Văn án:
Trưởng tỷ thích ăn đồ ngọt.
Mỗi năm trong nhà nhận được mứt vải, hộp đầu tiên vĩnh viễn là của tỷ ấy .
Thuở nhỏ ta thèm ăn, lén nếm một miếng.
Mẫu thân liền cau mày nói :
"Thân thể tỷ tỷ con yếu, con nên nhường tỷ ấy ."
Về sau nhường mãi nhường mãi, đến cả hôn sự cũng nhường cho tỷ ấy trước .
Ngày Thái t.ử đến xem mắt.
Trưởng tỷ chê Đông Cung quy củ quá nhiều, xoay người chọn một vị Vương gia nhàn tản.
Thế là ánh mắt của mọi người đều đổ dồn lên người ta .
Thái t.ử ôn tồn nói :
"Nhị cô nương cũng rất tốt ."
Ta gả.
Sau khi thành thân , ngài đối xử với ta không tệ.
Chỉ là mỗi năm khi mứt vải được tiến cống, ngài đều sai người đưa đến phủ trưởng tỷ trước .
Ta từng hỏi một lần .
Ngài chỉ cười :
"Tỷ tỷ nàng thích ăn thứ này ."
"Nàng từ trước đến nay hiểu chuyện, sẽ không so đo."
Mãi đến trước lúc lâm chung.
Ngài nắm c.h.ặ.t t.a.y ta , bỗng gọi nhũ danh của trưởng tỷ.
Mở mắt lần nữa.
Ta lại trở về ngày Thái t.ử đến xem mắt.
Mẫu thân đẩy ta tiến lên.
Ta lùi lại một bước, khẽ nói :
"Thần nữ đã có người trong lòng, e rằng không có phúc phận vào Đông Cung."
…
Trong hoa sảnh bỗng yên lặng trong chốc lát.
Tay mẫu thân vẫn đặt trên lưng ta . Cú đẩy vừa rồi không hề nhẹ.
Mà bước lùi của ta cũng chẳng hề nhẹ.
Giày thêu giẫm lên tấm t.h.ả.m hoa hải đường dưới đất, vạt váy quệt vào góc bàn, làm chén trà khẽ lay động phát ra tiếng nước rung nhẹ.
Thái t.ử ngồi ở ghế trên , chén trà trong tay vẫn chưa đặt xuống.
Hôm nay ngài mặc một thân thường phục màu nguyệt bạch, tóc b.úi bằng ngọc quan, mày mắt ôn hòa, trông giống vị lang quân thanh nhã nhất trong các thế gia.
Ta từng rất thích dáng vẻ ngài nhìn người như thế.
Về sau mới biết , ngài đối với ai cũng ôn hòa.
Nhìn ta , ôn hòa.
Nhìn trưởng tỷ, ôn hòa.
Nhìn ta bệnh nặng vẫn thức trắng đêm chép tấu chương cho ngài, đến lúc tỉnh lại còn nhớ hỏi phủ trưởng tỷ đã nhận được mứt vải hay chưa cũng ôn hòa.
Nhưng lúc này ngài nhìn ta , trong mắt cuối cùng cũng hiện lên một tia kinh ngạc.
Mẫu thân là người phản ứng đầu tiên, sắc mặt lập tức thay đổi.
"A Châu, con đang nói bậy gì vậy ?"
Ta cụp mắt, giọng rất nhẹ.
"Nữ nhi không dám lừa gạt điện hạ."
Trưởng tỷ ngồi cạnh bình phong, đầu ngón tay đang cầm một miếng bánh vải, nụ cười nơi khóe môi còn chưa kịp thu lại .
Hôm nay vốn dĩ tỷ ấy mới là nhân vật chính.
Thái t.ử đến xem mắt, trên dưới trong phủ đã bận rộn suốt ba ngày.
Mẫu thân may váy mới cho tỷ ấy .
Phụ thân sai người mở kho.
Ngay cả mứt vải do ngoại tổ gia gửi tới cũng được lấy ra trước một hộp, đặt bên cạnh tay tỷ ấy .
Trưởng tỷ chỉ nếm một miếng nhỏ đã cau mày bảo quá ngọt.
Nhưng vẫn ăn.
Tỷ ấy luôn là như vậy .
Có muốn hay không là chuyện khác.
Nhưng người khác nhất định phải đưa cho tỷ ấy trước .
Vừa rồi Thái t.ử hỏi tỷ ấy có nguyện ý vào Đông Cung hay không .
