gia lại chưa từng nghe qua."
"Nàng nghĩ có ai dám truyền mấy lời đó vào tai bổn vương sao ?"
Ta ngẫm nghĩ một chút.
Cũng phải .
"Không học vấn không nghề nghiệp, lêu lổng lười biếng."
Ánh mắt hắn tràn ngập ý cười , nghe những lời bất kính như vậy , nhưng hắn chỉ cười một cách lười biếng.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ta cứ ngỡ hắn sẽ nổi giận.
Nhưng hắn chỉ gật đầu.
"Nói không sai chút nào."
"Bổn vương chính là không học vấn không nghề nghiệp, lêu lổng lười biếng."
Hắn nhướng mày nhìn ta .
" Nhưng ta nhất định có mắt nhìn người hơn vị hoàng điệt hoàn hảo đến mức không chê vào đâu được của ta ."
Ta thoáng ngẩn người .
Đây là lần đầu tiên nhìn thấy trong cung lại có một người hoàng tộc như vậy .
08
Sau tiệc thưởng hoa.
Thụy Vương phủ sai người chở đến phủ ta một xe đầy ắp đồ đạc.
Trong đó
có
đủ các loại d.ư.ợ.c liệu.
Dược trị chấn thương, trị trầy xước, trị vết thương cũ, lại còn có mấy bình Ngọc Cơ Cao được cho là có công hiệu làm mờ vết sẹo.
Thứ này vốn chỉ có Quý phi và Hoàng hậu mới được phép sử dụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/trong-sinh-ta-tu-hon/5.html.]
Quý giá vô cùng.
Vị công công đưa lễ tươi cười hớn hở nói :
"Vương gia nói , vai của cô nương là vì cứu người mà bị thương, ngài ấy phải chịu trách nhiệm đến cùng."
Ta nhìn xe t.h.u.ố.c đầy ắp kia .
Cũng chẳng giả tạo mà từ chối ý tốt của Thụy Vương.
Chỉ là không ngờ tới.
Qua thêm mấy ngày, Thụy Vương tay cầm quạt xếp đích thân đến tận cửa.
Hắn không để hạ nhân trong phủ thông báo.
Khi vào hậu hoa viên, ta đang cùng phụ thân đ.á.n.h cờ.
Thụy Vương lặng lẽ quan sát một hồi.
Phụ thân quay đầu lại , vừa vặn đối diện với Thụy Vương.
Ông sợ đến mức suýt chút nữa ngã lộn nhào khỏi ghế.
Cuống quýt chân tay sai hạ nhân chuẩn bị trà nước.
Thụy Vương cũng chẳng khách khí.
Ngang nhiên ngồi xuống phiến đá bên cạnh ta , chống cằm nhìn bàn cờ trên mặt đá.
"Lý Yến Uyển, nàng biết đ.á.n.h cờ sao ?"
"Biết chút ít, Vương gia có muốn đ.á.n.h một ván không ?"
"Được chứ."
Chỉ là ta đã đ.á.n.h giá quá cao ngài ấy .
Cờ của vị Thụy Vương này thực sự rất tệ.
Kỳ phong cũng kém cỏi.
Hở một chút là đòi đi lại nước cờ.
Ta không chịu nổi nữa, ném quân cờ đen đang cầm trong tay trở lại hộp.
"Ngài có đi lại cũng vô ích, ta đã chặn đường này , ngài vẫn thua như thường."
Thụy Vương bắt đầu giở quẻ.
"Chắc chắn là do hôm nay vận khí của bổn vương không tốt ."
"Từ trước đến nay, bổn vương chưa từng thua một ván cờ nào."
"Ngài là Vương gia, kẻ nào dám thắng cờ của ngài chứ?"
Ta không chút do dự đ.â.m trúng tim đen của hắn .
Thụy Vương lập tức xụ mặt.
Phụ thân bị thái độ phạm thượng của ta làm cho kinh hãi đến mức râu cũng run lên bần bật.
"Thậm chí còn không biết cưỡi ngựa."
"……"
"Lý Yến Uyển, nàng dạy bổn vương cưỡi ngựa đi ."
Ta ngước mắt, đưa tay chỉ vào chính mình .
"Thần nữ sao ?"
"Trong cung chẳng phải có những sư phụ chuyên dạy cưỡi ngựa b.ắ.n cung đó sao —"
"Họ không dám dạy bổn vương."
Giọng hắn hiếm khi lộ ra một tia ấm ức.
"Họ lúc nào cũng sợ bổn vương ngã ngựa, khiến Mẫu hậu c.h.é.m đầu họ."
" Nhưng nàng thì khác, nàng không sợ bổn vương, nàng sẽ coi bổn vương như người bình thường."
"Chỉ cần nàng đồng ý dạy bổn vương, nàng muốn ban thưởng gì bổn vương cũng sẽ cho nàng."
Ta nhìn hắn .
Rút ra một kết luận.
Lối tư duy của vị Vương gia này quả thực khác biệt so với người thường.
Luôn khiến người ta không thể nào đoán trước được .
Thế nhưng, những gì hắn nói cũng có lý.
Ta không sợ hắn .
Ta là kẻ đã từng trải qua cửa t.ử một lần rồi .
Dạy một vị Vương gia cưỡi ngựa mà thôi.
Lại còn có thể khiến Vương gia nợ ta một ân tình.
"Được."
"Thần nữ sẽ dạy Vương gia cưỡi ngựa."
" Nhưng ban thưởng, tạm thời ta chưa nghĩ ra , cứ để đó đã ."
Hắn lập tức vui mừng hớn hở.
Vẻ tuấn lãng ấy khiến vạn vật đều trở nên lu mờ.
Cả vườn hoa nở rộ.
Ta suýt chút nữa là lóa mắt.
"Lời đã nói ra , không được nuốt lời!"
Chaporia
Bình Luận (0)