LỆ CHI CAO/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Xem ra phụ thân cũng đã hỏi hắn không ít.

 

Ta hỏi:

 

"Phụ thân làm khó huynh rồi sao ?"

 

Giang Chiếu lắc đầu.

 

"Tạ đại nhân hỏi ta bắt đầu có tình ý từ khi nào."

 

Ta khựng lại .

 

"Huynh trả lời thế nào?"

 

Vành tai hắn hơi đỏ.

 

"Ta nói , khi Nhị cô nương còn nhỏ, vì lén ăn mứt vải mà bị phu nhân trách phạt. Sau đó nàng trốn dưới gốc hải đường ngoài sân khóc một mình . Hôm ấy ta vừa theo tổ phụ tới phủ đưa t.h.u.ố.c, nên đã nhìn thấy nàng một lần ."

 

Ta hoàn toàn không nhớ.

 

Giang Chiếu nhìn ra vẻ mờ mịt của ta , khẽ cười .

 

"Khi ấy ta cũng còn nhỏ, trên người chỉ có một viên kẹo hoa quế."

 

"Ta muốn đưa cho nàng, lại sợ đường đột, cuối cùng đành đặt nó dưới gốc cây."

 

Ta ngẩn người .

 

Ta nhớ ra rồi .

 

Năm ấy sau khi bị mẫu thân trách phạt, ta đã một mình trốn dưới gốc hải đường khóc .

 

Khóc mãi khóc mãi.

 

Đến lúc sau , bên gốc cây bỗng xuất hiện một viên kẹo hoa quế được bọc trong giấy dầu.

 

Ta còn tưởng đó là thứ trưởng tỷ không cần nữa.

 

Nhưng vẫn ăn.

 

Viên kẹo ấy không quá ngon.

 

Vị ngọt trong đó vậy mà lại phảng phất vị đắng.

 

Thế nhưng đó là chút ngọt ngào duy nhất ta có được trong ngày hôm ấy .

 

Ta nhìn Giang Chiếu.

 

"Là huynh ?"

 

Hắn gật đầu.

 

"Là ta ."

 

Ta bỗng không biết phải nói gì.

 

Thì ra có những chuyện không phải không ai nhìn thấy.

 

Chỉ là người nhìn thấy quá đỗi lặng lẽ.

 

Lặng lẽ đến mức phải cách một kiếp người , ta mới hay biết .

 

Giang Chiếu lấy từ trong hòm t.h.u.ố.c ra một chiếc hộp sứ nhỏ, đặt bên cạnh ta .

 

"Nếu đầu gối đau thì dùng cái này ."

 

"Hôm nay ta liên lụy cô nương, thật không biết nên tạ tội thế nào."

 

Ta bật cười .

 

"Rõ ràng là ta liên lụy huynh mới phải ."

 

Hắn ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt ta .

 

"Hôm nay cô nương nhắc tới tên ta , chỉ là kế nhất thời đúng không ?"

 

Ta không giấu hắn .

 

" Đúng vậy ."

 

Ánh mắt hắn rất bình tĩnh.

 

"Vậy ta cũng nghiêm túc hỏi một câu."

 

"Nếu Tạ đại nhân và phu nhân không đồng ý, cô nương vẫn sẽ tiếp tục lấy ta làm lá chắn sao ?"

 

Câu hỏi ấy quá thẳng thắn.

 

Nhưng ta lại thích hắn như vậy .

 

Không vòng vo.

 

Không oán trách.

 

Cũng không thừa cơ ép người .

 

Ta đáp:

 

"Ta sẽ không chỉ coi huynh là lá chắn."

 

Giang Chiếu khựng lại .

 

Ta tiếp tục:

 

"Giang Chiếu, hôm nay ta chọn huynh , quả thực là vì muốn từ hôn với Đông Cung."

 

" Nhưng nếu huynh nguyện ý, ta sẽ nghiêm túc nói chuyện với phụ thân , cũng sẽ cho Giang gia sự tôn trọng vốn nên có ."

 

"Nếu huynh không muốn , ngày mai ta sẽ nói rõ với phụ thân , không để huynh bị Tạ gia liên lụy."

 

Hắn nhìn ta .

 

Ánh sáng trong mắt từng chút một sáng lên.

 

"Nhị cô nương đang hỏi ta có nguyện ý hay không sao ?"

 

"Ừm."

 

"Vậy ta nguyện ý."

 

Trả lời quá nhanh.

 

Ngược lại khiến ta ngẩn người .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/le-chi-cao/chuong-4.html.

]

Vành tai Giang Chiếu càng đỏ hơn, nhưng vẫn không né tránh ánh mắt ta .

