Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Lý Yến Uyển."
Hắn lại một lần nữa gọi tên ta khi ta vừa xoay người .
"Hiện giờ, đến cả việc nói chuyện với ta nàng cũng không muốn nữa sao ?"
"Lúc nào cũng chẳng nói được hai câu đã muốn rời đi ."
"Rõ ràng trước đây..."
Tiêu Hành ngập ngừng, muốn nói lại thôi.
Sắc mặt trầm trọng.
Lại là câu nói này .
Ta nhanh ch.óng đóng c.h.ặ.t cửa lớn lại .
Ngăn cách ánh mắt phức tạp của Tiêu Hành ở ngoài cửa.
Trở về phòng.
Ta cứ cảm thấy có điều gì đó rất kỳ quái.
Ánh mắt Tiêu Hành nhìn ta , rõ ràng khác xa với kiếp trước .
Kiếp trước , ánh mắt hắn nhìn ta luôn chứa đầy sự chán ghét và thiếu kiên nhẫn.
Mà vừa rồi .
Trong ánh mắt hắn , nhiều hơn cả chính là sự bối rối và giằng xé.
Cảm giác xa cách vốn có đã biến mất.
Chẳng lẽ. Hắn cũng trùng sinh rồi sao .
Ý nghĩ này chợt khiến ta cảm thấy nực cười .
Nhớ lại thì đã sao . Không nhớ thì đã làm sao .
Kể từ khoảnh khắc hắn trơ mắt nhìn ta vùi mình trong biển lửa ấy .
Giữa ta và hắn . Đã chẳng còn chút tình nghĩa nào nữa rồi .
11
Tâm trạng ta không tốt lắm.
Vì vậy , ta bèn sai tiểu tư trong phủ mang một bức thư gửi đến Thụy Vương phủ.
Nói dối rằng bản thân bị cảm lạnh.
Khoảng thời gian này không thể cùng ngài ấy cưỡi ngựa được .
Kết quả là Thụy Vương lại lon ton chạy đến.
Tùy tùng phía sau thì tay xách đầy các túi d.ư.ợ.c liệu, thở hổn hển không ra hơi .
Thế nhưng, ngài ấy lại nhìn thấy ta đang ngồi trong sân cắt tỉa lá khô như thường lệ.
Ta và Thụy Vương nhìn nhau trân trối.
Nha hoàn cúi người , vất vả lắm mới đuổi kịp, vừa thở vừa mách tội với ta :
"Tiểu thư, Thụy Vương điện hạ là trèo tường vào , nô tỳ căn bản không cản nổi..."
Thụy Vương.
Trèo tường?
Ta nghĩ thế nào cũng không thể nào liên tưởng hai chữ "phóng túng" này với một vị Vương gia.
Ngài ấy tiện tay cầm lấy ấm trà trên bàn đá, tự rót cho mình một chén.
Ta để ý thấy ống tay áo mạ vàng của Thụy Vương bị rách, khi ngài nghiêng đầu, trên đỉnh tóc còn dính một cọng cỏ đuôi ch.ó.
Ta rủ mắt, nắm c.h.ặ.t chiếc kéo trong tay.
"Không phải trốn ngài."
"Ta chỉ là tâm trạng có chút phiền muộn."
"Không muốn gặp người ."
Hắn nhìn chằm chằm ta một lúc.
Đột ngột kéo ta đứng dậy.
Chiếc kéo không cầm chắc rơi xuống đất, ta giật b.ắ.n mình .
"Vương gia, ngài làm cái gì vậy ?"
"Bổn vương đưa nàng đến một nơi."
Hắn lôi ta lên chiếc xe ngựa đang đợi sẵn bên ngoài Lý phủ.
Xe ngựa chạy được một lúc, chừng nửa canh giờ thì dừng lại dưới chân núi Thanh Vân ngoài thành.
"Mỗi lần tâm trạng không tốt , bổn vương đều tới nơi này ."
"Vương gia cũng có khi tâm trạng không tốt sao ?"
Hắn lộ vẻ bất đắc dĩ.
"Bổn vương là người , đâu phải thần thánh, có hỉ nộ ái ố chẳng phải chuyện bình thường sao ?"
Ta mím môi.
Hắn cười , nắm lấy cổ tay ta .
"Đi, lên núi thôi."
Núi Thanh Vân không cao lắm, nhưng đường núi lại gập ghềnh hiểm trở.
Tạ Thừa Trạch đi phía trước , thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-sinh-ta-tu-hon/7.
html.]
"Lý Yến Uyển, nàng có người trong lòng chưa ?"
