Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sắc mặt ngài cuối cùng cũng có chút thay đổi rất nhỏ.
Ta hành lễ.
"Thần nữ cáo lui."
Lần này , ngài không ngăn ta .
Khi ta đi qua khúc quanh, liền nhìn thấy Giang Chiếu đứng cách đó không xa.
Trong tay hắn xách hòm t.h.u.ố.c, hiển nhiên vừa từ thư phòng của phụ thân đi ra .
Ta không biết hắn đã nghe được bao nhiêu.
Trong lòng có chút ngượng ngùng.
Nhưng hắn chỉ nhìn ta .
"Đầu gối còn đau không ?"
Ta lắc đầu.
"Không đau nữa."
Hắn gật đầu.
"Vậy thì tốt ."
Ta không nhịn được hỏi:
"Huynh không hỏi vừa rồi điện hạ nói gì với ta sao ?"
Giang Chiếu khẽ cười .
"Nếu cô nương muốn nói , tự nhiên sẽ nói ."
"Nếu không muốn nói , ta hỏi cũng chỉ khiến nàng khó xử."
Ta nhìn hắn .
Trước đây Thái t.ử đối xử với ta ôn hòa, nhưng lúc nào cũng khiến ta phải hiểu chuyện.
Giang Chiếu cũng ôn hòa.
Nhưng sự ôn hòa của hắn là chừa cho ta một con đường để thở.
Ta bỗng nói :
"Ngài ấy nói , nếu ngày ấy ngài ấy chọn ta trước ."
Giang Chiếu khựng lại .
Ta nói tiếp:
"Ta nói ngài ấy sẽ không ."
Giang Chiếu nhìn ta , trầm mặc một lúc.
"Nhị cô nương có buồn không ?"
Ta nghĩ một lát.
"Có một chút."
Hắn không lập tức bảo ta đừng buồn.
Cũng không vội vàng bày tỏ lòng mình .
Chỉ lấy từ trong hòm t.h.u.ố.c ra một gói giấy dầu.
"Vậy ăn một viên kẹo đi ."
Ta ngẩn người .
Trong giấy dầu bọc hai viên kẹo hoa quế.
Giống viên kẹo dưới gốc hải đường rất nhiều năm trước .
Ta cầm một viên, bỏ vào miệng.
Trong vị ngọt có chút đắng.
Giang Chiếu thấp giọng nói :
"Hôm nay ta cũng chỉ mang theo thứ này ."
Ta bật cười .
"Đủ rồi ."
…
Tin trưởng tỷ định thân được truyền ra vào nửa tháng sau .
Cuối cùng tỷ ấy vẫn chọn vị Vương gia nhàn tản kia .
Vị Vương gia ấy tên là Tiêu Hoài Chu, là hoàng đệ của Thái t.ử. Mẫu phi mất sớm, không quản chuyện triều chính, ngày thường thích nhất là trồng hoa, dắt chim đi dạo.
Trưởng tỷ nói , trong phủ ngài ấy ít quy củ.
Mẫu thân rất hài lòng.
Bà cho rằng trưởng tỷ vừa không phải vào Đông Cung, lại có thể gả vào tông thất, xem như vẹn cả đôi đường.
Nhưng phụ thân lại không vui như vậy .
Ông nhìn tấm thiệp xin định ngày cưới, hồi lâu không nói gì.
"Hoài Chu Vương gia tuy nhàn tản, rốt cuộc cũng là người hoàng thất."
"A Vũ vào Vương phủ rồi , chưa chắc thật sự nhẹ nhõm."
Mẫu thân nói :
"Dù sao cũng tốt hơn Đông Cung."
Ta đứng một bên, không xen lời.
Trưởng tỷ ngồi bên cạnh mẫu thân , mày mắt dịu dàng cúi thấp, giống như mọi chuyện đều nghe theo trưởng bối an bài.
Chỉ là thỉnh thoảng khi tỷ ấy nhìn về phía ta , trong mắt lại mang theo chút ý vị khó nói .
Như hâm mộ.
Cũng như không cam lòng.
Hôn sự giữa ta và Giang gia, phụ thân đã mềm lòng đồng ý.
Giang cô mẫu đã đến hai lần .
Giang Chiếu cũng chính thức đưa canh thiếp .
Mẫu thân không tình nguyện, nhưng không lay chuyển được phụ thân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/le-chi-cao/chuong-7.html.]
Phụ thân nói :
"A Châu khó có được một lần tự mình muốn thứ gì."
Câu nói ấy khiến ta khóc rất lâu trong đêm.