 

"Thân phận của ta thấp kém, trong nhà cũng không có chức quan cao sang hay bổng lộc hậu hĩnh."

 

" Nhưng ta biết hành y, có thể nuôi sống gia đình, cũng có thể cùng cô nương từ từ hưởng những điều ngọt ngào."

 

Giọng hắn khẽ hạ xuống.

 

"Ta cũng có thể bảo đảm rằng, mỗi hộp mứt vải, miếng đầu tiên đều dành cho nàng."

 

Sống mũi ta bỗng cay xè.

 

Gió từ ngoài hoa sảnh thổi vào , mang theo chút se lạnh của mùa thu.

 

Ta cúi đầu cười .

 

"Giang Chiếu, huynh thật biết dỗ người ."

 

Hắn nghiêm túc đáp:

 

"Ta nói thật."

 

Ta nhìn hắn .

 

Đôi mắt trong veo, thần sắc còn có chút lúng túng.

 

Hắn không phải Thái t.ử.

 

Không có thân phận tôn quý.

 

Cũng sẽ không dùng giọng điệu ôn hòa nhất để đẩy ta đến vị trí của một người hiểu chuyện.

 

Hắn nói miếng đầu tiên sẽ dành cho ta .

 

Chỉ một câu đơn giản như vậy .

 

Vậy mà lại khiến ta rung động hơn cả nửa đời vinh hoa nơi Đông Cung.

 

Đúng lúc ấy , phía xa bỗng truyền đến tiếng bước chân.

 

Trưởng tỷ đứng nơi góc hành lang.

 

Không biết đã nghe được bao lâu.

 

Sắc mặt trắng nhợt, trong tay còn cầm một hộp mứt vải mới.

 

Thấy ta nhìn sang, tỷ ấy miễn cưỡng cười .

 

"Mẫu thân bảo ta tới xem muội ."

 

Ta cụp mắt.

 

"Xem xong rồi ."

 

Ánh mắt tỷ ấy dừng lại trên người Giang Chiếu trong thoáng chốc.

 

"Giang công t.ử quả là người có lòng."

 

Giang Chiếu đứng dậy hành lễ.

 

"Đại cô nương."

 

Trưởng tỷ khẽ nói :

 

"A Châu từ nhỏ được cả nhà cưng chiều, tính tình thật ra không xấu , chỉ là hôm nay lời nói có phần làm tổn thương người khác."

 

Ta ngẩng đầu nhìn tỷ ấy .

 

Lời này ngoài mặt là giải thích giúp ta .

 

Nhưng bên trong lại ngầm biến ta thành một kẻ được nuông chiều sinh hư.

 

Giang Chiếu lại đáp:

 

"Những lời hôm nay của Nhị cô nương rất rõ ràng."

 

Trưởng tỷ sững người .

 

Giang Chiếu nói tiếp:

 

"Khi bị đẩy đến một nơi mình không muốn tới, lùi lại một bước không phải là làm tổn thương người khác."

 

"Nếu có người cảm thấy đau, có lẽ là do chính họ đã đưa tay ra trước ."

 

Nụ cười trên mặt trưởng tỷ hoàn toàn cứng lại .

 

Ta suýt nữa bật cười thành tiếng.

 

Giang Chiếu trông thì ôn hòa.

 

Nhưng miệng lưỡi lại chẳng hề mềm chút nào.

 

 

Cuối cùng mẫu thân cũng không bắt ta quỳ qua đêm.

 

Không phải vì đau lòng cho ta .

 

Mà là vì phụ thân đã lên tiếng.

 

Những năm gần đây, bệnh ở chân của phụ thân ngày càng nặng. Bình thường ông rất ít khi can thiệp chuyện nội viện, nhưng một khi đã mở miệng, mẫu thân cũng không dám trái lời.

 

Lúc ta trở về viện, đầu gối đã sưng lên.

 

Thanh Quỳ vừa bôi t.h.u.ố.c cho ta , tức đến đỏ cả vành mắt.

 

"Từ trước tới nay cô nương luôn nhường nhịn Đại cô nương, sao phu nhân vẫn cho rằng người sai chứ?"

 

Ta nhìn chiếc hộp sứ nhỏ dưới ánh đèn.

 

Thuốc mỡ Giang Chiếu đưa rất mát, vừa bôi lên, cơn đau đã dịu đi không ít.

 

"Về sau không nhường nữa là được ."

 

Thanh Quỳ ngẩn người .

 

Ta khẽ cười .

 

"Đi lấy sổ ghi chép số mứt vải ngoại tổ gia gửi tới đây."

 

"Cô nương muốn làm gì?"

 

"Xem năm nay gửi bao nhiêu hộp."

 

Dù không hiểu, nhưng Thanh Quỳ vẫn đi lục sổ sách.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...