Trên trán ta lấm tấm mồ hôi, nghe vậy liền thở dốc hai hơi , đợi nhịp thở ổn định mới đáp:
"Chưa có ."
"Vậy nàng thấy bổn vương thế nào?"
Vừa vặn có cơn gió mát từ trong núi thổi qua.
Ta nghe không rõ, thốt lên một tiếng "A".
"Vương gia người vừa nói gì cơ?"
Hắn mỉm cười nhẹ.
"Ta nói , có muốn nghỉ một lát không ?"
"Không cần." Ta xua tay, "Nghỉ rồi lại chẳng muốn leo nữa, chi bằng một hơi leo lên cho xong."
Tạ Thừa Trạch không chút keo kiệt lời khen ngợi.
"Chí khí tốt , không hổ danh là Lý Yến Uyển."
Nửa canh giờ sau , chúng ta lên tới đỉnh núi.
Toàn bộ kinh thành thu gọn trong tầm mắt, dòng hộ thành hà uốn lượn như dải ngọc, người dân trong thành ồn ào náo nhiệt, xe ngựa qua lại không dứt.
Tạ Thừa Trạch không lừa ta .
Phong cảnh quả thực đẹp tuyệt trần.
"Những lúc phiền muộn, nhìn xuống kinh thành dưới chân, sẽ thấy chẳng có chuyện gì là không vượt qua được cả."
Ta ngồi xuống cạnh hắn , bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp.
Hắn lại đột ngột nghiêng đầu.
Khẽ thì thầm bên tai ta :
"Lý Yến Uyển, bổn vương tâm duyệt nàng."
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ta ngẩn ra một thoáng.
Gió từ thung lũng thổi qua mặt, lay động nỗi xao xuyến trong lòng.
Ta ngỡ hắn chỉ đang nói đùa.
Thế nhưng, biểu cảm của Tạ Thừa Trạch lại vô cùng nghiêm túc.
Trong đôi mắt phượng kia , chẳng còn vẻ lười biếng ngày thường, cũng chẳng có nét cười phóng khoáng tùy hứng.
Chỉ còn lại một vẻ… mong đợi vô cùng trịnh trọng, tĩnh lặng đến lạ thường.
"Vương gia, người đừng đùa nữa."
Ta ngoảnh mặt đi .
Vết sẹo trên má dường như lại bắt đầu đau nhói.
Làm sao ta có thể tin được .
Một vị Vương gia thân phận tôn quý, lại có thể thích một nữ t.ử bị hủy dung như ta .
Thế nhưng trong không gian nhỏ bé giữa trời đất này .
Người trước mặt có ánh mắt dịu dàng đến mức không chân thực.
"Ta không đùa."
Hắn ngồi thẳng dậy.
"Lý Yến Uyển, ta là nghiêm túc."
Trông hắn cũng có vài phần căng thẳng, đến cả cách xưng hô "bổn vương" cũng không dùng nữa.
Đuôi tóc của Tạ Thừa Trạch quấn quýt lấy lọn tóc của ta .
Ta tự giễu, nghênh đón ánh mắt thẳng thắn của hắn .
"Vương gia, người không bận tâm đến vết sẹo trên mặt ta sao ?"
"Không bận tâm."
Hơi thở ta khựng lại , ta hạ thấp giọng:
" Nhưng người khác sẽ bận tâm."
" Nhưng người khác là người khác, bổn vương là bổn vương."
Hắn vươn tay, khẽ chạm vào vết sẹo trên mặt ta , động tác vô cùng nhẹ nhàng, tựa như đang chạm vào một vật gì đó vô cùng trân quý.
"Ta thấy nó đẹp , thì nó chính là đẹp ."
"Ta thích Lý Yến Uyển, thì đó chính là thích."
Lời tỏ tình trực tiếp không chút kiêng dè ấy .
Kiếp trước , ta cứ ngỡ cuộc đời mình là một chuỗi hình phạt đằng đẵng.
Vì cứu Tiêu Hành mà hủy dung, vì tâm nguyện của phụ thân mà gả đi , vì sự lạnh nhạt của Thế t.ử mà tự ti mặc cảm.
Ta cứ tưởng mình đáng bị như vậy , cứ ngỡ đó là số mệnh của chính mình .
Thế nhưng giờ đây, có người lại nói với ta rằng...
Đó không phải là mệnh của ta .
Hóa ra trên đời này .
Thật sự có một người .
Không chê bai vết sẹo của ta , không chê bai quá khứ của ta .
Hắn chỉ đơn thuần, cảm thấy ta xứng đáng.
Chaporia
Bình Luận (0)