Tỷ ấy nhẹ nhàng đặt bánh xuống, dịu dàng đáp:
"Đa tạ điện hạ ưu ái, chỉ là thần nữ từ nhỏ tính tình có hơi tùy tiện, e rằng vào cung sẽ làm hỏng quy củ."
Lời vừa dứt.
Cả sảnh đều
nhìn
về phía
ta
.
Bàn tay của mẫu thân thuận thế đẩy lên lưng ta .
Đời trước , ta cũng bị đẩy đến trước mặt Thái t.ử như thế.
Thái t.ử nói :
"Nhị cô nương cũng rất tốt ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/le-chi-cao/chuong-1.html.]
Mẫu thân thở phào nhẹ nhõm.
Phụ thân trầm mặc hồi lâu rồi cũng gật đầu.
Về sau trưởng tỷ gả cho một vị Vương gia nhàn tản, ngày ngày dạo vườn nghe hí khúc.
Tết Đoan Ngọ nhận d.ư.ợ.c liệu từ Đông Cung.
Tết Trùng Dương nhận váy lụa từ Đông Cung.
Năm nào cũng nhận được hộp mứt vải đầu tiên.
Còn ta ở Đông Cung học quy củ, học cung huấn, thay Thái t.ử tiếp đón khách khứa.
Làm một Thái t.ử phi hiểu chuyện được mọi người khen ngợi suốt nửa đời.
Cho đến trước lúc ngài nhắm mắt.
Ngài nắm tay ta .
Gọi lại là nhũ danh của trưởng tỷ.
"A Vũ."
Hai chữ ấy giống như một cây kim ngâm trong mật ngọt.
Đâm thẳng vào xương cốt.
Khi vị ngọt tan hết.
Chỉ còn lại đau đớn.
Bây giờ mẫu thân lại muốn đẩy ta .
Nhưng ta sẽ không bước tới nữa.
Thái t.ử đặt chén trà xuống.
"Nhị cô nương nói đã có người trong lòng?"
Giọng ngài vẫn ôn hòa.
Không tức giận.
Cũng không có vẻ khó xử vì bị từ hôn.
Chỉ như vừa nghe được một chuyện mới lạ.
Ta khom người hành lễ.
"Vâng."
Mẫu thân sốt ruột đến mức không giấu nổi giọng điệu.
"A Châu, con suốt ngày ở trong phủ, lấy đâu ra người trong lòng? Trước mặt điện hạ không được tùy hứng như vậy ."
Cuối cùng trưởng tỷ cũng lên tiếng.
Tỷ ấy khẽ gọi:
"A Châu."
Giọng nói mềm mại như ngậm một thìa mật vải.
"Hôm nay điện hạ đích thân tới phủ, nếu muội có điều khó nói , cứ âm thầm thưa với mẫu thân là được , hà tất phải làm như vậy trước mặt mọi người , khiến điện hạ khó xử?"
Ta ngẩng đầu nhìn tỷ ấy .
Trưởng tỷ tên là Tạ Vũ.
Người cũng như tên.
Trời sinh mang dáng vẻ dịu dàng phong nhã.
Tỷ ấy thân thể yếu ớt.
Không chịu được khổ.
Không chịu được gió.
Cũng không chịu nổi ấm ức.
Thuở nhỏ tỷ ấy thích mứt vải, ta nhường.
Tỷ ấy chê tiếng tỳ bà của giáo phường quá ồn, ta đóng cửa sổ.
Tỷ ấy không muốn gả vào Đông Cung, ta gả thay .
Ta nhường quá lâu.
Lâu đến mức mọi người đều quên rằng ta cũng biết đau.
Ta nói :
"Nếu trưởng tỷ cảm thấy điện hạ khó xử, vậy vừa rồi tỷ không nên từ chối trước ."
Sắc mặt tỷ ấy trắng bệch.
Mẫu thân quát lớn:
"Tạ Châu!"
Thái t.ử bỗng cười nhẹ.
"Không sao ."
Ngài nhìn ta , trong mắt mang theo vài phần dò xét.
"Hôn nhân đại sự, nhị cô nương có suy nghĩ riêng của mình , không phải chuyện gì sai trái."
Trước đây nghe những lời này , ta sẽ cảm thấy ngài độ lượng.
Bây giờ chỉ thấy ngài quả thực rất biết nói chuyện.
Ngài giữ thể diện cho tất cả mọi người .
Cũng chừa đường lui cho chính mình .
Phụ thân ngồi bên cạnh, khẽ nhíu mày.
"A Châu, người trong lòng con nói là công t.ử nhà nào?"
Ta siết c.h.ặ.t những ngón tay trong tay áo.
Đây mới là câu hỏi quan trọng nhất.
Chaporia
Bình Luận (0)