Thì ra phụ thân biết .
Chỉ là trước đây ông nhìn ta nhường nhịn, nên tưởng rằng ta không đau.
Trước ngày trưởng tỷ xuất giá, ngoại tổ gia lại gửi mứt vải đến.
Lần này phụ thân đích thân lên tiếng.
"Mỗi người một hộp."
Sắc mặt mẫu thân có chút ngượng ngùng.
Trưởng tỷ ôm hộp của mình , khẽ nói :
"Bây giờ A Châu đúng là thật sự thích ăn rồi ."
Ta cười nhẹ.
"Trước đây cũng thích."
Tỷ ấy cụp mắt.
"Vậy trước đây sao không nói ?"
Ta nhìn tỷ ấy .
"Nói rồi cũng chẳng ai nghe ."
Đầu ngón tay trưởng tỷ khẽ run lên.
Tỷ ấy bỗng đẩy hộp của mình về phía ta .
"Vậy hộp này cũng cho muội , xem như bù cho trước đây."
Ta không nhận.
Hốc mắt tỷ ấy lại đỏ lên.
"Bây giờ ngay cả đồ của ta , muội cũng không chịu nhận nữa sao ?"
Ta nói :
"Trưởng tỷ, đây là của tỷ."
"Của ta đã ở trong tay ta rồi ."
Tỷ ấy sững người .
Ta nói tiếp:
"Thứ ta muốn là phần vốn nên thuộc về mình , không phải thứ trưởng tỷ bố thí."
Sắc mặt tỷ ấy từng chút một trắng bệch.
"A Châu, muội thật sự thay đổi rồi ."
Ta gật đầu.
"Phải."
Tỷ ấy siết c.h.ặ.t chiếc hộp, giọng nói rất khẽ:
"Giang Chiếu tốt đến vậy sao ?"
Ta nhìn tỷ ấy .
"Hắn tốt hay không , chẳng phải trưởng tỷ đã sai người tra rồi sao ?"
Trưởng tỷ đột ngột ngẩng đầu.
Ta khẽ cười .
"Tiểu viện Giang gia, sổ sách y quán, trước đây Giang Chiếu từng cứu ai ở Giang Nam, người của trưởng tỷ tra rất kỹ."
Môi tỷ ấy khẽ động.
"Ta chỉ lo cho muội ."
"Nếu trưởng tỷ thật sự lo cho ta , vậy nên chúc ta gả được tốt ."
Tỷ ấy im lặng.
Rất lâu sau , mới thấp giọng nói :
"Ta chỉ không hiểu."
"Rõ ràng trước đây thứ gì muội cũng bằng lòng nhường."
Ta nói :
"Nhường mệt rồi ."
Nước mắt tỷ ấy cuối cùng cũng rơi xuống.
Lần này , ta không đưa khăn tay.
…
Ngày trưởng tỷ xuất giá vào Vương phủ, Thái t.ử cũng đến.
Ngài ngồi ở vị trí cao đường, thay hoàng đệ chống đỡ thể diện.
Tiêu Hoài Chu một thân hỉ phục đỏ thẫm, nụ cười lười nhác mà phong lưu. Khi dắt trưởng tỷ bước qua cửa, ngài còn cúi đầu hỏi tỷ ấy có mệt hay không .
Trên mặt trưởng tỷ hiện lên nét e thẹn.
Ta đứng giữa hàng ghế nữ quyến, cách đám đông nhìn cảnh ấy .
Thật tốt .
Cuối cùng tỷ ấy cũng chọn được cuộc sống nhàn nhã mà mình mong muốn .
Chỉ là lần này , cũng không đẩy Đông Cung cho ta nữa.
Thế nhưng ánh mắt của Thái t.ử lại xuyên qua cả sảnh đường phủ đầy lụa đỏ, dừng trên người ta .
Ta giả vờ như không nhìn thấy.
Hôm nay Giang Chiếu đi cùng phụ thân đến dự tiệc.
Hắn đứng dưới hành lang điều chỉnh túi t.h.u.ố.c cho phụ thân . Y bào vẫn giản dị như cũ, nhưng sạch sẽ, gọn gàng.
Trong tiệc có người thấp giọng bàn tán:
"Nhị cô nương Tạ gia từ hôn Đông Cung, vậy mà thật sự muốn gả cho một y sĩ."
"Nghe nói Giang gia đến một tòa trạch viện t.ử tế cũng chẳng có ."
"Từ trước nàng ấy hiểu chuyện nhất, sao bỗng nhiên lại hồ đồ như vậy ?"
Chaporia
Bình Luận (0)